ng
không thích ra ban công đón gió. Tôi chỉ muốn các người toàn bộ cách xa tôi
ra.”
Chúng tinh anh sững sờ, sửng sốt.
Cô đứng dậy đi ra khỏi đám người đang bao vây này, bọn họ liền đuổi theo.
“Các người...” Cô xoay người chỉ về bọn họ, “Không cho phép đi theo tôi, có
hiểu không, hả?” Ánh mắt bén nhọn trừng lên, khí thế Nữ Vương quá mức cường
hãn khiến cho bọn họ sợ mà gật đầu liên tục.
Cuối cùng cũng được yên tĩnh, Thạch Sắc Vi hài lòng bước đi.
“Thật đẹp.”
“Tức giận cũng xinh đẹp như vậy.”
“Tôi còn chưa từng gặp qua cô gái sâu sắc như thế này.”
“Tôi cũng vậy, tôi yêu cô ấy.”
Mẹ nó!
“Thạch Đại tiểu thư của
chúng ta mị lực quả không bình thường.”
Thạch Sắc Vi quay lại thấy Đồng Giai Thiến đang cười vô cùng rực rỡ đứng ở phía
sau cô. Cô chợt hiểu đoạn đối thoại của cô và đám háo sắc kia đã bị nghe hết
rồi.
“Sao mày lại ở đây? Anh trai tao đâu?” Đồng tiểu thư là người luôn dính chặt
lấy Thạch Quân Nghị thì làm sao có thể buông vị hôn phu ra để tìm cô nói chuyện
phiếm? Thật là kì lạ.
“Haizz, bọn họ nói chuyện đều là những thứ gì gì về buôn buôn bán bán, tao nghe
chỉ muốn ngủ, nhàm chán chết đi được.”
“Hóa ra là thế.” Thạch Sắc Vi nhìn xuyên qua đám người, ánh mắt gắn chặt vào
Triệu Tử Hiển, thật may hắn không bị đám con gái kia bám lấy, mặc dù bị vây
lại nhưng vẫn ngoan ngoãn đứng ở đó, khuôn mặt tuấn tú yên lặng và lãnh đạm.
“Sắc Vi, thật ra mỗi người bọn họ cũng không tệ, mày cứ chọn một người đi...Như
vậy mày có thể về Newyork, mỗi ngày có thể cùng tao đi dạo phố, thật là tốt.”
Quả nhiên Đại tiểu thư mỗi khi suy nghĩ cho người khác đều lấy lợi ích của mình
làm đầu.
“Hừ, không có hứng thú.”
“Nếu không mày nói cho tao biết loại mày thích, tao sẽ kiếm và giới thiệu cho.”
Che môi len lén cười cười, “Mặc dù có thể kém anh trai mày một chút, nhưng đảm
bảo không kém xa là được.”
Thì ra là đến khoe khoang, Thạch Sắc Vi nhàn nhạt nhìn Đồng Giai Thiến một cái.
Vì hai cô từ nhỏ cùng nhau lớn lên, hai nhà đều danh giá, ở cũng gần nhau, tuổi
cô hơn cô ta một tuổi, cũng xấp xỉ nhau, nhà cũng gần nhau nữa nên từ bé hai
người dường như ngày ngày đều ở chung một chỗ.
Cô quá rõ tính của Đồng Giai Thiến, ích kỉ, tùy hứng, luôn lấy mình làm trung
tâm, thích Trái Đất phải xoay quanh mình. Mỗi đứa trẻ bị cưng chiều từ nhỏ đều
có tật xấu, cô cũng vậy cho nên cũng không ngại.
Hai người bọn họ cũng xuất thân từ gia đình giàu có, Đồng gia chỉ có một đứa
con gái bảo bối, trình độ sủng ái có thể tưởng tưởng ra. Sau đó yêu Thạch Quân
Nghị, mà anh trai cô tính tình thành thục chững chạc, tự nhiên đối với cô bạn
gái tính tình như con nít này đều bao dung, do đó trình độ điêu ngoa của Đồng
Giai Thiến ngày càng tăng.
Cả hai đều là thiên kim Đại tiểu thư, tính khí ác liệt, Đồng Giai Thiến hung
thì Sắc Vi ác. Khi còn bé hai người gây gổ như cơm bữa. Thường là vì tranh đoạt
mà đánh nhau. Mỗi lần đều là vì Thạch Đại tiểu thư xấu tính cường hãn vô cùng
đánh mắng cho một trận khiến cho cô ta khóc chạy về. Nhưng sau đó Đồng Đại tiểu
thư lại dính lấy cô, luôn tìm tới cô để chơi cùng.
Đây gọi là ác nhân tự có ác nhân trị!
Lớn hơn một chút, các cô thường cùng nhau đi dạo phố vui chơi, tình bạn cũng
dần được xây dựng. Mặc dù Thạch Sắc Vi không thích tính của Đồng Giai Thiến
nhưng dù sao cũng là bạn bè từ nhỏ, tình cảm cũng khá là sâu sắc. Nhưng tình
cảm thâm sâu thì không có nghĩa là không châm chọc lẫn nhau.
“Mày cứ giữ cho mày đi.” Cô hừ lạnh, hôm nay tâm tình không tốt nên không có đủ
nhẫn nại mà ôn chuyện với cô ta, “Mày cứ tùy hứng như vậy, không chừng có ngày
anh trai tao không thể tha thứ nổi, lúc đó chỉ sợ người cần là mày đó!” Ánh mắt
vẫn dính chặt lấy cái đám con gái mê trai như cũ.
Sắc mặt Đồng Giai Thiến đổi liền, qua một hồi lâu mới có thể khôi phục lại như
cũ. Thạch Sắc Vi miệng lưỡi bén nhọn, cho tới bây giờ cô ta chưa phải là đối
thủ, khí thế kém hơn cho nên mỗi lần bị châm chọc đã thành thói quen.
Hô hấp trở lại bình thường mới để ý đến bạn tốt vẫn nhìn chằm chằm vào nơi nào
đó. Cô ta tò mò nhìn theo, chợt thấy cảnh Triệu Tử Hiển bị đám con gái vây
quanh mà nhìn bộ dạng bạn tốt đang trong cơn giận dữ. Đồng Giai Thiến ngạc
nhiên trợn to mắt.
Thạch Sắc Vi mặc dù tính tình khó ưa nhưng vô cùng thẳng thắn, cho đến giờ vẫn
không bao giờ che dấu tình cảm của mình. Cho nên thân là bạn tốt vừa nhìn một
cái liền hiểu. Chẳng lẽ, Thạch Sắc Vi cùng với em trai...
Ừ, chuyện này thật ra cũng có thể lắm chứ.
“Chậc chậc, em trai của mày đúng là được hoan nghênh nha.” Đồng Giai Thiến quan
sát chàng trai bị vây đến nước chảy không lọt thở dài nói: “Những đứa con của
Thạch gia quả nhiên không kể nam hay nữ đều là sát thủ bậc cao.”
Thấy đôi mắt Thạch Sắc Vi như phun ra lửa, cô ta thầm dễ chịu. Hừ, thì ra dám
giấu bí mật lớn như vậy, đây là bạn tốt sao?
“Nhìn một chút, cái cô mặt đỏ, mặc váy hồng kia là Emily. Cô ta là con gái của
giám đốc hãng vận tải biển lớn, nghe nói cha cô ta đã sớm bắn tiếng, con rể
tương lai chỉ cần thích con gái ông ta là được rồi. Hơn nữa còn ch