hiện ra mối quan hệ của bọn
họ, hắn sẽ buông tay cô sao?
Triệu Tử Hiển nắm chặt lấy tay cô, đôi mắt đen nhánh một mảnh an tĩnh.
Lòng cô thoáng nhẹ đi một chút, ít nhất hiện tại hắn còn nắm lấy tay cô, có
nghĩa là hắn sẽ không có ý định lùi bước?
Chuông cửa reo lên, cô biết thời gian mẹ cho đã kết thúc, thời khắc quan trọng
cũng đã đến.
Đưa tay mở cửa chính, đi trước là người cha luôn nghiêm túc của cô, Thạch Kính
Nhất.
Tóc ở hai bên thái dương trắng xóa, năm tháng đã để lại dấu vết trên khuôn mặt
anh tuấn này. Chân mày nhíu chặt làm cho khuôn mặt ông thêm nghiêm túc, đặc
biệt là giờ phút này mẹ đã đem chuyện của cô nói cho ông.
Thạch Kính Nhất vừa đi vào, đôi mắt lạnh băng cứ nhìn chằm chằm vào Triệu Tử
Hiển, nhìn thấy bọn họ nắm tay thật chặt thì đôi mắt sắc bén thoáng qua một tia
bén nhọn.
Ông đi tới trước sô pha ngồi xuống, đưa ngón tay chỉ đối diện: “Ngồi.”
Triệu Tử Hiển nắm tay cô theo lời ngồi xuống, Thạch Sắc Vi theo sát hắn định
ngồi cùng.
“Sắc Vi, ngồi bên cạnh cha.”
“Cha...”
“Lời giống vậy cha không muốn tái diễn.” Lời nói lạnh lùng, không có một chút
dịu dàng.
Thạch Sắc Vi vừa muốn phát giận thì bị người đang nắm chặt lấy tay cô cản trở,
Triệu Tử Hiển buông cô ra. Ý tứ rõ ràng, lúc này không cần phải nổi giận theo
kiểu vô vị này vì vậy cô không muốn nhưng cũng ngồi bên cạnh cha. Hà Bội Dung
cũng ngồi xuống bên cạnh cô.
(Bản
lĩnh của bé Hiển nhà ta dần được thử thách nha.)
Tất cả đã an vị, Thạch Kính Nhất trầm giọng hỏi: “Tử Hiển, cậu đến nhà chúng
tôi đã bao nhiêu năm?”
Mở đầu có vẻ bình thường nhưng thực chất không hề bình thường, Thạch Sắc Vi
thầm nghĩ.
Triệu Tử Hiển cung kính đáp: “Thưa, đã tròn mười một năm.”
“Mười một năm Thạch gia chúng tôi đã từng có lỗi với cậu?”
“Không có, mọi người đối với con hết lòng quan tâm giúp đỡ.”
“Như vậy cậu muốn báo đáp chúng tôi như vậy sao?”
“Cha...” Thạch Sắc Vi liên tiếng kháng nghị liền bị mẹ chặn lại.
“Cậu nên rõ ràng, Sắc Vi là hòn ngọc quý trên tay của tôi, tôi muốn cho nó
những gì tốt nhất trên đời. Hơn nữa những gì có lợi cho nó tôi đều sẽ làm.”
“Vâng”
“Về phần chuyện kia, tôi nghĩ không cần phải nói rõ, cậu cũng biết thái độ của
chúng tôi rồi đúng không?”
“Vâng”
“Rất tốt, nếu đạo lý cậu đều hiểu, như vậy tôi nghĩ, cậu sẽ không để chúng tôi
thất vọng đúng không, Tử Hiển?”
Triệu Tử Hiển trầm mặc.
Thạch Sắc Vi làm thế nào cũng không thể kiềm chế nổi: “Cha, chuyện của anh ấy
là chuyện giữa chúng con, không ai có quyền nói đến hay tác động vào ở đây cả.”
“Cha đang cùng Tử Hiển nói chuyện, không phải với con.”
“Hai người nói về chuyện tình cảm của con thì cớ gì con không được nói? Con xin
nói rõ, con đã trưởng thành, có thể tự quyết định cho bản thân mình, không cần
cha mẹ định đoạt. Con thích anh ấy, yêu anh ấy, còn muốn sống cùng với anh ấy,
trừ anh ấy ra, ai con cũng không cần!” Thoải mái mà hét lên xong, trên mặt
Thạch Sắc Vi là một mảnh nóng rực.
Thạch Kính Nhất thoáng lửa hận trong mắt nhảy lên rồi trở lại bình thường. Ông
không thèm để ý đến cô đang kích động, chỉ nhìn chằm chằm vào Triệu Tử Hiển:
“Tử Hiển, tôi đang đợi câu trả lời của cậu.”
Hắn trầm mặc lâu hơn, rốt cuộc, nhẹ nhàng mở miệng: “Thật xin lỗi, con không
thể đáp ứng ngài.”
Thạch Sắc Vi chợt há miệng lớn, mắt ê ẩm nức nở, đã từng có một khắc cô đã lo
lắng hắn sẽ đồng ý với cha. Thì ra hắn vốn muốn cùng cô, dù có bị cha mẹ phát
hiện vẫn không chịu lùi bước.
Bàn tay Thạch Kính Nhất nắm thành nắm đấm, gân xanh trên trán đột nhiên nhảy
lên mấy cái.
“Cha, xin cha đừng can thiệp vào chuyện tình cảm của con, con muốn gì con tự
hiểu.”
Thạch Sắc Vi đứng dậy sang ngồi bên cạnh Triệu Tử Hiển, cầm lấy bàn tay hắn:
“Con chỉ muốn cùng người này ở chung một chỗ, bất kể hai người có thích hay
không con cũng đã quyết định rồi.”
Thạch Kính Nhất tốt sầm lại, hít sâu rồi nhìn về phía con gái mình, ôn hòa nói:
“Chuyện này chúng ta khoan đã nói, dù sao thì ngày nghỉ năm mới hai đứa phải về
nhà một chuyến, nhất định phải như vậy.”
Đề tài làm sao lại chuyển tới tới đây rồi? Thạch Sắc Vi nghi hoặc nhìn cha mẹ.
“Chuyện của hai người, cha mẹ có đồng ý hay không thì cũng để sau, nhưng tiệc
năm mới là truyền thống của Thạch Gia chúng ta, con không thể vắng mặt.”
“Nhưng con gần đây rất bận, sợ rằng không có thời gian...”
“Coi như con bé không về thì cậu cũng phải về.” Cha Thạch quay đầu nhìn Triệu
Tử Hiển: “Dù sao thì cậu cũng là người của Thạch gia chúng tôi...Con nuôi, tham
gia bữa tiệc là chuyện đương nhiên.”
“Vâng.” Triệu Tử Hiển rất dứt khoát đáp ứng.
Trong mắt Thạch Kính thoáng qua một tia nhìn phức tạp rồi nhanh chóng giấu
xuống: “Như vậy chúng tôi về khách sạn nghỉ ngơi trước.” Nhẹ nhàng nhìn vợ của
mình.
“Sắc Vi, tối nay con phải ngủ với mẹ đó.” Hà Bội Dung dắt tay con gái, nụ cười
xuất hiện lại trên gương mặt: “Đã nửa năm mẹ chưa được gặp con, đêm nay tán gẫu
suốt đêm được không?”
“Con...”
“Chẳng lẽ con không muốn ở bên cạnh cha mẹ?”
“Dĩ nhiên không phải.”
“Cứ quyết định như vậy đi.” Khoác tay con gái đi ra ngo