ài cửa.
Gian phòng này đối với vợ chồng Thạch thị là quá mức đơn sơ, cứ mỗi lần nhớ con
gái lại sang đây thăm con đều ở khách sạn. Mỗi lần như vậy Thạch Sắc Vi đều đến
khách sạn ở cùng, dù sao thì phòng tổng thống ở đó so với phòng của cô cũng
không khác nhau là mấy.
Đóng cửa chính lại cũng chính là cắt đứt ánh mắt lưu luyến của Thạch Sắc Vi và
cũng ngăn cách luôn bọn họ.
Tất cả ở đây là do đã mất đi kiềm chế, mất đi quá sớm.
Triệu Tử Hiển xòe hai bàn tay ra, mở ra là hai bàn tay trắng, hắn không có gì
trong tay cả mà con đường phía trước quá khó khăn.
Hắn lặng lẽ đứng ở cửa một hồi thật lâu.
Vậy
là xong bước một, bản lĩnh của bé Hiển còn ở phía trước nha. Những chương sau
sẽ là cuộc đấu đầy cam go của ba vị cáo già vs một vị cáo non. Hãy xem chàng
cáo non này chinh phục ba vị cáo già như thế nào. Người ta nói yêu thì phải
vượt qua chông gai thử thách mới bền vững được, cho nên dù ai có thương xót bé
Hiển thì cũng nên cố kiềm chế xem bé thể hiện thế nào nha.hehe
Tổng hợp phương pháp tác chiến
Bước
1: mềm mỏng nhưng không thỏa hiệp
Bước
2: binh đến tướng đỡ, nước dâng đất chặn.
Bước
3: chứng tỏ tài năng, ôm người đẹp về.
Vợ chồng Thạch thị lần
này ở Paris chờ đợi một tuần lễ, mãi cho đến một ngày trước năm mới, mới mang
Triệu Tử Hiển cùng Thạch Sắc Vi cùng nhau về nhà ở Newyork.
Từ Paris đến Newyork, Thạch Sắc Vi và Triệu Tử Hiển không có cơ hội để nói
chuyện cùng nhau nửa câu. Trở lại Thạch gia, mẹ cô mang cô theo vì bảo bữa tiệc
năm mới tối mai cần chuẩn bị. Chọn lễ phục, làm tóc, dưỡng da, ngày đi tối trở
lại, ngay cả mặt mũi Triệu Tử Hiển cũng không thấy đâu.
Mà mỗi lần nhắc đến chuyện cô và hắn, mẹ đều dùng một giọng rất dịu dàng:
“Ngoan, có chuyện gì chờ hết bận rộn rồi nói.”
Hết bận rồi nói, hết bận rồi nói, cô phát giận, mẹ liền dịu dàng nhìn cô cười,
không nói lời nào như đánh một phát thật mạnh vào bông, không có uy lực nào.
Thạch Sắc Vi chính là người nóng nảy bộp chộp, cô làm việc rõ ràng rành mạch,
muốn tất cả mọi chuyện phải rõ ràng mới thoải mái được. Nhưng chẳng làm gì,
cũng chẳng ai nói gì, quả thật sẽ làm cho cô héo mòn mà chết. Mà nhất là người
kia mãi không thấy, chỉ cần nhớ người ta cũng khiến cô phát điên lên rồi. Cô có
nóng lòng cũng vô ích, dù sao cha mẹ cũng chẳng đồng ý để cô và hắn cùng nhau.
Rốt cuộc, gần tối ngày 1 tháng 1, con trai trưởng của Thạch gia Thạch Quân Nghị
mang theo vị hôn thê và cũng là bạn tốt của cô Đồng Giai Thiến trở lại Thạch
gia.
Vừa mới về nhà, Thạch Quân Nghị liền bị cha mình hỏa tốc triệu đến thư phòng,
Đồng Giai Thiến theo lệ đến phòng của Thạch Sắc Vi. “Sắc Vi, tao rất nhớ mày
đó.”
Thạch Sắc Vi đã thay bộ lễ phục màu đỏ, đang ngồi trước bàn trang điểm làm tóc.
Trên đời này nếu như còn có ai khác có thể mặc váy màu đỏ động lòng người thì
trừ Thạch Sắc Vi ra không còn ai khác, khỏi phải nghĩ nhiều.
Màu sắc xinh đẹp, nổi bật, nhưng nếu không để ý sẽ dễ dàng thành tục khí, nhưng
Thạch Sắc Vi thì không, màu sắc này trời sinh để cho cô mặc, đem da thịt nõn nà
của cô phô ra càng thêm lóa mắt.
Ngũ quan của cô tinh xảo, mái tóc xoăn dài được tết lên gọn gàng, đôi mắt to
sáng ngời. Chỉ cần trang sức đơn giản tao nhã cũng đã tôn lên toàn bộ ưu điểm
của cô, xinh đẹp không ai có thể tránh nổi.
“Mày tới rồi?” Thạch Sắc Vi miễn cưỡng liếc nhìn cô ta một cái.
Đồng Giai Thiến cũng là mỹ nữ, hơn nữa cũng là đại mỹ nữ. Nhưng có xinh đẹp hơn
nữa mà đứng cạnh Thạch Sắc Vi thì cũng sẽ bị kém sắc đi mấy phần. Mà điều này
từ bé đến lớn ở bên cạnh Thạch Sắc Vi nên Đồng Giai Thiến hiểu rõ cực kỳ.
“Mày làm sao vậy? Tinh thần không tốt lắm?” Đồng Giai Thiến mặc bộ lễ phục màu
tím nhạt, cẩn thận vuốt làn váy ngồi xuống bên cạnh.
Thạch Sắc Vi nhìn bạn tốt, khuôn mặt rạng rỡ, quả nhiên cô gái có tình yêu suôn
sẻ sẽ khác. Đồng Giai Thiến thật may mắn, từ nhỏ đến lớn có Thạch Quân Nghị chờ
đợi, cưng chiều, bao dung bao nhiêu tính xấu của cô ta nhưng quan trọng nhất là
Thạch gia và Đồng gia thân thiết bao nhiêu năm, họ đi lại với nhau thì trưởng
bối vô cùng tán thành.
Kẻ đắc ý thì làm sao hiểu nổi người đang thống khổ? Mà ngoại trừ Triệu Tử
Hiển, Thạch Sắc Vi không có thói quen chia sẻ bí mật tình cảm với người khác.
Cho dù là chị em tốt từ nhỏ đến lớn như Đồng Giai Thiến cũng không được. Cho
nên cô nhẹ nhàng lắc đầu: “Không có gì, có thể do gần đây mệt mỏi quá thôi.”
Thật mệt chết đi, cô đếm đã chín ngày chưa nói cùng Triệu Tử Hiển câu nào, chỉ
cần hắn bên cạnh cô sẽ ổn nhưng mãi không thấy. Cô nhớ hắn muốn điên lên nhưng
mẹ thì luôn kè kè bên cạnh, cho dù có việc cũng sai lái xe đưa đón, có muốn
trốn cũng không được.
Trong tận đáy lòng cô thừa hiểu, cha mẹ nhất định sẽ không đồng ý chuyện cô và
A Hiển. Nếu như hiện tại cô mà đối nghịch với bọn họ chỉ sợ là làm khó cho A
Hiển. Cho nên cô vì hắn mà chịu đựng, đồng thời trong lòng cũng lo lắng hắn có
thể vì con đường phía trước quá gian nan mà không muốn đi tiếp nữa hoặc vì báo
đáp ơn nuôi dưỡng của vợ chồng Thạch thị mười một năm mà lựa c