tránh nổi cứ nhìn sâu vào mắt nhau đem bao nhiêu nhiệt tình khát vọng dâng lên
như nước thủy triều.
Vào giờ phút này âm nhạc réo rắt như nước chảy, bọn họ đứng đó rất gần nhau,
yên lặng đưa mắt nhìn nhau. Cái gì gọi là tiền bạc, quyền thế, nhà cửa xa hoa
cũng không thể bằng đôi mắt kia đang nhìn cô.
Hà Bội Dung rất nhạy bén, cảm giác được con gái đang luống cuống, sắc mặt hơi
trầm xuống, âm thầm bấm nhẹ tay cô nhắc nhở: “Sắc Vi, Leo mời con khiêu vũ kìa!
Đứa trẻ này sao lại đứng đây xấu hổ thế này?” Rất tự nhiên che dấu đi vẻ mất
hồn của con gái.
Cô xấu hổ? Thạch Sắc Vi thiếu chút nữa phun ra ngụm máu, cô Thạch Sắc Vi từ nhỏ
đến lớn cũng chưa từng biết hai chữ xấu hổ viết như thế nào. Cô không thoải mái
chính là vì mẹ xem cô như con búp bê, cả đêm đem cô giới thiệu này, giới thiệu
nọ. Hừ, Thạch Sắc Vi là ai? Từ nhỏ đến lớn người theo đuổi cô có thể xếp hàng
từ Brooklyn đến Seattle, có tiền có dung mạo thấy nhiều rồi, cô chẳng thấy mới
lạ gì.
Hơn nữa bản tiểu thư hiện tại tâm tình khó chịu, khiêu vũ gì!
“Chân đau, không muốn nhảy.” Giọng nói lạnh lùng, tính nhẫn nại rút cuộc tiêu
hao hết, không thể chơi nổi với cái trò mai mối này, xoay người đi về phía sofa
ngồi xuống.
Cô không phải là đứa con ngoan ngoãn để cha mẹ xếp đặt, cha mẹ nói gì là theo
đó, để cô cùng với người không quen biết khiêu vũ, đùa à? Cho đến bây giờ chỉ
có cô sai bảo người khác chứ làm gì có chuyện cô để người ta chỉ đạo phải khiêu
vũ với ai?
Bị con gái nói như vậy rồi quay người đi khiến cho mặt của Thạch phu nhân lập
tức tối đi một nửa. Nhưng vẫn còn cố tươi cười với chàng trai anh tuấn: “Để cho
cháu phải cười, đứa trẻ này bị cha nó làm hư rồi.”
“Không phải, không phải đâu ạ. Vivian tính tình thẳng thắn, cháu luôn thích
những cô gái như vậy.” Người đẹp lại gia thế tốt như vậy nếu không kiêu ngạo
thì quả thật trời không để ý. Đôi mắt Leo đã sớm dõi theo bước đi của Thạch Sắc
Vi, thấy nhiều đàn ông thừa dịp cô tách ra liền lập tức vây quanh cô, hắn nóng
lòng nói: “Bác gái, cháu đi xem chân cô ấy có còn đau nữa hay không.”
“Được.” Thạch phu nhân cười híp mắt đáp ứng, hài lòng khi thấy chàng trai này
có vẻ vội vàng muốn đến với con gái mình. Bà quay đầu nhìn Triệu Tử Hiển: “Mẹ
thấy chủ tịch Vương rồi, chúng ta qua bên đó trò chuyện.” Dẫn hắn đi để tránh
làm hư chuyện.
“Vâng” Triệu Tử Hiển trầm giọng đáp ứng, ánh mắt thâm trầm không lộ ra một chút
thái độ nào cả.
Thạch Sắc Vi bị đám người được gọi là rể rùa vàng vây quanh sắp nổi điên lên
rồi, mặt sưng lên muốn nổi giận. Bọn họ lại cảm thấy Nữ Vương như vậy mới có
khí thế, không thèm để ý lại càng tha thiết phục vụ hơn. Hết bưng trái cây lại
đến nước hoa quả, cô phiền muốn chết. Mà điều làm cô tức giận hơn cả là Triệu
Tử Hiển cũng bị đám con gái như đám hổ sói vây quanh!
Thật là đáng chết, từ lúc nào tiệc năm mới của Thạch gia lại mời đám con gái
vừa nhìn thấy đàn ông như ruồi đói thấy mật ong vậy? Còn cười tươi như vậy, giả
tạo đến nổi cả gai ốc!
Đôi mắt sáng của cô sắp phun ra lửa, nhìn chằm chằm vào đám con gái đang vây
lấy Triệu Tử Hiển ở xa xa kia. Chuyện gì vậy? Kiếp trước chưa thấy qua đàn ông
hay sao mà giờ vây người ta chặt vậy?
Triệu Tử Hiển có mị lực bao nhiêu cô quá rõ, từ bé đến lớn luôn mang vẻ thanh
thuần ngọt ngào, dịu dàng chăm sóc, thành thục mị lực, con gái chỉ cần nhìn
thấy hắn là như mở cờ trong bụng.
Trong sân trường, các cô bé theo đuổi hắn, đi trên đường có thục nữ đến bắt
chuyện. Khoa trương nhất là ở đại lộ Champs Elysees, hắn theo cô đi mua đồ liền
có người phụ nữ tới hỏi hắn có muốn sống chung với cô ta, điều kiện tùy hắn đưa
ra.
Chuyện này là thế nào? A Hiển nhà cô mặc dù bề ngoài có vẻ tươi mới, ngon miệng
nhưng không phải là con cún để các bà các thím dắt đi nhá! Hắn là của cô, có
hiểu không? Hôm đó ngay tại cửa hàng LV diễn ra một trận kịch chiến đã mắt mọi
người, cuối cùng Triệu Tử Hiển đành mang Thạch Sắc Vi đang giận ngút trời kéo ra
ngoài.
Nhưng bây giờ Triệu Tử Hiển bình tĩnh không nhìn thấy sự tức giận của cô. Cô
hung ác nhìn chằm chằm vào đám con gái kia hận không thể xông lên xé xác bọn
chúng. Thì ra cha mẹ không phải một hòn đá ném trúng hai con chim mà là ba, đem
Triệu Tử Hiển sớm gả ra ngoài nữa.
Mặc dù hiểu được cảm giác của cha mẹ, nhưng lần này họ đã làm thật sự có chút
quá đáng rồi!
Thạch Sắc Vi nghiến chặt răng, cô không biết có thể khống chế cảm xúc mình được
bao lâu, mặc dù A Hiển bảo cô nhẫn nại. Nhưng bản tiểu thư cực kì khó chịu,
nhịn không nổi nữa rồi...Hừ!
Người thứ nhất theo đuổi săn sóc hỏi: “Sắc Vi, có phải điều hòa mở nhiệt độ cao
quá, mặt em thật là đỏ.”
“Có muốn ra ngoài hóng mát một chút?” Người thứ hai vội vàng tiếp lời.
“Vậy thì em có muốn uống đồ mát mẻ một chút?” Người thứ ba bưng ly rượu lại hỏi
tiếp.
Một đám đàn ông tranh nhau nói, tranh thủ trước sau vô cùng ân cần chăm sóc đầy
vẻ thâm tình.
“Im hết cho tôi!” Thạch Sắc Vi cau mày hét lên: “Tôi không đói bụng, không
khát, không cần điểm tâm cũng không cần uống gì. Không muốn đi hóng mát cũ