chắc chắn không thể không có,
liền xòe tay ra: “Nhanh lấy ra đi, người ta muốn...”
Một cái hộp nhỏ rất xinh đẹp được thả vào tay cô, mở ra là một đôi hoa tai hình
hoa tường vi ( tên
của Sắc Vi có nghĩ là hoa tường vi trong đêm)
hiện ra, sắc mặt của cô chợt trầm xuống: “Cậu lại đi làm, đúng không?”
Chỉ cần nhìn một cái cũng biết đôi bông tai này tuyệt đối không rẻ, mà tình
tiền của hắn bao nhiêu cô hoàn toàn biết. Cái người này cốt khí mười phần,
ngoại trừ học phí, tuyệt đối không lấy của Thạch gia thêm một phân một hào.
Ngay cả phí sinh hoạt cũng muốn dùng chính sức lao động của mình để đổi lấy.
Quà tặng xa xỉ như vậy chắn chắn là do hắn lén lút đi làm thêm.
Cô không thích như vậy, vô cùng không thích.
Bỗng chốc từ trên đùi hắn ngồi dậy cầm lấy hộp quà dùng sức nện vào ngực hắn:
“Triệu Tử Hiển, cậu vì cái gì mà cứng đầu không chịu nghe lời?”
Cô tức giận, vô cùng tức giận, cô không thích hắn vẫn còn đang đi học trung học
mà đi làm thêm, rất vất vả mà kiếm thì không được nhiều, muốn cốt khí hay chí
khí thì ít nhất lên đại học rồi hãy nói đến? Nhưng cái người này lại rất bướng
bỉnh, lần đầu tiên biết hắn dối cô đến cửa hàng tạp hóa bán hàng cô đã phát
hỏa, cuối cùng hắn phải thỏa hiệp đồng ý không tiếp tục đi làm nữa mới trở lại
bình thường.
Ai ngờ hiện tại lại như vậy! Châu báu, đồ trang sức đối với cô mà nói chẳng
quan trọng chút nào, chỉ cần cô muốn, bao nhiêu đồ hoàn mỹ đắt giá đều có. Cô
không muốn hắn vì tặng quà cho cô mà cực khổ như vậy, hắn rốt cục có hiểu?
“Tôi chỉ dạy kèm giúp em đứa bạn học, rất đơn giản mà cũng không tốn nhiều thời
gian.” Hắn nhặt cái hộp bị ném trên mặt đất, lần đầu tiên thấy nó hắn đã cảm
thấy nó thật hợp với Sắc Vi. Muốn mua cho cô nên mới đồng ý bạn học đã ba bốn
lượt nhờ cậy hắn dạy thêm cho đứa em. Mỗi ngày hai tiếng, thù lao cũng không tệ
lắm.
“Bạn học? Là Elaine?” Đôi mắt xinh đẹp hơi cau lại, chau mày.
“Không phải, là con trai.” Đưa tay cầm cái hộp lần nữa đưa cho cô.
“Hừ.” Lạnh lùng lướt mắt nhìn hắn, đôi tay khoanh ở ngực cũng không chịu cầm.
Hắn yên lặng nhìn cô mỉm cười, biết cô chỉ là đau lòng vì hắn đã khổ cực mà thôi,
trên đời này cũng chỉ có mình cô thật lòng quan tâm đến hắn.
“Cô không phải không thích nó đúng không? Tôi nhìn qua liền cảm thấy cô sẽ
thích nó.”
Cái người này! Thở phì phò cầm lấy, mở ra rồi ra lệnh: “Đeo cho người ta.”
“Được.”
Hai đóa hoa tường vi rất đơn giản và thuần khiết nở rộ trên đôi tai trắng nõn.
Hắn tỉ mỉ ngắm nhìn, vẻ mặt cực kì vui vẻ. Thạch Sắc Vi đưa tay vuốt ve đôi
bông tai, khóe môi khẽ cong lên. Cô thích quà tặng của hắn, chỉ cần hắn lựa
chọn là cô thích. Ngước mắt nhìn hắn: “Xem được không?”
“Đẹp lắm.”
“Người ta đẹp hay là nó đẹp?”
“Cô.”
Người này, miệng lại ngọt rồi, trong lòng Nữ Vương cực kỳ vui vẻ liền tiến tới
tặng cho hắn một cái hôn, tay ôm lấy cổ hắn vùi mặt vào trong hõm cổ khẽ nói:
“A Hiển, không cần phải vất vả, được không?”
“Ừ.” Hắn ôm chặt cô, “Tôi không khổ cực, Sắc Vi, là thật.”
Đáy lòng cô khẽ thở dài, nếu hắn muốn làm thì cứ để hắn làm vậy. Hắn đã là
người lớn sẽ biết mình làm gì, dù mình có thương hắn, thích hắn cũng không nên
hạn chế hắn quá nhiều. Huống chi ở đây hắn còn cực khổ vì cô thì cô còn đòi
hỏi gì nữa? Chàng trai này mặc dù trẻ tuổi, dù không có tiền nhưng lại quá tốt
với cô, không có lời ngon tiếng ngọt nhưng lại rất thật lòng, chỉ cần mở lòng
với cô là đủ rồi.
Môi của cô nhẹ hôn lên cổ hắn, hắn ôm chặt lấy cô, cúi xuống tìm lấy môi cô, áp
chặt vào. Vô cùng ngọt ngào, vô cùng thân mật hôn nhau. Môi và răng quấn quýt,
thăm dò, khuấy đảo, ngậm lấy, mút sâu, trao đổi nước bọt.
Chỉ vừa mới hôn thôi cũng đã khiến cả hai run rẩy, dục vọng bùng lên không thể
kìm chế nổi.
Áo lông mỏng bị kéo xuống, áo lót bằng lụa cùng quần lót bị ném qua một bên, áo
sơ mi của hắn cũng bị cô nhanh chóng lột ra, dây lưng cởi bỏ, quần dài đá qua
một bên rồi quấn chặt lấy nhau.
“A Hiển...” Giọng nói yêu kiều ngọt ngào đến nhũn cả xương cốt vang lên mang
theo cả dục vọng.
Cô dạng chân trên đùi hắn, mặt đối mặt ôm nhau, bộ ngực cô khẽ cọ xát lên ngực
hắn, đôi chân dài như ngọc xinh đẹp mảnh khảnh quấn lấy eo hắn. Ngẩng đầu lên,
mái tóc quăn đen mượt xõa ra thành những đường cong xinh đẹp, khuôn mặt kiều
diễm nhuộm một màu phấn hồng, đôi mắt long lanh khép hờ khiến cho hàng mi cong
hơi run rẩy, đôi môi đỏ mọng phả ra hơi nóng vẩy lên da hắn nóng rực ngứa
ngáy khó nhịn.
Cánh tay thon dài ôm thật chặt lưng rắn chắc, ngực nhũ ưỡn ra, chân dạng lên
người hắn, eo thon nhanh chóng vặn vẹo, đói khát phun ra nuốt vào vật nam tính
của hắn.
Bàn tay của hắn phủ qua eo, ôm trọn cái mông của cô phối hợp cùng tiết tấu. Khi
cô đi xuống hắn liền cử động eo làm cho tiến vào sâu hơn khiến cô kêu rên lên,
âm thanh vừa ngọt lại vừa mềm. Lò sởi ấm áp chiếu rọi lên da thịt cô vì nhiễm
một tầng mồ hôi mỏng mà sáng bóng mê người.
Băng cơ ngọc cốt, mềm mại lung linh chính là hình ảnh cô lúc này, chỉ có tình
dục mới có thể làm dịu khát vọng điên cuồng của hắn. Cúi
