iền thế đâu!”.
Sau đó lại
thấy tiểu nhị đặt ấm trà xuống, Nhan Tử La liếc mắt, ấm tử sa cơ đấy, “Ngươi có
mang nhầm bàn không thế? Chỗ chúng ta đây không gọi loại trà này. Ngươi có đặt ở
đây ta cũng không trả ngươi tiền đâu”.
“Khách
quan, người hiểu lầm rồi. Ấm trà này là do Cao gia bàn bên kia mời hai vị.” Xem
ra vị công tử họ Cao này cũng có chút tiếng tăm, nếu không tên tiểu nhị sao có
thể bày ra bộ mặt cười nhăn nhở giống như hai người bọn họ vừa nhặt được tiền
thế kia? Nhan Tử La nhìn sang bàn bên cạnh, một người có lẽ đã ở độ tuổi trung
niên đang nhìn họ nở nụ cười mà hắn ta cho là phong độ nhất. Khốn khiếp, tưởng
mình là thánh tình chắc? Thôi, cứ đi trước là hơn. Thế là Nhan Tử La đanh mặt lại:
“Ấm trà này bao nhiêu tiền?”
“Khách
quan?” Tiểu nhị kinh ngạc, “Trà này là…”
“Bao nhiêu
tiền?”, Nhan Tử La nhắc lại, sắc mặt âm u tới mức có thể chích ra nước được. Mẫn
Chỉ vốn định nói gì, nhưng thấy tình hình trước mắt liền quyết định làm một kẻ
câm thông minh thì tốt hơn.
“Hai lượng
bạc”, tiểu nhị nói. Có điều nhìn hai vị tiểu thư này chắc không trả nổi đâu?
Nhan Tử La
thò tay vào túi tiền moi ra ba lượng bạc, “cạch” một tiếng ném lên bàn, “Tiền
trà bọn ta tự trả, phần còn lại coi như thưởng cho ngươi”, sau đó đứng dậy nhìn
Mẫn Chỉ nháy mắt, “Chủ nhân, đi lâu như vậy rồi, chúng ta cũng nên quay về
thôi”.
Mẫn Chỉ mỉm
cười gật gật đầu, duyên dáng đứng dậy đi về phía cầu thang. Không ngờ, một gã
trai ở bàn bên kia lắc quạt giơ ra chắn trước mặt. Trời lạnh thế này mà dùng quạt,
nếu không phải cơ thể có bệnh thì cũng là đầu óc có bệnh.
“Phiền
tránh đường”, Nhan Tử La không khách khí trừng mắt với hắn ta. Gã trai vờ như
không thấy, chỉ nhìn Mẫn Chỉ cười để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp như các cô
tiếp viên hàng không, nói: “Tiểu thư cứ thế đi sao? Trà của Cao gia là trà
ngon, không uống thật đáng tiếc”.
“Vị công tử
này gọi sai rồi, ngươi nên gọi chủ nhân của chúng ta là phu nhân. Lão gia nhà
chúng ta có dặn dò, đồ của người ngoài thì tuyệt đối không được động vào, sợ có
kẻ tâm địa chẳng tốt đẹp gì, hơn nữa cũng không thể tốt bằng đồ nhà mình được.”
Ý là: Ấm trà đáng giá có hai lượng bạc nhỏ mọn của ngươi thật chẳng đáng để bọn
ta phí lời.
Mẫn Chỉ lại
trợn tròn hai mắt nhìn Nhan Tử La. Sao thoáng cái đã biến nàng ta thành phu
nhân rồi?
“Dám hỏi
phu nhân là người của quý phủ nào?” Gã trai đó vẫn không chịu từ bỏ.
“Không dám
nhận là quý phủ. Hơn nữa, lẽ nào nếu biết phủ nhà chúng tôi ở đâu, công tử còn
định tới thăm hay sao? E là lão gia nhà chúng tôi tâm tính không tốt thế này
đâu”, Nhan Tử La nghiêm sắc mặt nói, sau đó quay người lại nhìn tiểu nhị của
trà lầu: “Xem ra lần này về ta phải bẩm báo lại với lão gia chúng ta về nỗi ấm ức
mà phu nhân phải chịu hôm nay. Lão gia nhà chúng ta mà nổi giận thì sợ là cái
tiệm này cũng không trụ nổi, mau tìm đường lui đi là vừa”.
“Nha đầu
ngươi định dọa nạt ai vậy?” Cao gia cuối cùng cũng phải đứng ra, sắc mặt không
được vui nói.
“Dọa ngài đấy!
Ngài tin, thì chuyện này tới đây là xong. Còn nếu ngài không tin, thì cứ đợi đấy
mà xem”, Nhan Tử La lạnh lùng nói, dáng vẻ vô cùng thong thả.
Mẫn Chỉ khẽ
giật giật khóe miệng, thật ra nàng ta đang rất muốn đánh nhau một trận. Từ sau
khi Vân Phất sư phụ đi xa, lâu lắm rồi nàng ta không được giãn gân giãn cốt,
tay chân còn đang buồn bực đây.
“Hai vị nhất
định không chịu nể mặt Cao mỗ sao?”, tên họ Cao bắt đầu xuống nước. Tốt nhất là
tìm cách mà leo xuống, trong kinh thành này bất cứ ai cũng có thể là một kẻ quyền
cao chức trọng tới không ngờ.
“Nể? Ngươi
có gánh nổi không?”, Mẫn Chỉ đột nhiên lên tiếng, ánh mắt lạnh lùng liếc tới.
Phải biết bình thường trong cung thứ mà nàng ta rèn luyện được chính là lườm
người khác, rất ít kẻ dám nhìn thẳng vào mắt nàng ta lâu, có thể thấy ánh mắt
nàng ta sắc tới mức nào. Tên họ Cao này đã không thể trụ được nữa, nhưng vẫn
nói cứng: “Phu nhân đã nể mặt thì Cao mỗ xin nhận”. Quả nhiên là một kẻ không
biết sợ chết. Nhan Tử La nhìn nhìn Mẫn Chỉ, Mẫn Chỉ nở một nụ cười trấn an nhìn
lại nàng.
“Nhan Nhan,
mang trà lại đây”, Mẫn Chỉ vẫn cười.
Không đợi
Nhan Tử La cất bước, tiểu nhị của trà lầu đã bưng tách trà đứng đợi. “Phu nhân,
mời dùng”, giọng nói bợ đỡ vang lên.
“Choang” một
tiếng, tách trà trên tay tiểu nhị rơi xuống đất, Nhan Tử La cười: “Ngươi sao xứng
bưng trà cho chủ nhân ta”, rồi tự mình chầm chậm đến bên bàn, cầm ấm trà lên,
ngẩng đầu liền thấy hai người đàn ông bàn bên cạnh đang nhìn mình. Không phải
chứ? Còn có hai tên nữa cũng muốn đến xem trò vui? Còn thấy chưa đủ phiền phức
chắc? Biết người biết mặt không biết lòng, mặt người dạ… chó! Nghĩ đến đây,
nàng tức giận trừng mắt nhìn bọn họ một cái, sau đó kiêu ngạo quay người bước đến
bên Mẫn Chỉ: “Chủ nhân, trà của người”.
Mẫn Chỉ
dùng hai ngón tay đón lấy bình trà, Nhan Tử La thấy sắc mặt tên họ Cao cùng thuộc
hạ của hắn ta nhẹ nhõm đi phần nào, nhưng một tiếng “choang” còn to hơn bỗng
vang lên. Mẫn Chỉ nhìn những mảnh vỡ dưới đất, lạnh lùng nói: “Ngươi m