g.
Ngược lại nghe ngươi vừa nói như thế, Tứ tiểu thư ở trong nhà tựa hồ không được
coi trọng." Hách Liên có trách nhiệm biết rõ tất cả các chi tiết.
Lần
này từ hai mươi cô nương, chọn ra đến mười hai người. Điều này chính là chuyện
trong dự liệu. Mà trong những người này không phải là có cư tâm chính là có mưu
đồ khác. Tiểu cô nương này là thuộc về loại nào đây?
"Không
phải đâu! Hiện tại phụ thân đã từ từ thích ta." Nàng nói có chút không vui
.
Hắn
cũng không cùng nàng cãi cọ, chỉ cần tiếp tục quan sát, sớm muộn nàng sẽ lộ ra
chân ngựa."Đã như vậy, Tứ tiểu thư liền an tâm ở lại. Bây giờ cách Tuyển
phi yến còn có một tháng, hi vọng tiểu thư có thể vui vẻ mà ở lại."
"
Thúc không đem con về
sao?" Thật tốt quá! Nàng không có làm hỏng chuyện.
Hách
Liên tạm thời còn không nhìn ra tiểu cô nương này có nguy hiểm gì, cho nên thái
độ không nghiêm nghị giống lúc trước vậy.
"Tứ
tiểu thư nguyện ý thay mặt tỷ tỷ tham gia, Diêm cung dĩ nhiên hoan
nghênh."
"Cám
ơn thúc, đại thúc." Nàng nở nụ cười nói.
"Ngươi
thấy được mặt của ta không sợ sao?" Trừ những người quen biết , rất
ít người dám nhìn thẳng mặt của hắn mà không có bị hù dọa, hơn nữa đối phương
còn là một tiểu cô nương trẻ tuổi .
Phùng
Si Tâm tò mò: "Tại sao phải sợ? Là bởi vì vết sẹo trên mặt đại thúc sao?
Làm sao nó có vậy?"
"Một
chuyện ngoài ý muốn, không có gì đáng nói." Hắn đối diện với chuyện này đã
sớm thoải mái, nhưng cũng không muốn nói chuyện nhiều."Tứ tiểu thư nếu như
muốn tản bộ, có thể đi lại loanh quanh. Bất quá đừng chạy quá xa, có chuyện gì
của có thể tìm Lãnh Trạm, hắn sẽ giúp ngươi."
"Ta
sẽ, đại thúc, cám ơn thúc." Phùng
Si Tâm cười nói. Xem ra người nơi này không hoàn toàn là người xấu, nếu như tên
đại ma đầu đó cũng có thể có gương mặt xấu xí nhưng tâm lương thiện giống như vị
đại thúc này, chuyện này sẽ dễ làm hơn nhiều.
Dù
sao còn có một tháng, tất sẽ có cơ hội.
★ ★ ★
Phùng
Si Tâm thích nhất là mặt trời mùa đông, ánh mặt trời ấm áp chiếu lên mặt, ngay
cả gian phòng cũng ấm áp hẳn lên.
Các
cô nương ba ngày nay ăn mặc hoa phục sặc sỡ, còn nàng luôn dùng những bộ váy áo
đơn giản. Có phải là không đủ kinh nghiệm hay không? Tú Anh cũng vẫn cưỡng bức
nàng mặc vào những thứ xiêm áo phồn phục kia, còn phải ở trên mặt vẽ loạn một
đống đồ, thiếu chút nữa để cho nàng thét chói tai, nàng không thể làm gì khác
hơn là trốn thoát.
Hôm
nay khí trời bên ngoài tốt như vậy, cảnh sắc trên đảo thiên biến vạn hóa, cảnh
trí càng rõ ràng hơn. Phùng Si Tâm thật sự rất hâm mộ những người có thể ở chỗ
này, thật ra thì nơi này cùng tưởng tượng của nàng hoàn toàn bất đồng. Lúc ở
trên thuyền, nghe những người khác nói tiểu đảo này bị mọi người gọi là
"Địa Ngục đảo", là một nơi
tràn đầy âm trầm quỷ khí. Nàng thấy lời đồn thật đúng là không đáng tin, cư
nhiên đem tiểu đảo đẹp như vậy hình dung thành Địa Ngục.
Phùng
Si Tâm còn phát hiện một điều khác lạ, đó chính là người nơi này đều không
thích nói chuyện. Người thì gương mặt cau có, dáng vẻ, dường như rất không vui
vẻ. Nếu như đổi lại là nàng có thể ở nơi này cả đời, nàng nhất định mỗi ngày
đều vui vẻ a. Có vài người chính là không hiểu được đạo lý nên biết mãn nguyện.
Nàng
không có chú ý tới mình đi sai đường, một đường vui đùa một chút dừng một chút,
quẹo trái lại rẽ bên phải. Đợi đến lúc phát hiện, đã không tìm được đường trở
về.
"Làm
sao bây giờ?" Nàng lạc đường!
Thật
là nhiều đường nhỏ, mới vừa rồi đến tột cùng là đi đường nào đây?
Phùng
Si Tâm mệt mỏi phải ngồi chồm hổm xuống, định dùng phương pháp ngốc nhất: từ
trong đống cỏ lượm một cục đá, ném lên không trung một cái rồi xem nó rơi ở chỗ
nào sẽ quyết định đi hướng đó.
"Được,
ta sẽ đi đường này. Nếu mà trở về quá muộn, nhất định Tú Anh sẽ mất hứng."
Nàng cũng không muốn lại bị mắng.
Có
người!
Nàng
rốt cục thấy một người.
Theo
khoảng cách kéo gần, nàng liếc thấy một gã nam tử mặc huyền sam nằm ở dưới tàng
cây phơi nắng. Bởi vì một tay đặt ở trên trán, cho nên không thấy rõ khuôn mặt
hắn. Nàng hi vọng hắn là người tốt, có thể chỉ cho nàng đường trở về.
Người
này dường như ngủ thiếp đi, Phùng Si Tâm đang do dự có nên đánh thức người ta
hay không, vì vậy ở cách hắn năm bước liền ngồi xuống suy tính xem dùng phương
pháp gì sẽ không làm kinh sợ đến đối phương.
Nàng
duỗi thẳng chân, chờ đợi nam tử mặc huyền sam tự động tỉnh lại. Thời tiết ấm áp
làm cho người ta có cảm giác buồn ngủ, thật là thoải mái a! Nàng chợt nghĩ đến
trong túi có linh thực thường ngày mình thích ăn nhất, vội vàng lấy ra. Một
viên đường cầu đưa vào trong cái miệng nhỏ nhắn, tư vị kia thoáng chốc ngọt đến
tâm khảm.
Nam
tử mặc huyền sam vốn đang nằm ngửa dưới tàng cây bỗng dưng ngồi dậy, mi tâm
nhíu chặt. Tiểu cô ngương này lớn mật xông vào cấm địa. Hắn đã sớm phát giác có
người đến gần, vốn tưởng rằng vừa nghĩa nữ phiền toái của hắn, nhưng là đối
phương lại không có một chút võ công, vì vậy bất động thanh sắc muốn nhìn một
chút xem người này muốn làm gì.
Nhưng
nếu như cô gái này tới hấp dẫn hắn, cũn