ó anh
là được rồi!” Nhược Phi cười vô cùng dịu dàng với cô, nụ cười ấm áp như gió
xuân, trong một thoáng đã khiến Tiểu Hạ yên tĩnh trở lại. Cô ngắm dáng vẻ chăm
chú gọt vỏ táo cho mình của Nhược Phi, đột nhiên hỏi : “Thẩm Nhược Phi, anh
nghĩ xem đàn ông kết hôn khi nào thì thích hợp nhất?”
“Gì
cơ?” Nhược Phi ngừng gọt nhưng cũng không ngẩng đầu nhìn cô.
“Em chỉ
thuận miệng hỏi thôi mà. Trên sách báo nói là đàn ông qua ba mươi tuổi kết hôn
là lý tưởng nhất, anh thấy sao?”
“Đương
nhiên, đàn ông qua ba mươi tuổi kết hôn là đẹp nhất! Lúc đó sự nghiệp ổn định,
suy nghĩ chín chắn, như vậy mới có thể mang lại cuộc sống hạnh phúc cho vợ con.
Sao thế? Em muốn kết hôn rồi à?” Nhược Phi nửa cười nửa không.
“Kết
hôn sớm để mau làm bà cô già sao? Em còn lâu mới thèm! Tuy cha mẹ luôn thúc
giục nhưng em vẫn thích cuộc sống độc thân hơn, trước ba mươi tuổi không muốn
vướng bận tới chuyện hôn nhân đại sự!”
“Uh!”
Thực
ra, Tiểu Hạ nghe câu “đàn ông ba mươi tuổi kết hôn mới thích hợp” của Nhược Phi
xong thì không lấy làm vui vẻ gì, cô cố ý nói rằng bản thân cũng thích lập gia
đình năm ba mươi tuổi để thăm dò phản ứng của Nhược Phi. Ai ngờ, phản ứng của
cậu vô cùng bình tĩnh, khiến cô khá là khó chịu, song, cô không thể lộ ra mặt,
chỉ đành ấm ức trong lòng. Nhược Phi nào biết được những suy nghĩ lắt léo đó
của phụ nữ, chỉ nói tiếp : “Cuối tuần này bạn thời đại học của anh kết hôn, em
có muốn cùng anh đi uống rượu mừng không?”
“A? Bạn
thời đại học của anh á?”
“Đúng
thế! Nghe nói đằng gái đã mang thai rồi, không lấy không được. Tên nhóc đó lúc
nào cũng chơi bời, xem ra, lần này hết đường chối rồi. Còn xuân phơi phới mà đã
bị nhốt vào “lồng”, anh đang tính mừng cho cậu ta thêm chút tiền nữa!”
“Bạn
của anh có nhiều người lập gia đình chưa?”
“Hình
như, con gái nhiều hơn, con trai thì chưa có ai cả. Con gái thường yên bề gia
thất sớm hơn mà!”
“Đúng
là vậy!”
Tiểu Hạ
nghĩ đến những người bạn thân thời đại học của mình đều đã từng đi trên con
đường tiến tới hôn nhân huy hoàng, có người cũng đã có con biết đi “mua tương”*
rồi, khóe miệng cô bất giác cong lên.
• “Đi mua tương” là câu
khẩu ngữ thường dùng chỉ con cái đã lớn, k cần phải chăm bẵm, có câu chuyện
cười của Cổ Bình Oa nói về câu khẩu ngữ này như sau:
Có vợ thì tất sẽ có con, nhưng điều đáng nói ở đây là cả gia đình
3 người vẫn sống chen chúc trong căn hộ chưa đầy 10 mét vuông. Một hôm, người
chồng được lệnh phải đi công tác xa mà đã đi là biền biệt nguyên cả tháng không
về, vợ chồng muốn bù đắp “tình thương mến thương” trước khi chia li, song lại
ngặt nỗi, đứa con trai nhỏ tuổi sống chết cũng không chịu rời nhà…..Người vợ
mới nảy ra một sáng kiến, ôn tồn nói với đứa con trai : “Ba con sắp đi xa rồi,
con đi mua một chai tương về để má nấu một bữa thật ngon cho ba nha!” Khi đứa
con xách chai đi mua thì ông chồng gọi giật lại bảo : “Lấy cái này nè!” rồi đưa
cho thằng con trai một cái mâm rõ to, sau đó căn dặn: “Đừng để sánh ra nghen!”.
Đứa con ra khỏi nhà rồi, hai vợ chồng mới vội vàng đóng cửa để “hành sự”. Việc
xong, ông chồng tất tả ra bến xe, từ xa ngoảnh lại nhìn thấy đứa con đang từ
con hẻm vừa bưng mâm vừa cẩn thận dò từng bước một về nhà, ông chồng nhịn không
nổi liền phì cười………
Nhược
Phi hoàn toàn không nhận ra Tiểu Hạ có chút bất thường : “Tối nay cậu ta hẹn
anh đi uống rượu, nhân thể mở một đêm party từ giã “cuộc sống độc thân”. Dù gì,
cậu ta cũng là đấng mày râu đầu tiên bị “quây thành”, phải chúc cho ra trò mới
được!”
“Sao em
cứ cảm thấy các anh có vẻ đang chế giễu người ta vậy?”
“Ha ha!
Sơ qua thì cũng có ý này, ai bảo cậu ta còn trẻ vậy đã bị “nhốt vô lồng” rồi”
Nụ cười của Nhược Phi có chút mỉa mai.
“Nhốt
vào lồng”? Kết hôn đối với anh mà nói, chỉ là “bị cầm tù” thôi sao???
Vậy em
thì sao???
Tiểu Hạ
nghĩ ngợi, lòng càng nặng trĩu, cuối cùng chìm vào cõi suy tư.
Nhược
Phi ở nhà Tiểu Hạ một lát thì đi, sau khi cậu rời khỏi, cô cảm thấy cô đơn vô
cùng. Gọi điện cho Nhược Phi nhưng cậu không bắt máy, chắc là đang cùng với bạn
bè uống rượu hát hò, không nghe thấy. Cô nằm trên giường nhớ những ngày tháng
quen biết hẹn hò cùng cậu, từ xưa tới giờ, càng nghĩ càng thấy khó ngủ.
Thẩm
Nhược Phi là một chàng trai tốt.
Tuy
cũng có chút ấu trĩ nhưng đại để là một người chín chắn, chu đáo; ở bên cậu, cô
cảm thấy thoải mái hơn nhiều so với khi ở bên Uông Dương.
Nhưng,
tương lai thì sao? Hai người họ thật sự sẽ kết hôn sao? Tình yêu là thứ tình
cảm chỉ kéo dài trong một thoáng, liệu cậu có thể yêu cô đến bao giờ???
Haiz…..
Tiểu Hạ
hết lật bên này lại trở bên kia, cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ. Cả đêm mộng
mị không dứt, lúc tỉnh dậy cô cảm thấy đầu váng vất, khó chịu. Bước xuống
giường, theo thói quen, cô đi rót cho mình một cốc mật, song, chợt nhớ là mật
đã uống hết rồi, cô càng ảo não hơn. Mở tủ lạnh định uống sữa chua thay mật
nhưng cô lại nhìn thấy chai mật Nhược Phi mới mua về để sẵn trong đó.
Ngắm
nghía chai mật một hồi, cô thấy mọi buồn rầu trong lòng phút chốc bị