ó nghịch đôi đũa trong tay. Tiểu Hạ kỳ
quái nhìn Nhược Phi, chẳng hiểu sao cậu lại giận dỗi vô cớ gì nữa. Nom thấy vẻ
mặt không tốt của Nhược Phi, Trần Duyệt liền cười giả tảng : “Thẩm Nhược Phi,
nghe nói phòng tranh của cậu sắp mở rồi, nếu cần lăng xê thì nhớ tìm tôi nha!”
“Đa tạ
Trần Duyệt tỷ tỷ!” Nhược Phi nho nhã lịch thiệp đáp lại.
“Khách
sáo gì chứ? Haiz! Nói đến phòng tranh là mình lại rầu tới phát ốm. Hai người có
biết “Thành Hạ” không?”
“Có
phải là tay họa sỹ cực kỳ giàu có đó không?” Tiểu Hạ hỏi.
“Làm ơn
đi! Cậu đừng gọi người ta theo cách “tục tĩu” như vậy. Người ta đúng là có tiền
thật nhưng tài của người ta còn nhiều hơn! Chủ tòa soạn bảo tớ cùng hợp tác sưu
tầm tin tức liên quan tới những người nổi tiếng trong lĩnh vực văn học nghệ
thuật với Lưu Na Na trong vòng một tuần, cái cô quê một cục ấy. Tớ bảo là một
mình tớ cũng có thể xử lí gọn, thế là chủ biên đồng ý luôn. Lĩnh vực điện ảnh,
văn học tớ đều tìm được người phù hợp rồi, chỉ còn mỗi nghệ thuật là chưa tìm
được thôi. Tớ định liên lạc với “Thành Hạ” nhưng làm thế nào cũng không thể tìm
được bất cứ tư liệu liên quan tới hắn ta. Tức chết đi được! Haiz, nếu có thể
một mình độc chiếm phỏng vấn “Thành Hạ” thì có phải hay không? Đành vậy,
nhường cho cái cô nàng quê mùa đó làm vậy!”
Tiểu Hạ
biết cái cô nàng “quê mùa” mà Trần Duyệt nhắc tới chính là đối thủ không đội
trời chung của Trần Duyệt từ thời đại học, giờ có nói gì cũng không hay nên cô
chỉ mỉm cười. Nhược Phi nghe tới đấy liền hỏi : “Tayhọa sỹ đó từ trước tới nay
không bao giờ tiếp nhận phỏng vấn, e rằng rất khó có thể phỏng vấn được người
ta!”
“Haiz.
Chính là như vậy…….Nghe nói tay họa sỹ đó còn rất trẻ, ngoại hình rất bắt mắt,
nhưng lại không chịu phỏng vấn. Riêng điểm này đã thấy điên! Nếu hắn mà lọt vào
tay tớ….Hừ ~ Hừ….Tớ nhất định sẽ hỏi thăm mười tám đời tổ tông nhà hắn, để cho
lượng tiêu thụ của tạp chí tăng lên gấp bội!”
“Trần
Duyệt, cậu thật yêu nghề!!!” Tiểu Hạ toát mồ hôi hột.
“Hahahahaha!”
Nhược Phi cũng cười sượng sùng, nét mặt có chút khó coi.
“Này!
Sao lại không ăn vậy? Hai người ăn đi! Mình chỉ thích ngồi ôm bụng đói
nhìn người khác ăn thôi! Hai người mau ăn đi!”
“Trần
Duyệt, cậu thật là nham hiểm!” Tiểu Hạ nhẹ nhàng nói.
“Anh
đồng ý với ý kiến của em!” Nhược Phi cũng nhẹ giọng tán thành.
“Này!
Hai người muốn chết sao? Ăn mau lên, lát nữa đi mà thanh toán!”
Dùng
bữa với Trần Duyệt xong rồi quay về nhà, Tiểu Hạ nghĩ Trần Duyệt gầy như vậy mà
cũng tuyệt thực giảm cân, trong lòng bất giác chột dạ. Cô xoa xoa cái bụng tròn
căng vừa mới ăn no xong, nói : “Thẩm Nhược Phi, anh có thấy em béo không?”
“Em lúc
nào mà chẳng béo!”
“Thẩm
Nhược Phi!”
“Sao thế? Bị Trần Duyệt ảnh hưởng à? Con gái
mà, phải mập một chút ôm mới có cảm giác chứ!”
“Ờ! Nói
như vậy, kinh nghiệm của anh chắc hẳn rất phong phú? Em thấy, đàn ông các anh
chỉ thích những cô có thân hình mảnh mai như lá liễu nhưng ngực phải tròn trịa
đầy đặn! Đúng là ích kỉ!”
“Nhưng
anh thì lại thích những cô “eo tròn ngực lép” cơ!” Nhược Phi cười gian.
“Gout
của anh lạ nhỉ………Không đúng…..Thẩm Nhược Phi! Anh lại bắt nạt em!!!”
“Hahaha…….Em
đợi một chút, anh phải nghe điện thoại đã!”
Đương
lúc hai người vừa cười vừa đùa thì điện thoại của Nhược Phi reo lên. Nhìn thấy
chữ hiện trên màn hình, mặt cậu liền biến sắc, chân mày chau lại, đi ra sân
thượng nghe điện. Chẳng hiểu tại sao Tiểu Hạ lại nhớ tới việc Uông Dương cũng
hay tránh cô để nghe điện thoại, lòng bỗng dưng thấy hoảng hốt. Cô vội vàng lắc
đầu để bản thân khỏi nghĩ ngợi linh tinh, song, cuối cùng vẫn không thể nén nổi
liền dỏng tai nghe trộm Nhược Phi nói chuyện. Tiếc là khoảng cách quá xa, cô
nghe không rõ lấy một từ.
“Ai gọi
vậy?”
Nhược
Phi vừa bước vào, Tiểu Hạ liền giả bộ thờ ơ hỏi, nhưng lòng thì thầm mắng mình
nhỏ nhen. Nhược Phi chẳng để ý lắm, chỉ cười tít mắt hỏi : “Lại ghen rồi sao?”
“Mơ
đấy! Ma mới đi ghen với anh! Cái cô Na Na gì đó của anh lại gọi điện tìm phải
không?”
“Na Na
nào cơ chứ? Em lại suy diễn lung tung rồi! Nếu nói dối em nửa lời, anh thề dâng
nửa cái mạng cho em, nếu nói dối em một câu, anh thề sẽ sang Tây Trúc thỉnh kinh
luôn!”
“Xì!
Chả có câu nào nghe lọt tai cả! Đúng rồi! Anh có bạn bè nào quen biết “Thành
Hạ” không? Trần Duyệt luôn giúp em, giờ cô ấy gặp khó khăn, sao em có thể bàng
quan đứng nhìn được?”
“Mình
anh chưa đủ sao? Em nghĩ tới gã đàn ông khác làm gì??” Nhược Phi cười như không
cười.
“Hừ!
Không muốn giúp thì thôi đi! Nhưng, phải công nhận là em làm khó anh rồi……Ai có
thể quen với gã đàn ông thối tha đó được nhỉ??”
“Gã đàn
ông…….thối tha??” Nhược Phi nghẹn lời.
“Đúng
thế! Khẳng định là hắn trông rất xấu, nhưng lại sợ phá vỡ hình tượng đẹp đẽ
trong lòng các fan, cho nên mới cố tỏ ra thần bí. Trần Duyệt đã nói, rất nhiều
nhân vật của công chúng bề ngoài phô một kiểu bên trong nghĩ một kiểu, rất bỉ
ổi đê tiện!”
“Haiz!
Con gái thật lắm chuyện!”
“Chẳng
lẽ anh không lắm chuyện sao? Không lắm chuyện thì sao có thể sống nổi cơ
chứ???”
“C
