ngầm, không dám để cho cha mẹ hai bên phát hiện ra! Nhưng, chủ nhiệm dường như
lại đọc được suy nghĩ của cô, chị ta liền hỏi dò : “Đối phương kém tuổi em có
phải không?”
“Chủ
nhiệm! Sao chị lại biết?” Tiểu Hạ giật mình đánh thót.
“Nhìn
cách ăn mặc của em là biết thôi mà! Trước đây em toàn mặc vest, giờ thì giống
hệt nữ sinh! Tiểu Hạ! Nơi này là trường học, em nên ăn mặc đứng đắn một chút
thì tốt hơn!”
“Em
biết rồi! Chủ nhiệm, xin lỗi chị!” Tiểu Hạ thẹn thùng nói
.
Hôm nay
Tiểu Hạ mặc áo len màu hồng, vận quần bò, tóc cột đuôi gà, tuy rằng trông cô
rất xinh, nhưng kiểu “xinh” của cô hoàn toàn không phù hợp với thân phận của
một nhà giáo nhân dân. Thấy Tiểu Hạ ngượng ngùng, giọng chủ nhiệm liền dịu
xuống : “Không có gì! Chị chỉ muốn nhắc nhở em mà thôi! Tiểu Hạ, nếu em thật sự
có bạn trai thì nên nói với chị, chị sẽ giúp em! Còn nếu đối phương không thích
hợp với em thì em cần phải suy xét lại, em cũng không còn trẻ nữa, mục đích
chính là phải tìm được đối tượng phù hợp để kết hôn, đừng lãng phí tuổi xuân
của mình!”
“Chủ
nhiệm, em biết ạ!” Mặt Tiểu Hạ biến sắc, cô gượng gạo trả lời.
Kết
hôn, kết hôn? Tại sao trong đời cô, hai chữ “kết hôn” lại luôn luôn đè nặng lên
vai cô vậy? Con gái hai mươi tám tuổi có nhất thiết phải tìm đối tượng thích
hợp, nhất thiết phải kết hôn trước ba mươi tuổi không? Không vì kết hôn, chỉ
muốn yêu một cách đơn thuần cũng không được sao? Nhược Phi mới có hai mươi lăm
tuổi, cậu ta làm sao có thể muốn kết hôn đây?
Nhưng,
cô thật sự hi vọng có một gia đình hạnh phúc, thật sự hi vọng có thể phụ chồng
nuôi dạy con cái……….
“Haiz!
Đừng trách chị nhiều chuyện, chị là người từng trải mà. Hôn nhân ấy, cần phải
có sự si mê mới thành lương duyên, nhưng si mê chỉ trong một khoảng thời gian
ngắn thôi! Nếu em chưa có bạn trai, chị vẫn còn một đối tượng nữa, điều kiện
khá tốt, em có muốn gặp mặt không?”
“Không
cần đâu ạ! Cảm ơn chị!”
“Haiz…….”
Chủ
nhiệm thở dài một tiếng sau đó cũng không nhắc gì thêm nữa. Tuy biết rằng chủ
nhiệm cũng chỉ muốn tốt cho mình nhưng lòng Tiểu Hạ vẫn nặng trĩu tâm tư. Đột
nhiên, cô cảm thấy chuyện tình cảm giữa cô và Nhược Phi đã xuất hiện một vết
rạn, dù không rõ ràng, song vẫn nó vẫn tồn tại……..
Hết giờ
làm, cô cùng Trần Duyệt đi mua giầy dép và quần áo mới được bày bán trên thị
trường. Trần Duyệt thấy Tiểu Hạ đi tới quầy hàng bán quần áo hiệu SCAT dành cho
thiếu nữ liền phán một câu xanh rờn : “Tiểu Hạ! Cậu bị mát đấy à? Sao đột nhiên
lại thích phong cách Lolita vậy? Cậu không xem lại tuổi của mình đi!”
“Trần
Duyệt chết tiệt! Nói ít một câu thì chết ai? Tớ hai mươi tám tuổi rồi, chả lẽ
không được ăn mặc trẻ trung một tí hay sao?”
“Người
khác tuy hai mươi tám tuổi nhưng lại trẻ như mười sáu, còn cậu, chính xác là
gái già tiêu chuẩn……….”
“Trần
Duyệt!”
“Ha
ha…….Đùa chút thôi mà…….Cậu yêu rồi phải không?” ( vandkh : chị Duyệt ơi yêu là
như vậy sao?*cười zan xảo* )
“Ha ha……Đùa chút thôi mà! Cậu…….đang yêu phải
không?”
“Làm gì
có!”
“Với
Thẩm Nhược Phi?”
“Tớ đã
bảo là không phải mà!”
“Thẩm
Nhược Phi ít tuổi hơn cậu, cậu sợ mình trông già hơn cậu ta nên mới cố ý “cưa
sừng làm nghé” ? Phan Tiểu Hạ, cậu thấy mình có ấu trĩ không hả?”
“Tớ đã
nói là không phải thế mà! Cậu nói nữa là tớ giận thật đó!” Tuy giả bộ sa sầm
nét mặt nhưng trong lòng Tiểu Hạ càng lúc càng cảm thấy bất an.
“Tiểu
Hạ, cậu làm như thế không đúng đâu! Khi đã xác định yêu nhau thì phải chân
thành với nhau, cậu cứ phủ nhận quan hệ thế này, Thẩm Nhược Phi sẽ đau lòng đó.
Hơn nữa, cậu căn bản không cần phải tìm cách biến mình trở nên cân xứng với cậu
ta____Người cậu ta thích không phải là thiếu nữ xinh xắn trẻ trung, mà là cậu,
Phan Tiểu Hạ!”
“Nhưng
mà, tớ vẫn thấy mình không xứng đôi…….” Tiểu Hạ lẩm nhẩm nói, cũng mặc nhận
luôn phỏng đoán của Trần Duyệt.
Tiểu Hạ
nhận thấy cách ăn mặc của mình và Nhược Phi khác nhau một trời một vực. Khi
cùng nhau đi dạo phố, cô cảm thấy cả hai không cân xứng, thế nên mới bất giác
chú ý tới phong cách của Nhược Phi, kết quả là “ngô chẳng ra ngô, khoai chẳng
ra khoai”, chả ăn nhập gì cả!
Trần
Duyệt ngó thấy ánh mắt lưu luyến của cô nàng ngót nghét “hai mươi tám” tuổi đời
đang dừng trên bộ váy màu hồng phấn liền thở dài than : “Không phải là cấm con
gái hai mươi tám tuổi mặc quần áo dễ thương, nhưng Tiểu Hạ à, phong cách của
cậu là chín chắn đoan trang, sao cứ nhất thiết phải bắt chước kiểu “cute tinh
nghịch” của teen girl chứ? Tớ đúng là rất thích Thẩm Nhược Phi nhưng tớ hoàn
toàn không muốn cậu vì cậu ta mà “ép dạ cầu toàn” thay đổi chính mình……..”
“Tớ làm
gì có đâu?”
“Mong
là thế!”
Trần
Duyệt liếc Tiểu Hạ với vẻ đầy phức tạp sau đó tiếp tục dạo phố, còn tâm trạng
của Tiểu Hạ càng lúc càng nặng trĩu. Cô chưa từng hối hận yêu Nhược Phi nhưng
nếu như Trần Duyệt không nhắc nhở cô, e rằng cô đã không biết được rằng tình
cảm của mình dành cho Nhược Phi đã tới mức đánh mất cả “bản ngã”, khiến bản
thân mình lạc hướng!
Trước
tới giờ cô luôn thích vận những bộ quần áo toát lên v
