ng cô vẫn
không kìm được liền gặng hỏi : “Nước lạnh không?”
“Phan
Tiểu Hạ!” Nhược Phi nghiến răng trèo trẹo.
“Đừng
có luôn gọi tên em như vậy! Em biết tên của mình vốn rất hay! Thẩm Nhược Phi,
anh nói xem, có phải anh chưa từng yêu ai không?”
“Sao có
thể chứ?” Nhược Phi tức tối liền hừ một tiếng.
“Thế
sao anh còn nói là cả đời này chỉ yêu mình em?”
Nhược
Phi không ngờ Tiểu Hạ lại nhạy bén trong phương diện này đến vậy, cậu chỉ sững
người nhìn cô. Tiểu Hạ thấy vẻ mặt nghi cảm của cậu thì càng nổi cơn ghen :
“Mấy cô Na Na và Doanh Doanh gì gì đó, em không muốn nhắc tới nữa, em muốn biết
anh và Chu Cầm rốt cuộc có quan hệ gì?”
“Là
quan hệ bạn bè! Đây là lần thứ n em hỏi anh mấy câu vô vị thế này rồi!”
“Lúc em
nói cô ấy là bạn gái của anh, anh có phủ nhận đâu!”
“Nhưng
anh cũng không thừa nhận!”
“Thẩm
Nhược Phi! Anh muốn chơi chữ với em hả? Nói rõ ra xem! Anh và Chu Cầm rốt cuộc
có quan hệ gì?”
“Em
thích nghĩ thế nào thì nghĩ! Nếu như nói em đang ghen, có phải là hơi muộn rồi
không?”
“Anh
đừng có đánh trống lảng! Hai người tiến triển tới đâu rồi?”
“Nếu
anh đã nói đến nước này mà em vẫn không tin thì anh chỉ còn cách im miệng!”
Dứt
lời, Nhược Phi thật sự nhắm mắt, nằm xuống giường không thèm tranh luận với
Tiểu Hạ nữa. Tiểu Hạ bị thái độ của cậu chọc tức xì khói! Cô điên lên, giận dữ
đi vào nhà tắm muốn tắm cho hết tức, nhưng nước mắt lại bất giác lăn dài! Từ
trước tới giờ cô luôn là người con gái lí trí, hiền lành, luôn nhường nhịn,
thông cảm cho người khác, song chẳng hiểu tại sao hễ gặp Nhược Phi là cô lại
biến thành người chỉ biết vô cứ gây sự! Ngay cả khi đối diện với Uông Dương cô
cũng không như vậy…..
Lẽ nào,
cô thật sự đang ghen? Ghen tuông chỉ vì một chuyện ngớ ngẩn như thế này? Hoặc
là………cô đã thật sự yêu Nhược Phi tới mức đó!
Suy
nghĩ ấy khiến Tiểu Hạ giật mình, cô vội vàng ngăn không cho mình nghĩ thêm! Tắm
xong, cô nằm lên giường của mình, cả đêm không hề nói câu nào với Nhược Phi!
_____________
“Tiểu
Hạ, tỉnh dậy đi!”
Hừ……….
“Tối
qua em đã đồng ý đi xem mặt trời mọc, sao giờ lại ngủ tới không biết trăng sao
gì vậy? Tỉnh dậy đi!”
Khi
Tiểu Hạ đang mơ màng trong mộng thì cảm thấy dường như có ai đó cứ vỗ vào mặt
mình, bực lên, cô liền lật người quay sang bên khác, mắt vẫn nhắm nghiền. Giọng
nói đó không thấy cất lên nữa, đang lúc cô thở phào nhẹ nhõm mừng thầm trong
lòng thì đột nhiên phát hiện mình cùng với chăn bị người khác cuộn lại, bế bổng
lên! Cơn buồn ngủ ngay lúc này liền biến mất, Tiểu Hạ kinh ngạc mở mắt ra liền
nhìn thấy Nhược Phi đang bế cô bước ra ngoài!
“Thẩm
Nhược Phi! Anh làm cái gì vậy? Thả em xuống!”
“Đã hẹn
là đi xem mặt trời mọc rồi! Anh biết ngay là em sẽ ngủ nướng không chịu dậy mà!
Nếu em không dậy thì anh cứ bế em như thế này mà đi ra ngoài đó!”
“Không
xem không được sao?”
“Không
được!”
“Anh
thả em xuống, em đi với anh là được chứ gì?”
Tiểu Hạ
mắt nhắm mắt ngủ liếc Nhược Phi một cái, sau đó thở dài bất lực, cô thật sự
chịu thua sinh lực tràn trề của cậu rồi! Thay đồ xong, Tiểu Hạ vẫn cảm thấy uể
oải, mơ mơ màng màng. Sau khi ném cho Nhược Phi một cái nguýt, cô liền bước ra
ngoài, không khí lạnh buổi sáng sớm đột nhiên ùa tới khiến cô tỉnh táo
lên hẳn. Tiểu Hạ ngẩng đầu nhìn những vì sao lấp lánh trên cao liền kinh ngạc
thốt lên : “Wa! Nhiều sao quá…….Sao lại có nhiều sao thế này???”
Vì sống
lâu trong chốn thành thị ô nhiễm và ồn ào nên Tiểu Hạ sớm đã quen với bầu không
khí tràn ngập bụi khói, quen với ánh sao mờ nhạt của trời đêm, nhưng giờ đây cô
lại có thể nhìn ngắm dải ngân hà tuyệt đẹp tại nơi này!
Trong
hồi ức, cô cũng đã từng được ngắm bầu trời rực rỡ ánh sao như hiện tại, cô nhìn
Nhược Phi rồi mỉm cười : “Làm thế nào mà anh tìm được nơi này?”
“Phan
Tiểu Hạ! Em có thấy trời sao đêm nay giống với lúc nhỏ chúng ta cùng ngắm
không?”
“Giống!
Nhớ quá đi………”
“Em đó!
Suốt ngày chỉ biết ngủ, đợt nghỉ hè lần trước, muốn cùng em đi ngắm mặt trời
mọc, nhưng em lại ngủ quên mất, lần này anh quyết không để lỡ cơ hội nữa!”
“Có
việc đó à? Sao em không nhớ vậy?”
“Những
việc liên quan tới anh, em có bao giờ nhớ được đâu!” Nhược Phi hừ lạnh một
tiếng.
“Được
rồi mà, đừng giận nữa! Bây giờ chúng ta làm gì nào? Đợi mặt trời mọc sao?”
“Ừ!
Ngồi xuống đây!”
Càng về
sáng, trời càng lạnh, may là Nhược Phi đã chuẩn bị sẵn một tấm thảm len. Hai
người đắp chung tấm thảm rồi cùng nhau ngồi ngắm mặt trời đang dần nhô lên từ
phía Đông, cùng ngắm khuôn mặt rạng rỡ được ánh bình minh chiếu sáng của đối
phương.
Nhược
Phi ngắm vầng thái dương đang từ từ lên cao rồi quay sang nhìn Tiểu Hạ, bỗng
nhiên cậu nói : “Em ngồi yên! Đừng động đậy!”
“Hả?”
Nhược
Phi liền vội vàng lôi một khung giấy trắng ra, sau đó dùng bút chì phác họa,
Tiểu Hạ đành ngồi yên, không dám nhúc nhích! Chẳng biết đã qua bao lâu, mãi đến
khi Tiểu Hạ cảm thấy cổ của mình cứng đơ thì Nhược Phi mới nói : “OK rồi!”
“Thật
sao? Đưa em xem nào!”
Tiểu Hạ
giật lấy khung giấy trong tay Nhược Phi, chỉ thấy trên đó là hình cô gái có h