óa ra là chịu ảnh hưởng của chú ba”.
“Sao anh không nói thẳng luôn là chịu sự kích thích
của ông ấy, bị ám ảnh bởi ông ấy”. Mạnh Hằng Phi không hài lòng hừ một tiếng,
“Khi đó em nghĩ: Không phải chỉ là hai cây đao hỏng sao? Đợi khi em lớn, em sẽ
đem vật nào đó về để so với ông ấy xem ai hơn…”.
Lục Hiển Phong nghe những lời nói trẻ con đó không
nhịn được cười phá lên, “Thế nguyện vọng này của cậu đã thực hiện được chưa?”.
Mạnh Hằng Phi giống như là đang tức giận ai đó, thở
mạnh hồi lâu mà vẫn không hết bực. “Đến khi em lớn rồi mới phát hiện ra, cùng
đẳng cấp với cái vật mà bố em cất giữ thực sự không phải là dễ tìm…”.
Lục Hiển Phong cười suýt chút nữa thì sặc trà, trong
lòng cảm thấy tiếc nuối vì phát hiện ra mình đã thật sự hơi thích cậu bé đang
lớn này. Thế là khi mở miệng, trong lời nói có gì đó thật lòng: “Tiếc nuối thì
cũng đành vậy, những vật mà không xuất hiện ngoài thị trường thì cũng chẳng có
cách nào mua được. Để anh về hỏi những người trong nghề xem, giúp cậu nghe
ngóng tình hình”.
“Thật sao?” Mạnh Hằng Phi suýt chút nữa thì nhảy lên,
“Anh đừng lừa em đấy nhé”.
“Lừa cậu làm gì”, Lục Hiển Phong lười biếng dựa vào
ghế, “Nhưng những đồ quý giá mà người ta cất giữ thì không dễ gì tìm hiểu được,
vì thế cậu đừng vội vàng, cũng đừng giục anh”.
“Không vội”. Mạnh Hằng Phi không ngần ngại gật đầu,
ánh mắt sáng lên như ngày xuân tươi đẹp không một gợn mây u ám. “Em còn không
kịp cảm ơn anh. Đợi hôm nào có cơ hội, em sẽ đưa anh đi xem vật đó của bố em.
Hai người đều là những nhà sưu tập, có thể đánh giá được”.
Trong ánh mắt của Lục Hiển Phong có gì đó sáng lên.
Một ánh sáng như dây thép, sắc nhọn mà lạnh lẽo. Những cảm xúc đó của anh chỉ
bộc lộ trong giây lát, sau đó biến thành một sự do dự. “Điều này… Muốn xem thì
đương nhiên là muốn xem rồi, nhưng anh và chú ba không phải là cùng một công
ty, trong công việc thỉnh thoảng cũng có mâu thuẫn, anh mạo muội đến chơi cùng
cậu, liệu…”.
Mạnh Hằng Phi cười lớn, dường như bị phản ứng của anh
làm cho buồn cười. “Có liên quan gì chứ? Em mời bạn đến nhà chơi là chuyện rất
bình thường mà”. Nói đến đây, cậu nhìn Lục Hiển Phong vừa như chờ đợi vừa như
quyến luyến, rồi nói một cách thoải mái: “Nếu anh ngại gặp ông ấy, chúng ta có
thể tranh thủ lúc ông ấy không có mặt để về”.
Nếu như trong người Lục Hiển Phong có một cái máy đo
nhịp tim thì Mạnh Hằng Phi có thể
nhìn thấy đường màu xanh trên màn hình đột ngột lên cao, sau đó giảm dần và
khôi phục lại tần số ban đầu.
“Thế thì tốt quá”. Lục Hiển Phong thể hiện một sự ngạc
nhiên và vui mừng, “Thế thì chúng ta định vào ngày nào?”.
Cho thêm đá vào coca, nhè nhẹ rung cốc giấy cho phát
ra những tiếng vỡ vụn nhỏ, Tô Cẩm cắn ống hút nhìn người đàn ông đối diện, vẻ
phẫn nộ đã dịu đi, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy không thoải mái. “Anh đừng hy
vọng là mời tôi ăn một bữa thì tôi sẽ tha thứ cho anh”.
“Tô Tô”, vẻ mặt La Thanh Thụ trở nên nghiêm túc, “Có
những người mãi mãi rất đặc biệt trong lòng chúng ta. Cho dù họ đang ở đâu, cho
dù họ sống hay chết thì họ vẫn luôn có một chỗ trong lòng chúng ta. Nếu cô ấy ở
trong lòng cô, thì việc nhìn thấy cô ấy lần cuối hay không thì đâu có gì quan
trọng?”.
Tô Cẩm cúi đầu không nói gì.
La Thanh Thụ ngẩng đầu lên, nhìn cô với ánh mắt ấm áp,
“Tô Tô, những người yêu quý chúng ta cho dù họ đã rời xa cuộc sống của chúng ta
thì tình yêu của họ vẫn có thể tiếp thêm sức mạnh cho chúng ta”.
Mắt Tô Cẩm lại đỏ.
La Thanh Thụ vỗ vào tay cô, nhẹ nhàng nói: “Việc này
còn lâu mới kết thúc, cần phải lấy lại tinh thần ngay”.
Tô Cẩm gật đầu, rồi giống như là để hoàn thành nhiệm
vụ, cầm miếng bánh pizza cắn một miếng.
“Nghĩ kỹ xem một lát nữa thì nói như thế nào?”.
Tô Cẩm nghĩ ngợi một lát rồi nói nhỏ: “Tôi sẽ nói khi
tôi thu dọn đồ trong tủ quần áo thì nhớ ra đồ của Chi Chi, không dám xem rồi
trực tiếp đưa cho anh ta”.
“Nếu nói là không xem qua, tôi nghĩ anh ta có thể nghi
ngờ cô”. La Thanh Thụ suy nghĩ giây lát rồi nói nhỏ: “Nói thế này: Cô nói cô mở
ra xem, bên trong là tài liệu có mật khẩu, không xem được. Cô nghi ngờ là có bí
mật gì đó, nên nghĩ đến việc đem cho anh xem”.
“Có được không?” Tô Cẩm cầm nửa miếng bánh pizza, hơi
do dự, “Nếu nói tôi có xem qua… anh ta liệu có muốn diệt khẩu không…”.
La Thanh Thụ cười, đáp: “Cô đừng dọa mình như thế. Tôi
nghĩ nói như thế anh ta có thể chấp nhận được. Nếu muốn lừa người khác thì phải
có đôi chút thật lòng trong lời nói dối đó… Ừ, đó được gọi là những lời nói dối
chân thật”.
Trong lòng Tô Cẩm vẫn hơi lo lắng, nhưng nghĩ đến sự
tin tưởng của Lục Hiển Phong và La Thanh Thụ, rồi lại cảm thấy mình có vẻ lo
lắng hơi thừa. Cho dù nói như thế nào, hai người đàn ông này có kinh nghiệm đối
phó với những việc như thế hơn cô nhiều.
Rút khăn giấy ra lau tay, Tô Cẩm cầm điện thoại lên
bắt đầu gọi điện. Tay hơi run, trong lòng cảm thấy căng thẳng. Đây là số điện
thoại mà cô đã từng vô cùng quen thuộc, người ở đầu dây bên kia đã từng là
người cô vô cùng tin tưởng. Tất cả những điều này không biết đã bắt đầu t