em, thực sự yêu em. Ngoài anh, em không thể đi
với ai khác”
………………
Trên hàng lang của bệnh viên, anh khẽ khàng nói: “Anh
yêu em… Anh yêu em… Anh yêu em…”
Tại phòng gặp mặt trong tù, anh nói: “Trình Gia Mĩ,
cho dù cả đời này bỏ lỡ cũng không sao, kiếp sau, kiếp sau nữa chúng ta nhất
định sẽ ở bên nhau”. Anh gục đầu bào đầu cô, không nén nổi lòng mình, bật khóc.
Anh lẩm bẩm: “Anh yêu em”
Tim đau nhói, như có người đang ra sức cắt nó thành
nhiều mảnh. Cô ôm lấy ngực, đau đớn đến ngạt thở. Cô quỳ dưới đất, không quan
tâm đến những ánh mắt xung quanh, bất luận người đi lại trong phòng, chỉ khóc
nức nở.
Không thể kìm nén được nữa, cô bật khóc lớn, khóc đến
mức toàn thân run rẩy.
Kiếp này, có lẽ là không thể ở bên nhau được nữa.
Nhưng kiếp sau, kiếp sau nữa, mỗi một kiếp tiếp sau
nhất định sẽ có được hạnh phúc.
Nhất định có thể!
Liễu Vân không biết nói gì khi gặp mặt Gia Mĩ, đành
nói: “Cha cô không giết người”. Gia Mĩ thẫn thờ nhìn cô, dường như không còn
sức để cất thành lời. Một loạt những biến cố ập đến bất ngờ, khiến cô không thể
chống đỡ nổi, suốt cả ngày như đang chìm vào một cơn ác mộng hỗn độn. Liễu Vân
nhìn vẻ không tim của cô liền hoảng hốt nói: “Mỗi ngày cô đều nhốt mình trong
nhà không phải vì hiểu lầm cha cô đã hãm hại cô sao? Chiều hôm đó, cha cô rõ
ràng là ở với tôi, làm sao có thời gian đi giết người. Người khác không tin ông
ấy nhưng cô phải tin, ông ấy là cha ruột của cô”.
Cô lặng người đi, hồi lâu sau mới thốt lên lời. CÔ
nghẹn ngào nơi cổ họng: “Tôi không còn sức để tin tưởng bất kỳ ai nữa”. CÔ ngả
người ra ghế sô-pha, ôm lấy chiếc gối ôm, mím môi, nước mắt lăn dài: “Rất nhiều
chuyện đã không thể trở lại như xưa, ông ấy đã nói rồi, trước giờ chưa từng
công nhận tôi là con gái”
Liễu Vân đột nhiên đứng dậy, quỳ trước mặt cô, hai tay
không ngừng lắc lắc chân cô: “Tôi cầu xin cô, bây giờ chỉ có cô mới cứu được
ông ấy. Chỉ cần cô đi gặp ông ấy, khuyên ông ấy nói ra sự thật, chỉ cần nói ra
xem ai đã mua ông ấy là được”
Cô mỉm cười, ánh mắt lạnh lùng: “Nếu như ông ấy không
giết người thì tại sao lại tường thuật lại được rõ như vậy? Lại còn diễn lại
đúng hiện trường vụ án vừa để con dao trước mặt, ông ta đã nhận ra ngay con dao
gây án. Bà nói xem, nếu không giết người thì sao lại biết cái đó?”
Liễu Vân lắc đầu: “Nhưng tôi cũng có nhân chứng vật
chứng chứng minh chiều hôm ấy ông ấy ở nhà với tôi”
Lòng cô xót xa: “Bà thực sự có thể chứng minh ông ấy ở
nhà hôm đó? Nhưng Dư Giai Lệ rõ ràng nói đã hẹn ông ấy và tôi, sao ông ấy có
thể không đi?” Cô liếc nhìn Liễu Vân “bà đừng quỳ trước mặt tôi, tôi không chấp
nhận đâu”
Liễu Vân đau đớn, nước mắt lưng tròng: “Nếu không vì
cứu cô, vì tiền thì ông ấy có lí do gì để làm việc đấy. Hà Văn Hiên cho ông ấy
một trăm vạn, nói là ông ấy đáng có thứ đó, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thì
lại bảo tôi đừng hỏi. Tôi thực sự không biết nên làm thế nào nên đành tìm cô”
Cô đỡ Liễu Vân đứng dậy. “Bà cùng tôi đi gặp Hà Văn
Hiên”
Chuông cửa vang lên, cô đi ra mở cửa. Hà Văn Hiên quay
mặt lại, nở nụ cười, trong tay cầm một bó hồng đỏ rực: “Tôi có thể vào trong
không?” Cô mở cửa, mặt không biểu cảm: “Mời ngồi”
Hắn đi vào phòng, nhìn thấy Liễu Vân đang ở đó thì hơi
sững sờ nhưng vẫn chào như không có chuyện gì: “Thật không ngờ cô cũng ở đây”.
Gia Mĩ cười nhạt, mở to mắt nhìn hắn, hỏi: “Đúng là anh đã đưa cho cô ta một
trăm vạn chứ?”
Miệng hắn khô cứng, hơi thở trở nên gấp gáp: “Sao cô
lại tin những lời nói này?” Hắn cắm hoa hồng vào bình cho cô, tay hơi run run,
cuối cùng cũng không chịu nổi bèn cất tiếng nói: “Cô ta nói đúng, cha cô không
giết người”
Gia Mĩ thật không thể tin, lòng buồn bực khó chịu:
“Vậy tại sao ông ấy lại nói với tôi những lời đó? Tại sao lại biết được rõ hiện
trường gây án?” Việc đã đến nước này, hắn chỉ còn cách kể lại tất cả: “Không
phải hôm qua cô đã gặp Hách Gia Tuấn sao? Cha anh ta đã đưa ra một trăm vạn để
cha cô nhận tội thay. Về việc tại sao cha cô sbieest hiện trường vụ án thì tôi
cũng không biết” Hắn cô sgawsng bình tĩnh nói nhưng vẫn run bần bật: “Có lẽ là
do ông ta tự đoán ra. Về con dao hung khí tôi nghĩ ông ta chỉ đoán bừa, ai dè
lại đúng”
“Trên đời lại có chuyện trùng hợp thế sao?” Liễu Vân
không tin: “Trừ khi ông ấy nhận ra hung thủ, nếu không thì không thể trùng hợp
như vậy”
Hắn rót cho mình một cốc nước lọc rồi ngồi ngay ngắn
trên ghế Sô-pha, cười gượng: “TRên đời này, vẫn có những chuyện trùng hợp như
thế. Chỉ có điều, có người thích phức tạp hoá những chuyện đơn giản”
Từng đoá hồng, mỗi cánh, mỗi bông đều đỏ như vậy, đỏ
như mái, đỏ như muốn thiêu đốt mứt ai nhìn vào. Cô nhìn chằm chằm vào bình hoa,
chỉ muốn khóc: “Tôi hiểu lầm ông ấy, đúng không? Thực ra ông ấy yêu thương toi,
giống như tất cả những người cha khác trên thế gian này” Cô không dám tin người
cha mà cô oán hận lại đối xử với cô như vậy.
Hà Văn Hiên gật đầu, ánh mắt liếc nhìn cô vả khó khăn
cúi đầu nói: “Không sai”. Nước vẫn nóng, tay hắn như đang cầm phải lửa, bùng
cháy dữ dội, nóng đến mức khiến h