Snack's 1967
Tình Yêu Bên Trái

Tình Yêu Bên Trái

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324593

Bình chọn: 7.00/10/459 lượt.

.”

Cô đưa tay lên bịt miệng lại, nước mắt không ngừng

tuôn rơi. Hai người cảnh sát đột nhiên đi lại phía cô, khách khí hỏi: “Trình

tiểu thư phải không?” Cô gật gật đầu. Cảnh sát nói: “Muốn cô giúp chúng tôi một

việc.”

Cô nghi hoặc hỏi: “Tôi có thể giúp được gì cho các

anh?” Anh cảnh sát nói: “Hà Văn Hiên là nhân chứng mà chúng tôi đang phải trông

giữ, anh ta yêu cầu được gặp cô.” Cô ngẩn người, một lát sau mới nói: “Được,

tôi cũng muốn gặp anh ấy.”

Trong phòng thẩm vấn của cục cảnh sát, Hà Văn Hiên

ngồi đực mặt ra, chỉ có ánh mắt là chăm chú nhìn cô không rời, phải một lúc lâu

sau mới mở miệng tự giễu: “Nếu như anh nói, anh sai là bởi vì em, em có tin

không?”.

Cô đã hết nước mắt rồi, chỉ lạnh lùng thờ ơ nói: “Mỗi

một người khi phạm sai lầm đều muốn tìm trăm phương nghìn kế để đổ lỗi cho

người khác. Nhưng trước khi đổ cho người khác, tự mình cũng nên nghĩ cho rõ

ràng, là ai điều khiển ai. Bởi vì thân thể là của anh, suy nghĩ cũng là của

anh, không có bất kỳ người nào có thể điều khiển được anh. Cho nên phạm sai

lầm, cũng là do chính anh mà thôi, chẳng có lý do gì mà đổ cho người khác.”

Anh nhìn cô, chỉ khẽ lạnh lùng mỉm cười: “Đó nhất định

là số phận.”

“Số phận?” Cô chau mày: “Biết rõ trước mặt mình là con

đường gì, nhưng lại không né tránh. Lại cứ theo con đường ấy mà đi. Bởi vì tự

mình đã phạm sai lầm, bởi vì thích tiền, nên không từ bỏ bất kỳ thủ đoạn nào,

chỉ muốn đạt được tiền đồ như mình mong muốn, như vậy gọi là số phận ư?”.

Anh cúi thấp đầu, cô nhìn anh, vẻ mặt lạnh lùng như

tuyết: “Vì tiền, anh có thể lựa chọn cách đến yêu em, vì tiền, anh có thể vơ

vét tài sản lừa mang đi, những người như anh, thực không cso tư cách gì để đi

yêu người khác.”

Anh nhếch mép tự trào: “Đúng, anh không yêu em.” Trong

lòng anh nóng hầm hập, giống như đang bị thiêu đốt, chỉ muốn thiêu rụi tất cả:

“Từ trước đến giờ anh chưa từng yêu em, bởi vì Hách gia cho anh tiền, nên anh

chọn cách tiếp cận em. Bởi vì Dư tiên sinh cho anh tiền, nên anh lựa chọn cách

hãm hại em. Con người giống như anh, vốn chưa bao giờ nhận được sự đồng tình

của em, cũng chưa bao giờ yêu bất cứ một người nào.” Hai tay anh run run:

“Nhưng, chí ít anh cũng có thể cứu chuộc, cứu chuộc một chút danh dự sau cùng

trong trái tim em.”

Cô lạnh lùng đáp: “Nếu như anh thật sự còn có thể cứu

chuộc, thì xin trước tiên hãy cứu chuộc lấy chính bản thân mình.”

Anh nói: “Em đi đi, giữa chúng ta chẳng còn gì để

nói.” Cô đứng dậy: “Chỉ vì anh mà mẹ của Gia Tuấn đang phải nằm trong bệnh

viện, em hy vọng trong lòng anh thật sự có chút hối hận.”

Từng lời từng lời cô nói giống như cái đinh, dùng hết

sức đóng phập vào cơ thể anh, đóng đến mức toàn thân anh đau đớn không ngừng.

Anh gắng sức ngẩng đầu, cố gắng dồn ép kìm chế từng giọt từng giọt nước mắt

đang chực tuôn rơi. Không sai, anh bây giờ, chỉ có thể tự mình cứu chuộc.

Bởi vì yêu cô, cho nên cần cứu chuộc.

Bời vì yên người không nên yêu, cho nên càng cần phải

cứu chuộc.

Ít nhất là cũng để cho anh sau khi ngồi tù xong thì có

thể nhìn cô từ xa, người nắm giữ tình yêu của anh!

Anh đã từng thật sự yêu cô.

Cả cuộc đời này, anh cũng chỉ yêu mình cô thôi.

Cho dù cô không tin anh là người biết yêu, nhưng anh

thật sự đã yêu.

Nhưng chỉ có điều không có cách nào có thể quay đầu

lại được.

Cả đời này, thực sự không có cách nào quay đầu lại

được.

Tất cả ở bên ngoài phòng chỉ là những cái bóng lay

động, ánh đèn sáng rực ở trong phòng chiếu lên mặt Gia Mĩ, càng hiện rõ sắc mặt

phờ phạc của cô. Cô soi gương, giơ một nắm tay lên, tự cười nói: “Trình Gia Mĩ,

vì Gia Tuấn, ngươi nhất định phải cười, dùng hết sức mà cười.” Hai mắt cô cay

sè, cố hít một hơi thật sâu, tự mình lẩm bẩm: “Gia Tuấn, nếu như em thật sự kết

hôn với anh, thì anh sẽ đau khổ… vì để anh không đau khổ, vì để mọi người không

đau khổ, em… chỉ còn cách phải làm như vậy. Anh nhất định có thể hiểu cho em.”

Chuông cửa reo lên, cô ngẩng đầu, cố giấu nước mắt,

soi gương, dáng vẻ ung dung, gương mặt khẽ mỉm cười rồi vội vàng chạy ra mở

cửa. Cô túm lấy cánh tay của anh, khẽ hỏi: “Mẹ của anh thế nào rồi? Đã tỉnh lại

chưa?”.

Anh lắc đầu, ngồi trên ghế sô-pha, nhắm mắt lại: “Ông

nội bảo anh về trước, nói anh cũng cần nghỉ ngơi, ngày mai lại đến.” Anh khẽ

nheo mắt hỏi cô: “Muộn thế rồi sao em không ngủ?”.

Cô cúi đầu: “Em ngủ không được.” Anh kéo cô vào lòng,

an ủi: “Việc này không liên quan đến em, không cần phải áy náy, muốn giận thì

cứ giận anh là được.”

Anh gục đầu lên cánh tay, sắc mặt buồn bã: “Này, Hách

Gia Tuấn, em vì sao phải áy náy? Em mới là người không cần phải áy náy.” Anh

cười: “Vậy thì tốt.” Cô ngồi lên đùi anh, vòng hai tay ôm lấy cổ anh: “Em muốn

cùng anh hẹn hò, anh hẹn em.”

Anh ôm cô vào lòng, trái tim anh đập rộn ràng: “Hẹn hò

cái đầu em!”.

Cô cong môi: “Em kệ anh, em muốn hẹn hò cùng anh.”

Anh sờ sờ lên trán cô: “Vẫn tốt, còn chưa phát sốt,

nếu không, cũng phải đưa em vào bệnh viện.” Cô thở phì phì giơ tay đấm vào ngực

anh. Anh đau quá kêu trời. Cô gàn dở dồn ép anh hỏi: “Anh có hẹn h