Old school Easter eggs.
Tình Nhân Trọn Gói

Tình Nhân Trọn Gói

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323672

Bình chọn: 7.5.00/10/367 lượt.

h cửa một phòng dịch vụ. Cô ấy vừa tỉnh. Tôi sẽ cho cậu vào gặp cô ấy.

Anh lờ đờ bước vào cạnh giường. Mariel vốn là một phụ nữ mạnh mẽ. Giờ đây nhìn cô mặc bộ quần áo bệnh nhân màu trắng sọc hồng, khuôn mặt nhợt nhạt, mắt u uẩn trông như vừa tổn thương vừa bị mất mát, đầu gối Dane tưởng chừng như muốn sụp xuống.

Anh lảo đảo ngồi xuống chiếc ghế dành cho khách. Chiếc ghế lạt xạt trên sàn khi anh kéo nó lại gần giường hơn. Có chuyện gì xảy ra vậy – sao chẳng có ai gọi anh cả thế này?

Bởi vì em yêu cầu họ đừng gọi. Cô quay đi, nhìn bầu trời u ám dày đặc những đám mây vần vũ. Em không muốn gặp anh. Em đã muốn ở một mình. Giờ em vẫn muốn ở một mình.

Ngực anh thắt lại. Không, anh sẽ không để em lại một mình đâu, vì em không thực lòng muốn thế.

Sao lại không? Những ngón tay cô bấu chặt trên tấm chăn. Hẳn anh sẽ thấy nhẹ nhõm lắm khi biết tin em vừa sẩy thai.

Không. Không thể như thế. Một hố đen sâu hoắm cuộn xoáy trong anh. Tim anh chao đảo. Anh đã được trao một tặng vật quý báu... Trước mắt anh mờ mịt hoàn toàn, giờ thì đã quá muộn rồi. Tệ hơn, tồi tệ hơn nhiều khi mà chính anh làm tổn thương người phụ nữ anh yêu hơn hết thảy bởi lối xử sự ích kỷ không cùng của mình. Mariel. Em yêu... Anh xin lỗi.

Những lời này là không đủ để diễn tả xúc cảm trùng điệp trong anh, nỗi đau của anh.

Nỗi đau của cô.

Anh nắm lấy tay cô, giữ lấy giữa đôi tay mình. Đôi tay nhỏ bé và mong manh, giống hêt dáng vẻ cô trong lúc này đây. Trước đây cô chưa từng ó vẻ mong manh như thế. Nhưng ngay bây giờ thì có. Gương mặt cô quá sức nhợt nhạt, đôi mắt cô quá sức sợ hãi. Nếu anh có thể thay đổi bất cứ điều gì trên đời này, anh sẽ quay ngược thời gian – chỉ cần một ngày thôi, nếu đó là tất cả những gì anh có được, và bắt đầu làm lại từ đầu.

Cô so vai. Một câu chuyện mới cảm động làm sao. Nhưng sao phải kể nó cho em nghe? Bởi vì anh nghĩ anh có thể thay đổi ý nghĩ của mình về việc trở thành một người cha sao?

Chắc chắn là không. Hay bởi anh nghĩ như vậy sẽ giúp em cảm thấy khá hơn? Chẳng có tác dụng đâu.

Anh nghiêng người gần cô hơn, hít mùi làn da cô. Lúc gọi điện cho em, anh đã rất muốn gặp em. Anh muốn nói với em về một quyết định quan trọng.

Anh chẳng hề gọi cho em.

Anh đã để lại lời nhắn trong hộp thư thoại. Em không nhận được sao?

Cô lắc đầu, môi cô mím lại mỏng dính. Anh có thể cho điều này là biện bạch, nhưng em đã quá sức rối ren với ca cấp cứu, chẳng có thời gian mà kiểm tra thư thoại. Có khi hôm nay bố anh đã chết vì kiệt sức trong đơn độc rồi.

Ông vẫn ổn – nhờ có em.

Vậy... điều quan trọng mà anh muốn nói là gì? Cô nhấn mạnh hai chứ quan trọng và quay đi khi nói xong. Vẻ xua đuổi lạnh lùng của cô như một cú táng vào ruột gan anh.

Khổ quá đi, Mariel. Anh lôi túi xách cô ra từ chiếc tủ con con cạnh giường, bật máy di động của cô lên. Đây này. Anh dúi chiếc máy vào tay cô. Em nghe nhé.

Anh quan sát khuôn mặt cô. Không có biểu hiện gì ngoài vẻ xa xăm lạnh lùng trong mắt cô. Chuyện thằng ngốc khốn nạn thì hình như em đã biết rồi. Ngoài câu đó ra, thư thoại của anh chẳng cho em biết thêm điều gì nữa cả.

Em đã chẳng buồn quan tâm đến cách anh chuyển bức thông điệp này. Điều anh thực sự muốn nói, không thể nói qua điện thoại được. Em cũng hiểu điều đó quá rõ còn gì.

Cô gật đầu rất khẽ. Được rồi. Vậy thì giờ anh nói đi.

Anh muốn nói với em rằng anh muốn xây dựng cuộc sống cùng em và con... Anh cắn phải lưỡi mình quá mạnh, đến nỗi hình như anh nghe có vị máu trong miệng mình.

Anh nhìn ngực cô – phập phồng chóng vánh, dường như cô đang thở rất gấp – nhưng khuôn mặt cô vẫn giữ chiếc mặt nạ dửng dưng, mắt cô lơ lửng đâu đó bên ngoài cửa sổ.

Kinh hoàng. Anh thấy sợ hãi vô cùng. Anh xin lỗi. Nhưng thực lòng anh muốn như thế. Từ tận đáy lòng, anh mong muốn đúng những gì anh vừa nói.

Một khoảng lặng dài phủ khắp căn phòng. Giờ thì anh quá ư dễ dàng mà nói vậy phải không?

Em nghĩ là dễ dàng sao? Anh đứng bật dậy khỏi ghế, đôi tay vò tung mái tóc, ngửa mặt nhìn trần nói, Chẳng có chuyện gì liên quan đến em mà lại dễ dàng cả.

Cơn giận ngùn ngụt trong anh. Anh có thể hiểu được cô vừa trải qua nỗi đau thế nào. Không giữ được con, những lời của anh bỗng trở thành trống rỗng. Không cần thiết nữa.

Người ta có thể coi anh đã hết vướng víu.

Nhưng anh không hề muốn mất đứa bé. Anh muốn mọi thứ trở lại như cũ, giống như sáng nay. Với người phụ nữ anh định chung sống trọn đời, cùng nhau nuôi nấng đứa trẻ.

Dù thế nào ít ra anh cũng phải thực hiện được điều đầu tiên, chung sống trọng đời với cô.

Anh xoay người trở lại phía giường, ngồi xuống bên rìa, nắm lấy tay cô. Một cảm giác lạ lẫm cứ thôi thúc anh. Anh có được dự định, một cơ hội cuối cùng, nhưng anh cần thêm chút thời gian nữa để thực hiện. Em yêu, em đã cứu bố. Cuộc sống là vô giá.

Đúng thế. Đôi mắt cô sống động trở lại. Vậy thì hãy làm cho em một việc.

Bất cứ việc gì em muốn.

Anh vào gặp bố anh đi.

Anh gật đầu, hôn nhẹ lên má cô. Chốc anh sẽ quay lại ngay.

Chào bố. Dane ngồi xuống cạnh ông lão già cả. Con nghe kể bố vừa có một ngày đầy biến động.

Mắt bố anh mở ra. Chào D