XtGem Forum catalog
Tiểu Nương Tử Đào Hôn

Tiểu Nương Tử Đào Hôn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323080

Bình chọn: 8.5.00/10/308 lượt.

g ngực rộng lớn của hắn, sợ hãi lui về phía sau từng bước.

"Ngươi, ngươi làm gì phải đứng gần như vậy, muốn hù chết người sao?" Vừa ngửi

thấy mùi vị quen thuộc của hắn, nhịp tim nàng đột nhiên tăng nhanh.

"Xin lỗi, ta không cố ý." Lệ Hướng Phong cũng lui từng bước, đối với phản ứng của nàng cảm thấy buồn cười.

Hai người kéo ra một khoảng cách, Đông Ngưng Song cảm thấy không còn áp lực từ hắn mới mở miệng, "Hồ Tử bảo ngày mai mọi người sẽ rời đi. . . . . . Như vậy ngươi có thể thuận đường mang ta cùng Nghênh Xảo đi không?"

Nàng muốn, hắn cũng đã phá hủy nàng trong sạch, nên đáp ứng điều kiện

của nàng.

Lệ Hướng Phong nhướng mày, "Thuận đường?" Nàng nói xong thật nhẹ nhõm, tuyệt không miễn cưỡng người.

"Đúng! Thuận đường dẫn chúng ta đi, ta cùng Nghênh Xảo sẽ không gây phiền toái."

Đông Ngưng Song nín thở chờ đợi câu trả lời, nhưng Lệ Hướng Phong cũng không nói một câu, dùng ánh mắt phức tạp nhìn nàng.

Nàng cho là hắn không tính toán mang nàng đi, "Ghê tởm! Thân thể của ta cũng giao cho ngươi, ngươi còn không chịu đáp ứng ta?" Nàng phẫn uất giơ quả đấm hướng đến bộ ngực của hắn mà đánh.

Lệ Hướng Phong không ngăn cản, mặc cho nàng phát tiết trên người hắn, tận tình mà đánh chửi, chỉ cần có thể tiêu tan sự tức giận của nàng là tốt rồi.

Trên đường trở lại sơn trại, hắn nghiêm túc suy tư, mặc dù nàng không nói

láo, nàng thật hết sức thống hận Đông Tiến Thần, nhưng hắn không biết

nếu cùng nàng tiếp tục dính líu, hắn có thể kìm lòng được hay không?

Đáng chết! Nếu như chưa từng đoạt lấy quá nàng, hắn cũng sẽ không chật vật như vậy, tiến hay lùi đều khó.

"Tại sao. . . . . . Tại sao ngươi không muốn ta? Ô ô. . . . . ." Nàng đáng

đánh mệt mỏi, quả đấm không hề rơi xuống trên người hắn , ngược lại níu

chặt y phục của hắn, nước mắt xen lẫn trong tiếng nức nở.

Giờ khắc này, tim nàng bi thương, để cho nàng cảm thấy hắn thật ác độc,

hắn không muốn nàng, hắn từ bỏ nàng, không để ý đến nàng.

Nàng không hiểu, hai ngày ở đây, tại sao nàng lại lệ thuộc vào hắn vượt quá

sức tưởng tượng, thật sợ hãi nếu hắn rời đi. . . . . .

Nhìn

thấy nước mắt thương tâm dính ướt trên váy của nàng, Lệ Hướng Phong

không khỏi hỗn loạn, dùng sức ôm lấy nàng , cố gắng ngăn cản tiếng khóc

thút thít."Song nhi, ngươi đừng khóc, có được không? Không phải ta không muốn mang ngươi đi."

Hắn vỗ nhẹ lưng của nàng, nhẹ giọng

trấn an nàng, "Đều là lỗi của ta, ngày hôm qua khống chế không được dục

vọng của mình, khi dễ ngươi." Mặc dù là nàng mở miệng đề nghị, nhưng hắn chủ động cưỡng chiếm nàng cũng là sự thật.

"Thật xin lỗi ngươi." Lời nói phát ra từ nội tâm chân thành mở miệng.

Đông Ngưng Song không nghĩ tới hắn sẽ mở miệng nói xin lỗi, nhất thời ngây người, đôi mắt đẫm lệ nhìn chằm chằm hắn.

Nàng lộ ra vẻ ngây thơ, mặt đầy nước mắt, Lệ Hướng Phong cảm thấy vừa buồn

cười lại có chút tâm tư, "Được rồi! Ngày mai chúng ta cùng nhau xuống

núi."

Mặc dù không phù hợp với kế hoạch ban đầu, nhưng hắn

đã đoạt lấy thân thể của nàng, đáp ứng cùng nàng trao đổi điều kiện,

nên đem nàng đi.

"Ngươi. . . . . . Ngươi nguyện ý mang ta

rời đi?" Mắt Đông Ngưng Song mở to đến nỗi không thể lớn hơn nữa, cho là mình nghe lầm.

"Đúng, ngày mai ngươi có thể đi cùng ta." Lệ Hướng Phong cười nói.

Hắn nhất thời có thể thấy rõ, không phải vì hắn muốn tuân thủ trao đổi điều kiện với nàng, mà là hắn không thể độc ác đến nỗi hất nàng ra.

Như vậy không biết đã là tốt chưa?

Đông Ngưng Song cười để lộ má lúm đồng tiền, khuôn mặt thống khổ tươi sáng

lên. Mặc dù lấy thân thể trao đổi, nhưng kết quả cuối cùng vẫn khiến

nàng hài lòng.

"Thật tốt quá!" Hưng phấn không nhịn được nàng đánh về phía Lệ Hướng Phong.

Lệ Hướng Phong đem nàng ôm vào trong ngực, nhớ tới hình ảnh tối hôm qua,

kìm lòng không được lại muốn thưởng thức tư vị của nàng lần nữa.

Vừa nâng tầm mắt lên, liền thấy ánh mắt thâm thúy của Lệ Hướng Phong đột

nhiên mặt nàng cúi thấp, Đông Ngưng Song phản xạ muốn né ra, nhưng bàn

tay hắn đã chế trụ cằm của nàng.

"Lệ Hướng. . . . . ." Nàng khẩn trương, thanh âm đột nhiên biến mất, bởi vì môi của hắn đã chiếm đóng đôi môi nàng.

Khi Lệ Hướng Phong hôn nàng, hắn điên cuồng đoạt lấy làm nàng run lên, hắn

thăm dò cái miệng nhỏ nhắn của nàng, cảm thấy nàng vẫn tuyệt vời như

vậy, thật say mê . . . . .

Ngày thứ hai mặt trời xuống núi , Lệ Hướng Phong mới mang theo Đông Ngưng Song rời khỏi sơn trại.

Bọn họ là nhóm người cuối cùng rời đi, bởi vì thân là thủ lĩnh sơn trại, Lệ Hướng Phong xác định tất cả mọi người đều đã đi mới có thể rời đi,

nhưng bọn họ lại có thêm một người bạn.

Vốn Hương Ngọc sẽ

theo các thành viên khác rời đi trước, nhưng nàng lấy cớ không mang di

vật của cha, quay trở lại sơn trại. Nàng cố ý muốn cùng Lệ Hướng Phong

rời đi, bởi vì nàng vô tình phát hiện Đông Ngưng Song và Lệ Hướng Phong

cùng đi với nhau

Bất kể hai người bọn họ có hành động gì mập mờ hay không, một cô gái từ phòng nam nhân đi ra, sẽ dễ dàng làm cho

người khác phải nghi ngờ. Huống chi còn là nữ nhân xinh đẹp Đông Ngưng

Song.

Cứ như vậy, Hương Ngọc mang lò