không còn hơi sức để nghĩ gì khác, chỉ muốn
được ngủ. Cô chưa bao giờ yếu tới mức này, lúc này, ai muốn giết cô, cô
cũng không có khả năng chống trả.
Sáng hôm sau, Lam Băng mới
tỉnh, sau khi biết đứa nhỏ có thể sẽ bị mù, cô cũng không khóc, chỉ nhìn chằm chằm trần nhà. Giờ phút này, những hình ảnh ngày xưa cứ như một
cuộn phim hiện rõ từng cảnh trong đầu cô. Trước cổng trường, trong rừng
cây, ở sân đá banh, khắp nơi đều là bóng dáng của cô và Khâu Nguyên
Phượng. Anh giống như một cục mè xửng, luôn bám dính lấy cô, chọc cô
cười, giới thiệu cô với bạn bè của anh, còn tự hào nói, ‘Đây là bạn gái
của tôi, Lam Băng!’
Sau nữa, chính là hơn sáu năm bị hành hạ
không muốn nhớ lại. Bảy sinh mệnh đã chết dưới nắm đấm của anh. Nhưng
rốt cuộc cô vẫn sinh ra một đứa.
“Dù nó có thế nào, cũng là con gái của chúng ta, tôi sẽ phụ trách!”
Khâu Nguyên Phượng vào phòng, ngồi cạnh đầu giường. Đây là lần đầu tiên sau
hơn sáu năm, hai người ngồi đối diện nói chuyện một cách bình tĩnh như
vậy.
Lam Băng cười nói, “Chúng ta kết hôn đi!”
Khâu Nguyên Phượng thản nhiên gật đầu, “Được!”
Vì đứa bé, bọn họ nên kết hôn.
Ai cũng không cần nói xin lỗi. Cứ thuận theo tự nhiên là được, chịu đựng
chịu đựng rồi cũng tới bảy tám mươi tuổi. Nhìn đứa nhỏ lớn lên, che chở
nó, cho nó ánh mặt trời ấm áp nhất. Dù nó không nhìn thấy cũng không
sao, bọn họ sẽ khiến nó nghĩ nó là một đứa bé bình thường, nếu như giác
mạc có vấn đề, vậy bọn liền mỗi người cho nó một con mắt.
Ngoài
cửa, Hạ Mộng Lộ trộm nhìn qua khe cửa, không phải cô cố ý nghe lén, chỉ
vì vô tình nghe thấy hai chữ kết hôn, nên mới dừng lại. Thật ra bọn họ
có thể rất hạnh phúc, chỉ cần nói ra một tiếng xin lỗi. Hai người bị
ngăn cách bởi một ranh giới mỏng manh nhưng không ai chịu vượt qua nó mà nắm tay đối phương.
Chỉ một câu xin lỗi đơn giản, nhưng Khâu
Nguyên Phượng lại không thể quên các anh em sém bị hại chết, Lam Băng
lại không thể quên hơn sáu năm bị hành hạ.
Trước kia Hạ Mộng Lộ
luôn cảm thấy hành hạ về thể xác là đau khổ nhất, nhưng giờ cô phát hiện nỗi khổ lớn nhất chính là sự hành hạ về mặt tinh thần. Hai người yêu
nhau lại giày vò nhau cả đời, bác Bách và bác Lăng cũng vậy.
Lạc Vân Hải, chúng ta mãi mãi đừng có ngày đó!
“Đứa nhỏ đâu? Ở đâu? Cháu nội tôi đâu?”
Hạ Mộng Lộ nghe tiếng Toa Toa, vội vàng xoay người đỡ bà, “Dì Toa Toa, dì
đừng gấp! Hãy nghe con nói, đứa bé giờ rất yếu, đang ở lồng giữ ấm,
không thể ra ngoài!”
“À!” Toa Toa gật đầu như giã tỏi, cười tươi
như hoa, “Vậy con dâu dì đâu?” Thấy Hạ Mộng Lộ nhìn về phía phòng bệnh,
Toa Toa bèn xông vào, “Nguyên Phượng, con trai ngoan, rốt cuộc con cũng
chịu sinh cho mẹ một đứa, mẹ rất vui!” Hạ Mộng Lộ chưa kịp ngăn thì
người đã đi vào.
Lam Băng thản nhiên nhìn Toa Toa, vẫn không chút phản ứng.
Khâu Nguyên Phương gượng cười kéo Toa Toa ngồi xuống ghế, “Mẹ, không sai!
Con sắp kết hôn, mẹ cũng có cháu gái! Cô ấy là Lam Băng, con dâu tương
lai của mẹ! Lam Băng, chào mẹ đi!”
“Mẹ!” Lam Băng cũng cười.
Khâu Hạo Vũ bước vào, hết nhìn người này lại nhìn người kia. Kết hôn? “Lam
Băng, sức khỏe mẹ Nguyên Phượng không tốt lắm, nên bác sẽ nhờ dì Ma Tử
chăm sóc con....... Con thật.... ... Muốn kết hôn?” Mặc kệ trước kia có
ân oán gì, ông đều không quan tâm, chỉ cần bọn chúng thật lòng yêu nhau
là được.
“Dạ!” Lam Băng cười cười nói.
Vì con gái, cô
không thể không kết hôn. Cô không có khả năng chăm sóc đứa bé thật tốt,
nếu đã tiếp nhận tiền bạc của Khâu Nguyên Phượng, vậy mắc gì không kết
hôn, dù sao với cô, kết hôn hay không đều giống nhau. Không hạnh phúc
thì giả bộ hạnh phúc, chỉ cần con gái cô có thể sống vui vẻ, chịu chút
uất ức có gì ghê gớm đâu?
“Sao chị? Khâu Nguyên Phượng quỳ xuống nói xin lỗi rồi hả?”
“Cậu ta có bắt nạt Lam Băng không? Có nhận sai không?”
“Lam Băng có cảm động đến phát khóc không? Bác sĩ nói cô ấy không thể khóc, sẽ ảnh hưởng xấu tới đôi mắt!”
Hạ Mộng Lộ thẫn thờ nhìn mọi người, hồi lâu mới cười khổ nói, “Hai người
họ muốn kết hôn. Không ai nói xin lỗi hết, một người nói kết hôn đi, một người nói được, vậy là xong! Bọn họ lại đi con đường của bác Bạch và
bác Lăng!” Nói xong, cô cúi đầu rời khỏi bệnh viện, có lẽ lòng họ không
đau, vì họ đã đánh mất trái tim mình rồi. Chỉ có người ngoài thấy khổ sở thay thôi.
Hạ Mộng Lộ sờ sờ bụng mình. Con ngoan, con hạnh phúc lắm đó!
Thái Bảo Nhi, Hạ Nguyệt Đình và Đông Phương Hoàng đều thở dài. Đây là chính
là cái gọi là, số mệnh không thể nghịch chuyển sao? Thôi, khúc mắc này,
các cô không có khả năng cởi bỏ, cứ tuân theo tự nhiên đi.
Thái Bảo Nhi đi tới cổng bệnh viện, ngắm hoàng hôn cuối ngày, nghe thấy tiếng bước chân, cô cười nói, “Suy nghĩ kỹ chưa?”
“Suy nghĩ kỹ rồi, nói thế nào em cũng là chủ tịch tương lai của tập đoàn
Thái Thị, vừa xinh đẹp, hiền thục lại có tiền! Tốt như vậy sao tôi có
thể buông tha?” Kỷ Lăng Phong làm bộ, ‘tôi không phải kẻ ngu’, chọc Thái Bảo Nhi.
Thái Bảo Nhi nhe răng, hung hăng đạp Kỷ Lăng Phong một cái, “Nói gì đó?”
“Ôi!” Kỷ Lăng Phong đau đớn khom lưng, nói, “Được rồi, được
