a mời các phúc tấn dùng thử, lại phái chính Ngọc An ra vườn trông chừng
đám trẻ con đang đốt pháo, dặn chúng phải cẩn thận, đừng để ham chơi mà bị
thương.
Mỹ Ly
và Tố Doanh ngồi ở hai mé của cùng một cái bàn, ma ma đi theo nhắc Tố Doanh vừa
ở cữ xong không nên ăn những món có tính hàn, hoa quả cũng đừng ăn. Tố Doanh
vừa sinh con gái, vóc dáng đẫy đà hơn hẳn khi trước, mang vẻ quyến rũ đặc thù
của thiếu phụ.
Các
phúc tấn đến chầu lão tổ tông đều chụm đầu trò chuyện về con cái, khen ngợi lẫn
nhau, rất ít người nhắc tới Doãn Khác. Lời đồn về Doãn Khác đã từ từ lắng
xuống, nhưng đám phụ nữ cẩn thận lời ăn tiếng nói đều không muốn nhắc đến
chuyện này, nhất là trước mặt Tố Doanh.
Mỹ Ly
thì trầm mặc ít nói, Tố Doanh lại hoạt bát hơn trước nhiều. Mỹ Ly vừa nghe bọn
họ cười nói, vừa lẳng lặng tách hạt dưa cho Doãn Khác, đợi cậu bé và đám con
trai đốt pháo xong về ăn. Ở khoảng cách khá gần, nàng ngửi thấy mùi hương của
Tố Doanh đã thay đổi, không còn là hương lài sực nức nữa, mà là hương thơm
thoang thoảng điềm đạm, nàng không biết tên là gì. Tố Doanh trước giờ rất biết
ăn diện, đến những chi tiết nhỏ nhặt nhất cũng không hề sơ sót, trang phục nàng
ta chọn cho Doãn Giác đều rất đẹp mắt, khi nãy các phúc tấn còn xuýt xoa khen
ngợi chất liệu vải may áo bào cho Doãn Giác, nhao nhao hỏi Tố Doanh mua ở đâu,
đặt ở cửa hàng nào.
Tố
Doanh nói tên cửa hàng và xuất xứ, các phúc tấn đều tấm tắc gật gù, tâm phục
khẩu phục: Thì ra là nhà ấy, hèn gì!
Mấy cửa
hàng mà Tố Doanh nói, Mỹ Ly cũng từng nghe qua, đều là những nơi đắt đến chết
người. Dẫu Tĩnh Hiên trước giờ hào phóng, luôn nuông chiều nàng, địa tô của
Khiêm vương phủ cũng là tiền riêng của nàng, nàng vẫn không thể dẫn Doãn Khác
đến nơi xa hoa như vậy để may quần áo. Con nít lớn rất nhanh, nàng không thể
lãng phí cả nửa tháng địa tô của Khiêm vương phủ chỉ để mua chiếc áo bào nhỏ.
Nàng dùng tiền rất cân nhắc, tích cóp để lo toan cho tương lai của con.
Bên
ngoài vọng vào tiếng huyên náo, hoàng thượng và mấy quý tộc vừa cười nói vừa
tiến lên nội điện, các phúc tấn đều đứng dậy đón chồng. Mỹ Ly thủ lễ theo sau
Tố Doanh, Tĩnh Hiên ngồi xuống chỗ của Tố Doanh khi nãy, Mỹ Ly quy củ đứng một
bên, đợi nàng ta ngồi xuống rồi mới dám ngồi vào ghế thấp do cung nữ bưng tới.
Đượng
khi trò chuyện, đám bé trai đốt pháo xong chạy ùa vào, đồng loạt vây quanh lò
hương, đứa nào đứa nấy lạnh cóng, mặt mũi ửng hồng.
Hiếu
Trang luôn miệng thúc giục cung nữ ma ma bưng canh nóng lên, thái tử Dận Nhưng
được cưng chiều nhất nhõng nhẻo đòi uống trà dầu, lão tổ tông liền sai bưng
lên, những đứa trẻ còn lại cũng đều uống trà dầu.
Doãn
Khác níu chặt lấy tay Dận Chân. Con trai Thừa Nghị là Thái Thiệu cũng đứng bên
cạnh, tuy chênh lệch mấy tuổi nhưng rất hợp nhau, tình cảm còn thân thiết hơn
anh em ruột. Trà dầu bưng lên, quá đông người nên các ma ma không lo lắng được
hết, Mỹ Ly sợ Doãn Khác bị bỏng, nhưng các phúc tấn không nhúc nhích, nàng cũng
không tiện đi qua giúp đỡ. Dận Chân lớn hơn, bèn cẩn thận kéo Doãn Khác ngồi
xuống, nhấc nắp thổi nguội cho cậu bé rồi bắt chước người lớn múc từng muỗng
bón cho Doãn Khác, ai nấy nhìn thấy đều phá lên cười, trêu rằng tứ a ca mai này
sẽ là một người rất nhân từ.
Hiếu
Trang càng thêm cao hứng, mỉm cười nói: “Không ngờ Tiểu Tứ lại thân thiết với
Doãn Khác và Thái Thiệu như vậy, thật là hiếm có! Tứ a ca của chúng ta xưa nay
thường vẫn hay cô độc.”
Mắt Tố
Doanh xẹt qua một tia oán hận kín đáo. Doãn Khác vừa mắt lão tổ tông hơn Doãn
Giác, Mỹ Ly từ nhỏ đến lớn sống bên lão tổ tông, thái hoàng thái hậu coi trọng
Doãn Khác như vậy, tựa hồ có ý nâng lên ngang bằng với Doãn Giác. Dẫu vậy, nàng
vẫn gắng nhẫn nhịn, lén lút nhìn sang Tĩnh Hiên, rõ ràng y ngồi gần sát bên,
nhưng mắt chẳng hề hướng về phía nàng. Bốn năm rồi, nàng đợi suốt bốn năm! Nàng
làm chưa đủ tốt hay sao? Nàng từng hết sức chắc chắn, kẻ kiêu ngạo lạnh lùng
như Tĩnh Hiên sẽ chẳng có bao nhiêu kiên nhẫn và nhiệt tình để liên tục nỗ lực
sủng ái một ả đàn bà đã lạnh nhạt hững hờ. Nhưng mà, đã bốn năm rồi! Là một
người đàn bà, nàng cũng phải chấp nhận số mệnh, dẫu người chồng nàng yêu thương
không dành trái tim cho nàng, tốt xấu gì nàng cũng hưởng được toàn bộ vinh dự,
con trai nàng cũng được thừa kế phúc ấm tổ tiên. Nhưng mà, khi Doãn Khác lớn
lên, chỗ duy nhất để nàng nương tựa bắt đầu không còn yên ổn nữa!
Có
nhiều cháu trai như vậy, nhưng Hiếu Trang chỉ mỉm cười gọi Doãn Khác đến ngồi
cùng bàn, liếc đôi môi dính đầy trà dầu của cậu cười mãi không thôi.
Mấy bé
gái ngồi chơi ở giường lò phía nam không bị lạnh, cũng không thèm ăn đồ ăn,
lăng xăng trèo xuống đến chơi chung với bọn con trai. Hai bé gái tranh giành
lau miệng cho Doãn Khác mà đánh nhau, òa lên khóc rồi bị ma ma kéo ra.
Hiếu
Trang phá lên cười ha hả, giễu cợt nhìn Tĩnh Hiên, “Không hổ là con trai của
ngươi, tài mê hoặc con gái cũng y như ngươi vậy.”
Lời nói
của bà làm Tĩnh Hiên mỉm cười, bất thần liếc sang Mỹ Ly ngồi cạnh. Mỹ Ly cũng
mỉm cười, kỷ niệm của riêng bọn