hí dừng lại trên cổ Tề Chi Khiêm, một dòng máu đỏ từ vết
cắt chậm rãi chảy xuống.
Chỉ còn lại sự yên tĩnh, giống như không khí đều bị ngưng kết
lại, không một tiếng động. Khóe miệng chậm rãi nở một nụ cười nhẹ, Thánh Thiên
Vực thả người từ trên tường thành nhảy xuống, chậm rãi đi về phía Tề Chi Khiêm.
“Nam Vực Đoạn Trường, không biết ngươi đã nghe nói qua chưa?
Vốn ta nghĩ rằng sẽ dùng Đoạn Trường để thu thập ngươi, nhưng mà hôm nay ngươi
không thể không chết, cho nên ta đến đây là để thành toàn cho ngươi.” Lời nói
thản nhiên lơ lửng ở trên tường thành, lại làm cho Tề Chi Khiêm đang kiệt sức
khống chế những cơn đau ngứa trên người mình, ngay cả cổ họng bị cắt một vết
dài cũng không để ý tới, mà chỉ cảm thấy lạnh toát từ đỉnh đầu đến lòng bàn
chân, toàn thân như rớt vào trong hầm băng.
Đoạn Trường (*), mật độc hàng đầu của Nam Vực, khi phát tác
toàn thân đau ngứa khó có thể ngừng, một canh giờ sẽ một lần luân chuyển, trải
qua bảy bảy bốn mươi chín ngày, ruột gan đứt từng khúc, nội tạng vỡ nát, thất
khiếu (**) đổ máu mà chết, chính là độc dược độc nhất và vô cùng tàn nhẫn của
Nam Vực.
*Đoạn là đứt, xé; trường là ruột gan. Đoạn trường = đứt ruột
đứt gan
** Thất khiếu: bảy nơi có lỗ hổng trên mặt
Túm lấy cổ áo của Tề Chi Khiêm, Thánh Thiên Vực xách Tề Chi
Khiêm, nhìn lướt qua Tề Chi Khiêm đã đau ngứa không chịu nổi đang cứng ngắc cả
người, chậm rãi lắc đầu, xoay người dẫn theo Tề Chi Khiêm đang cực kỳ khốn đốn,
chật vật, hướng về phía cây cột bước đi.
“Buông Thái tử điện hạ ra, mau cứu điện hạ, mau.” Thu Điền
đang bị thương vừa thấy vậy, gương mặt trắng bệch không còn chút máu, vô cùng
hoảng sợ, điên cuồng hét lên, vung tay kịch liệt đánh về phía Thánh Thiên Vực.
Đám thị vệ bên cạnh vừa rồi thấy Tề Chi Khiêm bị Thánh Thiên
Vực khống chế nên không dám động thủ, lúc này lại thấy Tề Chi Khiêm trước sau
trái phải gì cũng phải đối mặt với cái chết, đột nhiên tất cả đều liều mạng
xông về phía Thánh Thiên Vực.
Trong giây lát, toàn bộ trên tường thành trở nên hỗn loạn,
máu tươi bắn ra, tiếng kêu gào đinh tai nhức óc, chỉ một góc nho nhỏ ở trên tường
thành mà lúc này lại chém giết cực kỳ kịch liệt.
Một bên liều mạng điên cuồng xông lên, một bên liều mạng
ngăn cản, đao kiếm lướt qua, máu thịt bay tứ tung.
Bên dưới, mười vạn binh sĩ nước Tề lúc này vẫn lặng ngắt như
tờ, nhưng đều ngẩng cao đầu nhìn về hướng này, nơi đang diễn ra những hành động
thật dị thường.
Cung Lục, Cung Thất, Cung Bát vốn là những kẻ mạnh nhất, đều
đang hộ vệ ở phía sau Thánh Thiên Vực, cho dù có đến ngàn vạn người cũng không
thể bước tới một bước.
Tề Chi Khiêm cả người dính đầy máu, tóc tai bù xù, bị Thánh
Thiên Vực nhấc lên cao, đưa lên phía trước tường thành.
Phía dưới mười vạn binh lính thấy vậy, đồng thời ồ lên. Thái
tử điện hạ của bọn họ đang ở trong tay kẻ địch, mười vạn binh lính vốn đang sắp
xếp thành hàng uy nghiêm trật tự đồng loạt chấn động, đội ngũ trở nên hỗn loạn.
Lúc này cảm giác ngứa đau kia đã biến cả người Tề Chi Khiêm
thành cứng ngắc, đau đến mức tứ chi của y không nghe theo sự điều khiển của y nữa,
cả người rũ xuống, ngay cả cử động cũng không linh hoạt nữa.
Đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng xuống mười vạn binh lính đang khiếp
sợ ở phía dưới, cả khuôn mặt Tề Chi Khiêm lúc này đều trở nên vặn vẹo. Độc Cô
Tuyệt và Thánh Thiên Vực muốn làm gì, lúc này y hoàn toàn có thể hiểu, hôm nay
nếu y chết ở nơi này, thanh danh cả đời mất hết còn chưa nói tới, nhưng nước Tề
không có y tất nhiên là quân lính tan rã. Độc Cô Tuyệt muốn giết y để chấn uy
danh tiếng của quân đội nước Tần.
Liếc mắt một cái nhìn xuống đội ngũ hỗn loạn ở phía dưới, bắt
gặp ánh mắt của Độc Cô Tuyệt nhìn mình, vừa tàn bạo lại tràn đầy sự đắc ý. Tề
Chi Khiêm đột nhiên nghiến răng nghiến lợi, vừa thở vừa nói: “Ở Hàn quốc, là
ngươi… hạ độc… ta?”
Nếu không phải lúc trước y bị trúng độc, bị cầm chân ở Hàn mấy
ngày, thì hôm nay tuyệt đối sẽ không phải là tình huống này. Y vẫn nghĩ rằng
bên trong đám thuộc hạ của y có kẻ phản bội, trước tiên là hạ độc y, sau đó mới
chờ Độc Cô Tuyệt đuổi theo rồi dùng Điêu nhi đầu độc. Bây giờ xem ra có lẽ y đã
nhầm, người của y không phản bội y, mà rất có khả năng là ngay từ đầu Thánh
Thiên Vực đã ra tay, chẳng lẽ ngay từ đầu y đã bị đánh bại rồi sao? Bại dưới
tay Thánh Thiên Vực? Không thể nào, không thể nào.
Thánh Thiên Vực thấy Tề Chi Khiêm trước tình huống này mà
còn có thể nghĩ được đến đó, lại còn muốn truy hỏi nguyên do, hiển nhiên là cực
kỳ không cam lòng, không khỏi khẽ nhíu mày: “Muốn hiểu rõ trước khi chết ư, được
thôi, không phải ta, là người mà ngươi vẫn cho rằng tuyệt đối không hề có một
chút uy hiếp nào, chính là con của Độc Cô Tuyệt.”
Tề Chi Khiêm vừa nghe thấy thế, hai con mắt đỏ ngầu nhất thời
trừng lên: “Cái gì? Là sao?”
“Quên nói cho ngươi biết, hai đứa bé này trong máu có mang kịch
độc, là từ trong bụng mẹ mà ra, ngươi không thua trong tay Độc Cô Tuyệt, cũng
không thua trong tay ta, mà là ngươi thua bởi con hắn.” Thánh Thiên Vực liếc
nhìn ra xa, thấy Độc
