con
trai của hắn ôm hết vào lòng, ôm thật chặt. Hai khuôn mặt người lớn, hai khuôn
mặt trẻ con túm tụm vào nhau. Một trắng ngần, thanh lệ tuyệt trần, một yêu diễm,
lạnh lùng, kề sát vào nhau, hoàn mỹ đến nỗi không thể diễn tả được bằng lời.
“Nhìn con nhà người ta có cha có mẹ thương yêu thật tốt biết
mấy, còn bé con thế thân của chúng ta sao lại khổ thế này, aiiii.” Thánh Thiên
Vực thấy vậy ôm đứa bé sơ sinh trong tay, nói mát mẻ.
Vân Khinh và Độc Cô Tuyệt không khỏi đồng loạt ngẩng đầu
lên, hít vào một hơi, Vân Khinh đem con trai đang ôm trong lòng đưa cho Độc Cô
Tuyệt, bước lên ôm lấy đứa bé trong tay Thánh Thiên Vực, nhìn bàn tay không trọn
vẹn kia, sự kích động, hưng phấn trong mắt liền bị thay thế bằng sự đau lòng vô
hạn.
“Tuyệt, ta muốn nhận đứa bé này làm con.” Ôm đứa bé trong
lòng, Vân Khinh đột nhiên lên tiếng.
Độc Cô Tuyệt không cần nghe gì thêm, liền gật đầu nói: “Được!”
Bọn họ nợ đứa bé này nhiều lắm, nếu bé đã làm thế thân cho con hai người họ, vậy
thì hãy để hai người họ làm cha mẹ bé đi.
Vân Khinh cười sáng lạn với Độc Cô Tuyệt, trong mắt tràn ngập
tình cảm cháy bỏng, không cần bất cứ một lời nói nào.
Độc Cô Tuyệt thấy vậy ôm con trai và con gái đi lên, hai người
lớn ôm ba đứa trẻ, một bầu không khí ấm áp tỏa ra khắp cả một vùng.
Vì sợ Độc Cô Tuyệt lửa giận bốc lên mà không giữ được bình
tĩnh, lấy dân chúng ra để trút giận, bởi vậy Đinh Phi Tình và Mặc Ly đã chỉ huy
đội quân tấn công vào thành. Sau khi hoàn thành hết mọi việc, lúc này Đinh Phi
Tình thấy vậy đi tới, trừng mắt nhìn Thánh Thiên Vực đang thản nhiên, lành lạnh
nói: “Có phải mỗi lần xuất hiện vào thời điểm mấu chốt sẽ thấy có cảm giác rất
thành tựu hay không?”
Chỉ một câu nói, nhất thời làm cho Thánh Thiên Vực cứng họng
không nói được gì. Rất sắc bén, Đinh Phi Tình này… Thánh Thiên Vực đành cười cười
bất đắc dĩ nhìn Đinh Phi Tình.
Bên cạnh, Độc Cô Tuyệt và Vân Khinh nghe thấy vậy đồng loạt
ngẩng đầu trừng mắt nhìn Thánh Thiên Vực. Thánh Thiên Vực này cứu con bọn họ,
tính ra thì bọn họ còn nợ y không ít, nhưng y lại làm bọn họ sợ đến đứng tim,
phải có người thu thập y mới được.
Thánh Thiên Vực thấy tình huống như thế không khỏi ho nhẹ một
tiếng, vẻ mặt nghiêm túc thay đổi chủ đề: “Vấn đề của Tề Chi Khiêm, giải quyết
như thế nào đây?”
Lời này đánh thẳng vào vấn đề mấu chốt trước mắt, bởi vậy Độc
Cô Tuyệt, Vân Khinh và Đinh Phi Tình biết rõ Thánh Thiên Vực đang kiếm cớ thay
đổi chủ đề, nhưng vẫn tập trung tinh thần lại.
Gió lạnh thổi, thật thê lương.
Ba ngày sau, Tề vương cung.
“Người đâu? Đem Tề Chi Khiêm trói lại cho ta.” Trong bóng
đêm tối tăm, đèn đuốc huy hoàng thắp lên trong chính điện Tề vương cung. Tề
vương già nua hét lớn một tiếng, ngoài điện lập tức rất nhiều thị vệ dũng mãnh
bước vào, trường mâu hiển hách, nhắm ngay vào Tề Chi Khiêm vừa mới tìm được đường
sống trong chỗ chết trở về kinh đô nước Tề.
Nét mặt tàn tạ, trắng bệch, Tề Chi Khiêm yếu ớt dựa vào ghế,
quần áo loang lỗ máu, vị trí cánh tay trái bị chặt đứt vẫn tiếp tục chảy máu,
thấm ra bên ngoài. Nghe Tề vương thét lên như vậy, Tề Chi Khiêm hơi ngạc nhiên,
sau đó đồng tử co rụt lại trầm giọng nói: “Phụ vương, người làm vậy là có ý
gì?”
Tề vương già nua mặt đầy phẫn nộ nói: “Có ý gì? Ngươi là tên
nghịch tử vô dụng, Quả nhân đã bảo ngươi đừng đối phó với Tần vương, ngươi lại
càng muốn đối phó. Bây giờ còn dám bắt con của Tần vương làm con tin, khiến cho
Tần vương giận dữ, ngươi thật sự là làm Quả nhân tức chết mà, ngươi có phải là
muốn diệt Tề quốc ta thì ngươi mới hài lòng hay không?”
Nói đến đây, Tề Vương đập thật mạnh vào cái bàn dài bên cạnh,
nắm lấy một phong thư nằm trên bàn, tức giận nói: “Tần vương đã gửi thư lại
đây, thanh minh tất cả. Tần quốc chinh phạt Tề quốc ta chính là bởi vì ngươi hết
lần này đến lần khác đối phó Tần quốc, cho nên Tần vương mới tức giận tấn công
Tề quốc ta. Hiện tại Tần vương đã lên tiếng, chỉ cần Quả nhân giao ngươi ra, hắn
liền lui binh trở về Tần quốc, ngươi không xứng đáng ở lại Tề quốc ta, ngươi
nên nhớ cho tới bây giờ Quả nhân vẫn là Tề vương.”
“Phụ vương, hắn nói như vậy mà người cũng tin được sao?” Tề
vương còn chưa nói xong, Tề Chi Khiêm mặt vẫn lạnh lùng bình tĩnh, nhưng người
thì yếu ớt không chút sức lực tựa vào chiếc ghế, chặn lời nói của Tề vương lại.
“Vì sao không tin, Tần vương Độc Cô Tuyệt một lời nói đáng
giá ngàn vàng ai chẳng biết. Hừ, đều là do đồ vô dụng nhà ngươi, nếu không có
ngươi, Tề quốc ta làm sao có ngày hôm nay. Người đâu, trói nó lại cho ta, giao
cho Tần vương xử lý.” Tề vương với ánh mắt tản ra sự lo lắng vô cùng, nhưng lại
nhìn Tề Chi khiêm với ánh mắt chán ghét đến tận xương tủy, cùng với một sự hy vọng
đối với vương vị.
Trong mắt nổi lên một sự khó tin không thể diễn tả được, Tề
Chi Khiêm bình tĩnh nhìn Tề vương già nua đang ngồi trên cao kia. Y vì nước Tề
mà làm tất cả, mặc kệ tánh mạng của mình, mang thân thể trọng thương gấp rút trở
về, cố gắng giữ lấy đại cục, kết quả là lại đổi lấy một cái giá như thế này.
Đem y trói lại
