ao có thể cản được
sự phẫn nộ của Độc Cô Tuyệt và Vân Khinh cùng bốn mươi vạn binh mã kia chứ. Nếu
chọc Độc Cô Tuyệt thật sự nổi điên thì chuyện tắm máu hàng ngàn dân chúng trong
thành hoàn toàn có thể xảy ra.
Mồ hôi rịn ra trên trán chảy thành dòng trong tiết trời đông
giá buốt quả thực vô cùng châm chọc.
Huyền Tri vừa nghe lập tức phản ứng ngay, không màng đến gì
khác lập tức xoay tay túm lấy đai lưng của tên thị vệ bên cạnh, xoay người một
cái bay xéo ra, nhảy khỏi đầu tường thành cao cao lao xuống tóm lấy đứa bé đang
rơi.
Tên thị vệ phía sau cũng phản ứng mau lẹ, lập tức cởi bỏ đai
lưng, túm chặt một đầu thả Huyền Tri xuống dưới.
Đang ở giữa không trung, cậu bé con mở to đôi mắt tròn, đen
lay láy nhìn xung quanh, ánh mắt dường như rất vui vẻ, giống như bé chỉ đang đi
du ngoạn mà thôi, bé con cười to khanh khách, đôi tay nhỏ nhắn vươn ra như muốn
tóm lấy thứ gì đó, xem ra bé rất hưng phấn.
Mà bên dưới bé là dày đặc những lưỡi đao kiếm sắc nhọn, đang
chờ đợi bé.
Thấy đại bảo bối sắp rơi xuống rừng đao kiếm nhọn hoắt kia,
hai mắt Độc Cô Tuyệt lập tức đỏ ngầu, gầm lên một tiếng, tung mình bay tới như
chim ưng, vận toàn bộ nội lực, thân thể như biến thành một cái bóng, lao tới đại
bảo bối đang rơi, hắn điên cuồng phóng đến.
Phía trên, Huyền Tri đang nắm lấy một đầu thắt lưng cũng bay
xuống, năm ngón tay vươn ra như móc câu, vội vàng tóm lấy cậu bé con, tốc độ của
cả hai người lao tới cực nhanh.
Trong nhất thời, năm mươi vạn binh mã bên ngoài Lục Thành đều
kiểng chân nhìn một màn vô cùng nguy hiểm.
Bọc tã lót nhanh chóng rơi xuống bên dưới tường thành, Độc
Cô Tuyệt ngang trời lao đến, Huyền Tri dũng mãnh bay xuống, hai người hai
phương hướng, mau lẹ đến mức không thể bàn luận.
Độc Cô Tuyệt tuy có nhanh nhưng dù sao vẫn ở khoảng cách xa
hơn nên không thể đến kịp được, thấy bọc tã lót sắp rơi vào vòng tay Huyền Tri,
đột nhiên lại có bóng người nhoáng lên giữa không trung, người đó tiến tới trước
Huyền Tri một bước, phi thân qua ôm lấy đại bảo bối sắp rớt xuống rừng đao kiếm
sắc nhọn, rồi phóng người bay đi.
Huyền Tri nhất thời sửng sốt, sợi dây lưng trong tay run
lên, xoay người một cái bay xéo ra, đáp xuống mặt đất bên ngoài những mũi nhọn
đao kiếm, y quay đầu nhìn người vừa đột nhiên xuất hiện trong bóng tối.
Là một tên lính Tề khoác trên mình bộ áo giáp màu rỉ sét
sao? Trong khoảnh khắc bàng hoàng kinh ngạc, tên lính chậm rãi ngẩng đầu lên,
chính là Cung ngũ với khuôn mặt trẻ con, cậu đang ôm bé cưng dùng thần thái ngạc
nhiên nhìn bé con đang nằm trong lòng cười khanh khách, nét mặt cậu cũng tươi
cười cong cong đôi mày tựa như tranh vẽ.
Xoay thân chuyển hướng ở giữa không trung, vào lúc Cung Ngũ
ôm đại bảo bối lùi lại, Độc Cô Tuyệt cũng vọt lên, bước từng bước tiến tới đứng
bên cạnh Cung Ngũ. Độc Cô Tuyệt bước nhanh xông về trước giật lấy đại bảo bối rồi
ôm chặt vào lòng, ôm thật chặt mãi chẳng buông tay.
Vân Khinh phóng ngựa lao vào giữa trận doanh mười vạn binh
mã nước Tề thấy vậy, cô khẽ nhắm mắt lại hít sâu một hơi rồi ngửa đầu thở phào
nhẹ nhõm. Vừa thả lỏng thở phào một hơi, Vân Khinh mới phát hiện toàn thân đã ướt
đẫm, mồ hôi cô thấm qua mấy lớp quần áo đến cả chiếc trường bào màu đen khoác
bên ngoài cũng ướt sũng cả rồi.
Mặc Ly và Đinh Phi Tình theo sát phía sau cũng đồng loạt thở
dài một hơi nhẹ nhõm: “Nguy hiểm thật”, một tiếng nguy hiểm thật buông ra, Mặc
Ly phản ứng nhanh nhất, y phóng ngựa xông lên trước, cầm cương ngựa Vân Khinh
xoay người kéo ngựa Vân Khinh trở về, vừa rồi là bọn họ bất ngờ hành động nên
đã đi vào giữa hàng ngũ mười vạn binh mã nước Tề. Nếu Tề Chi Khiêm phản công lại
lúc này thì với mười vạn binh lính, dù bọn họ có lợi hại đến đâu cũng không thể
thoát thân được.
Lập tức, y nắm lấy cương ngựa Vân Khinh, mặc kệ Vân Khinh có
phản đối hay không, y cũng phóng ngựa chạy về sau. Còn Độc Cô Tuyệt thì ở quá
xa, đã hoàn toàn vọt tới bên chân tường Lục thành, thực sự hoàn toàn nằm ngoài
tầm với của y.
“Hừ.” Thấy Độc Cô Tuyệt chạy tới cướp lấy thằng nhóc ôm chặt
vào ngực, Cung Ngũ bất mãn hừ một tiếng, cái tên này cũng không biết nói tiếng
cám ơn.
“Bắt lấy.” Tề Chi Khiêm đứng trên tường thành, thấy Độc Cô
Tuyệt đơn thân độc mã lại dám vượt qua ngàn dặm, một thân một mình xuyên qua mười
vạn binh mã nước Tề, vọt đến chân tường thành, khiến y không khỏi cảm thấy vừa
vui mừng lại vừa hoảng sợ.
Mừng là vì bắt được Độc Cô Tuyệt còn hữu dụng hơn gấp ngàn lần
bắt đứa bé sơ sinh kia. Hoảng sợ là vì với khoảng cách hơn trăm trượng thế mà
chỉ trong nháy mắt hắn đã tung mình bay tới, võ công thế này quá mức thâm sâu
không thể lường được.
Tề Chi Khiêm vừa ra lệnh, trong ngoài tường thành những mũi
tên đồng loạt giương lên nhắm thẳng vào Độc Cô Tuyệt.
“Bản thân đã khó giữ mạng, lại còn muốn tính kế kẻ khác, thật
không biết nên nói ngươi quá mức thông minh, hay là cực kỳ ngu xuẩn.” Độc Cô
Tuyệt còn chưa phản ứng, một giọng nói thản nhiên bất ngờ vang lên trong không
trung, thực lãnh đạm, thật bình thản.
Một người khoác chiếc
