rẻ sơ sinh nhỏ bé trong lòng, lúc trước y
quả thật không nghĩ tới Tề Chi Khiêm lại dùng thủ đoạn này, bởi vậy cũng không
chú ý tới, việc đó đã làm cho một đứa trẻ lành lặn trở thành tàn tật chưa nói,
lại còn bị ném vào trời băng đất tuyết, mặc kệ cho tự sinh tự diệt, thật là đau
lòng, càng làm cho người ta phẫn nộ.
Lời nói thản nhiên truyền đến bên tai Tề Chi Khiêm, khiến
cho tay chân y co rút lại, sắc mặt đột nhiên biến đổi, dường như không thể tin
được. Trong đôi mắt tỏa ra vô số ánh sáng dữ tợn, trong sự dữ tợn đó, Tề Chi
Khiêm đột nhiên mở miệng ra phun một ngụm máu tươi ướt đẫm mặt đất trên tường
thành, hết sức nổi bật.
Thì ra Độc Cô Tuyệt không chết ở trong Xích Long trận là nhờ
Thánh Thiên Vực, y nghĩ mãi không hiểu vì sao Xích Long trận không thể vây khốn
và giết chết được Độc Cô Tuyệt. Theo như sự tính toán của y, hẳn là sẽ hoàn
toàn không có vấn đề gì mới đúng. Hôm nay mới biết được tất cả đều là do Thánh
Thiên Vực gây khó dễ, uổng phí công sức y bày mưu tính kế. Một kẻ ẩn nấp ở ngay
sát bên cạnh mình vậy mà y không hay không biết, sao y không tức đến mức muốn tắt
thở ngừng tim cho được.
“Điện hạ, điện hạ.” Đám người Thu Điền thấy vậy sắc mặt đều
trắng bệch ra.
“Ha ha, thì ra là thế, thì ra là thế.” Bị mấy đại thị vệ áp
chế, hai mắt Tề Chi Khiêm đỏ rực lên, run run nở nụ cười, giọng nói khàn khàn cực
kỳ khó nghe.
“Bắn tên, bắn tên.” Thu Điền thấy vậy vừa áp chế Tề Chi
Khiêm nổi điên cắn xé bản thân mình, vừa hướng tới binh sĩ trên tường thành
điên cuồng hét lên.
Lập tức, một nửa binh lực trên tường thành kia nhắm ngay vào
Thánh Thiên Vực, đồng loạt kéo cung, tên đã ở trên dây.
Một nửa khác nhắm ngay vào Độc Cô Tuyệt đang ở phía dưới,
dây cung căng tràn trên khung sắt, những mũi tên vươn ra trước ngọn gió rét lạnh,
tỏa ra thứ ánh sáng lạnh lẽo thấu xương.
“Vút vút!!!!” Những mũi tên nhọn hoắt, lạnh lẽo phá không
bay ra, lao thẳng tới Thánh Thiên Vực và Độc Cô Tuyệt.
Xa xa, Vân Khinh thấy vậy bất giác nắm chặt hai tay, trái
tim đập lên từng hồi kịch liệt, nơi đó nằm ngoài tầm với của cô rồi.
“Keng.” Tiếng va chạm kịch liệt vang lên, trong nháy mắt
không biết từ nơi nào, năm sáu binh lính nước Tề nhảy ra, những thanh kiếm
trong tay chợt lóe sáng, họ đồng loạt chắn trước người Độc Cô Tuyệt, trường kiếm
trong tay vừa đưa ra đã tạo thành một tổ hợp những thanh kiếm dày đặc như tấm một
màn chắn bằng kiếm, mặc cho ngàn vạn mũi tên nhọn bay tới cũng không thể nào
xuyên qua được.
Độc Cô Tuyệt một chút kinh ngạc cũng không hề có, giống như
đã đoán chắc được đám cao thủ Cửu cung kia nhất định sẽ xuất hiện.
“Lui!” Sau một khắc ban đầu, Cung Ngũ quát một tiếng, phía
dưới Cung Nhất, Cung Nhị, cặp song sinh Cung Tam, Cung Tứ, sáu người mang theo
Độc Cô Tuyệt ở bên trong phóng người ra phía sau.
Bảy người lớn và một đứa bé sơ sinh, phóng lên không trung một
cái liền bay vào trong đội ngũ mười vạn đại quân nước Tề đang đứng gần bức tường
thành của Lục thành, những mũi tên nhọn xé tan không khí bay vun vút đuổi theo
phía sau, đội quân lập tức như nước trong chảo, chông chênh hỗn loạn.
Nhiều người là lợi thế, nhưng đáng tiếc cũng có những lúc lại
làm hỏng việc lớn.
Mà cùng thời khắc đó, trên tường thành, ánh kiếm sắc lạnh
cũng chợt lóe lên. Cung Lục, Cung Thất trong trang phục binh lính nước Tề đột
ngột xuất hiện, một kiếm vung ra, tuy chỉ có hai người hợp lực ở trước người
Thánh Thiên Vực, nhưng cũng đã hợp thành một quầng sáng chói. Bởi vì khoảng
cách quá gần nên những mũi tên bắn tới không những không gây thương tích gì mà
còn đụng phải quầng sáng và bị đánh ngược trở về.
Thánh Thiên Vực ngồi ở trên tường thành ôm đứa bé thế thân
kia, thậm chí đầu ngón tay cũng không thèm nhúc nhích, hết sức nhàn nhã.
“Lui ra phía sau bắn, m…” Thu Điền thấy vậy không khỏi gấp
giọng hét lớn, tuy nhiên lời còn chưa dứt, phía sau đột nhiên có một kiếm quét
ngang chém về phía y, tiếng xé gió cực kỳ sắc bén, gần sát bên người.
Thu Điền nghe tiếng gió không khỏi kinh hãi, không kịp suy
nghĩ, xoay người một cái vội vàng tránh ra, xoay tay lại không kịp xem phía sau
là ai, vung kiếm bổ lại.
Y né tránh đã nhanh, người phía sau còn nhanh hơn, một kiếm
điên cuồng bổ tới thẳng tắp chống lại thanh kiếm của Thu Điền. Keng! Một tiếng
gãy vụn vỡ vang lên. Cả người Thu Điền lảo đảo, một ngụm máu tươi phun ra, trường
kiếm trong tay y bị chém gãy thành hai đoạn, cả người bị kiếm khí của đối
phương đánh bật ra phía trước, lảo đảo vài bước.
Mà người đánh lén từ phía sau kia dường như chỉ chờ Thu Điền
rời khỏi vị trí, y mới chỉ lảo đảo vài bước đã nhìn thấy thanh kiếm rét lạnh
đang kề sát bên cổ Tề Chi Khiêm, nhanh đến mức ngay cả mấy đại cận vệ sát bên Tề
Chi Khiêm cũng không kịp phản ứng gì.
“Dừng tay.” Một tiếng quát to đầy uy nghiêm, khí khái vang
lên, Cung Bát mặc khôi giáp của binh lính nước Tề, chậm rãi ngẩng đầu lên.
Dây cung chùng xuống, tên nhọn chững lại. Trong khoảnh khắc,
binh lính trấn thủ trên tường thành sắc mặt xanh mét, nhưng không một ai dám ra
tay.
Kiếm k