đứng ở trên tường
thành cao cao, khóe miệng tươi cười, khẽ gật đầu.
Bên dưới, đám cao thủ Cửu cung đang ở cùng với Độc Cô Tuyệt,
trong khung cảnh hỗn loạn lúc này, họ cũng bắt đầu hướng về phía tường thành
hành động. Vỗ về đứa bé sơ sinh đang ôm trong lòng, Thánh Thiên Vực cúi đầu
nhìn đứa bé đang ngủ say, thấp giọng nói: “Báo thù cho con nha, con…”
Lời còn chưa dứt, đột nhiên mày Thánh Thiên Vực nhíu lại,
soi mói rừng đao kiếm nhọn hoắt chỗ Tề Chi Khiêm mới rơi xuống, vừa rồi y mới
loáng thoáng thấy gì vậy nhỉ. Mới vừa nghĩ tới đó, mặt Thánh Thiên Vực hơi trầm
xuống.
Khẽ nhíu mày, hai mắt cẩn thận đảo qua bên dưới, trong khoảnh
khắc đáy mắt y toát ra một tia sáng tán loạn, Thánh Thiên Vực khẽ kêu lên một
tiếng không ổn, xoay người một nhảy xuống dưới tường thành. Đám người Cung Bát
thấy vậy hơi kinh ngạc, cũng đồng loạt đuổi theo.
Một bước nhảy xuống, Thánh Thiên Vực dùng một tay túm lấy những
thân người đang nằm chồng chất lên đánh bay ra ngoài, mọi thứ bên dưới nhanh
chóng lộ ra.
Một hang động với kích cỡ có thể chứa được một người nằm tại
trung tâm của bề mặt chứa đầy đao kiếm rậm rạp kia, không phải chỉ là đường hầm
nhỏ lạnh lẽo, mà là một mật thất rộng lớn, trên bề mặt mật thất tối om nhuộm đầy
máu tươi, bên trong là những lưỡi đao kiếm sáng bóng nhìn như bị bẻ gãy nhưng
kì thực là dùng bạc mềm rồi quấn lên trên một lớp vải tối màu.
Vị trí cái động này hẳn là giành cho Tề Chi Khiêm rồi, nhưng
lúc này làm sao còn có thể tìm thấy tung tích của y. Trên mớ đao kiếm thật sự
kia chỉ còn sót lại một cánh tay bị chặt đứt và một chiếc áo màu vàng trống rỗng
mà thôi.
“Chết tiệt!” Sắc mặt Thánh Thiên Vực hết xanh rồi trắng. Tề
Chi Khiêm quả nhiên là có chuẩn bị sẵn đường lui, tại nơi nguy hiểm như vậy mà
gã ta còn bố trí đường lui, chẳng lẽ gã biết hôm nay gã khó thoát chết, mà lại
còn biết chính Thánh Thiên Vực y sẽ ra tay ném gã ném xuống dưới này sao? Thánh
Thiên Vực nhíu chặt mày lại, nếu quả thực là như thế thì tên Tề Chi Khiêm này rốt
cuộc là người hay là thần?
Thực ra, việc này căn bản chỉ là do Tề Chi Khiêm bày ra để dự
phòng mà thôi, bởi y cho rằng bên trong đám thuộc hạ của y có kẻ phản bội. Ngày
đó sau khi rời khỏi Xích long trận, tuy độc tố trong người y vốn đã được giải gần
hết, nhưng không phải chỉ vì vậy mà y không còn nghi ngờ nữa, cho nên vẫn để
tâm nhiều hơn một chút. Biết hôm nay lẫn chỗ bố trí này là mấu chốt, nếu thật sự
có kẻ muốn hại y thì tất nhiên là sẽ ra tay ở nơi này, bởi vậy việc bố trí ở
đây ngay cả Huyền Tri y cũng không nói, chỉ bàn bạc với Thu Điền. Không ngờ rằng
lại chó ngáp phải ruồi.
“Đuổi theo.” Xa xa, Độc Cô Tuyệt nhìn Thánh Thiên Vực nhảy
xuống biết ngay là có biến, ngay lập tức phóng lại đây, nhìn thấy tình trạng
như thế, nhất thời sắc mặt xanh mét.
“Đuổi cách nào, mọi con đường đều bị bịt kín rồi.” Thánh
Thiên Vực nhìn xuống phía dưới, tứ phía mật đạo đều đã bị đất lấp kín mít, một
bên lấp, một bên đuổi, đuổi kiểu gì? Hiển nhiên là ở phía dưới đã có người tiếp
ứng, đuổi qua được bên kia thì không biết bọn chúng đã chạy đến tận đâu rồi.
“Cho dù có chạy thì cũng chỉ sống tối đa được bốn mươi tám
ngày nữa thôi. Ta vốn cho rằng giết y dứt khoát thế này là đã hời cho y lắm rồi.
Nhưng đã vậy thì bốn mươi tám ngày sau ruột gan đứt từng khúc, nội tạng vỡ nát
ra mà chết, có vẻ như sẽ được nếm đủ mùi vị hơn, huống chi mục đích của ngươi
cũng đã đạt được rồi không phải sao?” Sờ sờ cằm, Thánh Thiên Vực sau vài lần biến
đổi sắc mặt, lại nói mát mẻ.
Độc Cô Tuyệt nghe thấy vậy không khỏi trừng mắt liếc Thánh
Thiên Vực, có thể giết thì tuyệt đối không bỏ qua, tên Tề Chi Khiêm chết tiệt
này, tầm nhìn cũng cao lắm.
“Giết!” Không đợi cho hai người bọn họ nói chuyện xong, Vân
Khinh dẫn bốn mươi vạn đại quân đã vọt lên.
Trơ mắt nhìn Tề Chi Khiêm chết ở trong tay kẻ địch, mười vạn
đại quân nước Tề chẳng mấy chốc giống như rắn mất đầu, Vân Khinh không cần đánh
họ cũng đã thất bại thảm hại rồi.
Gió lửa nổi lên mấy ngày, Lục thành thất thủ.
“Con của mẹ, khổ cho con quá.” Tiến vào trong Lục thành, Vân
Khinh nhanh chóng phóng tới bên cạnh Độc Cô Tuyệt, ôm chặt lấy con trai bé bỏng,
nước mắt tuôn không ngừng, hôn lia lịa lên khuôn mặt nhỏ nhắn kia, dường như chỉ
hận là không thể đem đứa bé nhập luôn vào trong cơ thể mình.
Tiểu tử kia giống như cảm giác được sự kích động và đau lòng
của Vân Khinh, bàn tay nho nhỏ giơ ra bắt lấy một lọn tóc của Vân Khinh, cái miệng
nhỏ nhắn cười lên khanh khách, miệng nhiễu đầy nước miếng, ánh mắt cong cong.
Vân Khinh thấy vậy càng thêm đau lòng, ôm chặt con, nước mắt
như mưa từng giọt từng giọt rơi trên mặt của đứa bé.
“Đừng khóc, đừng khóc nữa, từ nay về sau sẽ không bao giờ có
chuyện như vậy nữa.” Đưa tay ôm ngang thắt lưng Vân Khinh, Độc Cô Tuyệt ôm con
gái, nhẹ nhàng hôn lên khóe mắt đầy lệ của Vân Khinh, thận trọng nói lên lời hứa
chắc chắn với cô.
Nghe thấy vậy, Vân Khinh khẽ gật đầu, ôm chặt đứa con núp
vào lòng Độc Cô Tuyệt.
Độc Cô Tuyệt giang hai tay ra, đem Vân Khinh, con gái và
