trường bào sắc vàng cam, không biết đã
ngồi trên bờ tường thành tự lúc nào, chiếc áo bào ánh lên sắc hồng trong tuyết,
dung mạo tuyệt trần, cực kỳ lóa mắt, chẳng phải Thánh Thiên Vực thì còn là ai nữa
chứ.
Ôm một bọc tã lót nho nhỏ khác trong lòng, Thánh Thiên Vực sắc
mặt lãnh đạm ngồi trên đầu tường thành, đôi mắt nhìn Tề Chi Khiêm, trên khuôn mặt
hiện lên vẻ không vui rất rõ ràng.
“Thánh Thiên Vực.” Tề Chi Khiêm xoay người nhìn kẻ đột nhiên
xuất hiện trước mắt, đôi mày nhíu lại thật chặt. Thánh Thiên Vực y đã từng gặp
qua, mưu tính thủ đoạn của người này lợi hại đến mức nào y đã được lĩnh giáo, vừa
thấy Thánh Thiên Vực bất ngờ xuất hiện ở đây, trong tay còn ôm đứa trẻ sơ sinh
thế thân đã bị y vứt bỏ, nhất thời trong lòng Tề Chi Khiêm dâng lên một cảm
giác bất ổn, y lập tức vội vàng đưa tay xuống phía sau ra hiệu.
Thu Điền ở bên cạnh thấy vậy lập tức vung tay lên một nửa
binh lực trên tường thành tức thì giương cung nhắm ngay Thánh Thiên Vực.
“Hừ, tự tìm đường chết.” Tay Thánh Thiên Vực vỗ nhè nhẹ lên
tấm tã lót, hừ lạnh một tiếng. Trong tiếng hừ lạnh, Tề Chi Khiêm vốn đang thong
dong thoải mái, đột nhiên thần sắc y lúc này chợt biến đổi đưa tay ôm ngang ngực,
nét mặt tái nhợt đi trong nháy mắt, giống như bị đả thương nghiêm trọng, lảo đảo
lui về sau hai ba bước.
“Điện hạ.” Thu Điền theo sát bên Tề Chi Khiêm vừa thấy vậy,
sắc mặt lập tức thay đổi, tiến lên trước đỡ lấy Tề Chi Khiêm, hoảng hốt kêu
lên.
“A…” Kiềm chế không được kêu lên một tiếng, thân hình Tề Chi
Khiêm rung mạnh, mềm nhũn quỳ phịch xuống đất, toàn thân suy sụp ngã vật ra, ôm
cơ thể lăn qua lộn lại, sắc mặt tái nhợt, chỉ giây lát sau đã biến thành màu đỏ,
nhìn như máu tươi sắp tuôn ra đến nơi.
Tiếng rống như dã thú không ngừng toát ra khỏi họng y, Tề
Chi Khiêm tuy thâm hiểm, tàn nhẫn và thủ đoạn, nhưng cũng không phải là loại
người hèn nhát, dù có đứt chân đứt tay cũng chưa từng thấy y mất phong độ đến
thế, đau đớn gào thét thành tiếng.
Mà lúc này, chỉ thấy y như phát điên, thân thể không ngừng
run lên bần bật, cắn xé, cào cấu liên tục hai tay mình, những nơi ngón tay lướt
qua, lập tức mất cả một mảng da thịt, nhưng y dường như không cảm giác được cứ
điên cuồng cắn xé, cào cấu không ngừng nghỉ một giây một khắc.
Tóc tai rối bù, hoàn toàn thay đổi, nơi đây đâu còn vị Tề
thái tử phong độ, nho nhã khôn khéo khi xưa.
“Điện hạ, điện hạ.” Cận vệ bên cạnh Tề Chi Khiêm, sợ đến mức
hai mắt đỏ ngầu, chỉ có thể xông lên, liều mạng áp chế Tề Chi Khiêm đang nổi
cơn điên.
Trong khoảnh khắc ngàn vạn binh lính nhìn lên tường thành
cao cao bị chấn động chôn chân tại chỗ.
“Ngươi… cho ta… ăn cái gì… sao?” Động tác như điên dại,
nhưng đầu óc vẫn vô cùng tỉnh táo, Tề Chi Khiêm cảm giác được rất rõ ràng một
cơn ngứa ngáy từ da thịt tràn đến xương cốt, ngứa đến mức y hận không thể đem
xương thịt ra mà cào cấu, mà nghiền nát, rõ ràng biết là không thể gãi được
nhưng lại không thể khống chế, loại đau ngứa này là từ trong xương cốt lan ra,
vốn không thể ngăn cản được.
“Đã biết bản lĩnh thật sự là thế nào chưa? Ngươi cho là hôm
nay ngươi còn có thể trốn được sao?” Thánh Thiên Vực ngồi trên tường thành, gió
lạnh thổi bay bay làn tóc đen của y, tự tại tựa như thiên tiên.
Edit : Ong MD
Beta : Vô Phương
Tề Chi Khiêm vừa nghe thấy, trong hai tròng mắt màu đỏ chợt
lóe qua hào quang, vừa khống chế bản thân không được điên cuồng cắn xé, vừa đứt
quãng nói: “Khi… gì đây… Thánh tử… Nam Vực, kẻ làm vua một cõi như ngươi mà
cũng làm… chó săn cho… Độc Cô Tuyệt.”
Thánh Thiên Vực nhìn thật sâu vào Tề Chi Khiêm, khẽ lắc đầu
nói: “Đến lúc này mà ngươi còn có tâm tư nghĩ ra cách để châm ngòi ly gián. Tề
Chi Khiêm, ngươi thật đúng là một kẻ đặc biệt.”
Nói đến câu này, Thánh Thiên Vực cúi đầu nhìn thoáng qua đứa
trẻ sơ sinh đang ôm trong lòng, khẽ khàng nói: “Vốn ta thấy ngươi là một kẻ đặc
biệt, nên có tâm mở cho ngươi một con đường sống, ngày đó mới cho phép ngươi
thoát khỏi Hàn quốc. Không nghĩ rằng ngươi lại dùng thủ đoạn thế này. Chiến trường
là thiên hạ của đàn ông, ngươi làm cho ta thất vọng rồi.”
Dứt lời, y nhìn Tề Chi Khiêm, trong mắt toát ra sự chán
ghét. Ngày đó y để cho Tề Chi Khiêm rời đi, không ngoài hai ý tưởng. Thứ nhất
là như Độc Cô Hành và Sở Hình Thiên, Tề Chi Khiêm cũng là nhân vật linh hồn của
nước Tề, nếu như chết trong lặng lẽ, cô tịch, mà không chết ở trên chiến trường
của nước Tề thì cũng thật đáng thương. Thứ hai, cũng là muốn xem kẻ này dùng
trí mưu đối phó với thất quốc ra sao, đối mặt tình cảnh như thế thì còn có thể
có cách nào sống lại từ trong cái chết hay không.
Mà Độc Cô Tuyệt hiển nhiên cũng hiểu được ý của y, nên cũng
cực kỳ nhàn nhã và bình tĩnh, không thèm truy đuổi Tề Chi Khiêm
Vốn muốn nhìn hai người quyết đấu cao thấp, không nghĩ tới Tề
Chi Khiêm lại dùng thủ đoạn như thế. Tuy rằng y cũng không thể không thừa nhận,
dưới tình huống như vậy, thì đây là tuyệt chiêu tốt nhất để khống chế kẻ địch,
nhưng thủ đoạn này lại làm cho y không thể chấp nhận được.
Ôm thật chặt đứa t