Cô Tuyệt đang ôm đại bảo bối trong lòng, trong mắt hiện
lên ý cười.
“Vậy mà lại là… ha ha…” Tề Chi Khiêm mang theo vẻ mặt khó có
thể tin được, rồi ngay sau đó điên cuồng cười ha hả. Y lại bị bại dưới tay của
một đứa trẻ sơ sinh.
Cả người hỗn độn, giống như kẻ điên, tiếng cười của y lạnh lẽo
đến mức so với băng tuyết lúc này còn lạnh hơn, thấm vào tận xương tủy.
Cổ tay khẽ cử động, Tề Chi Khiêm bị Thánh Thiên Vực nhấc lên
một cái, toàn bộ cơ thể y treo ra bên ngoài tường thành, mà phía dưới chính là
một rừng đao kiếm nhọn hoắt, đó chính là chỗ mà vừa rồi đại bảo bối suýt nữa
rơi vào.
“Thái tử điện hạ.”
Bên dưới tường thành, Huyền Tri và binh lính nước Tề bao vây
xung quanh sắc mặt đại biến, điên cuồng phóng về phía Tề Chi Khiêm.
Mà phía sau bọn chúng, mười vạn đại quân lại càng loạn hơn,
những tiếng gọi Thái tử điện hạ nối tiếp nhau, vang vọng trong một khung cảnh vừa
rộng lớn vừa hỗn loạn này.
Ở phía xa xa, Vân Khinh và Đinh Phi Tình đứng yên nhìn. Phía
sau, bốn mươi vạn đại quân hết sức tĩnh lặng. Trời đất mênh mông như vậy, chiến
trường rộng lớn như vậy, vậy mà trong lúc này chỉ có tiếng chém giết kịch liệt
trên tường thành cao cao, mấy chục vạn ánh mắt nhìn chăm chăm một màn trước mắt
này, trong trời tuyết rơi lả tả.
“Nếu như ngươi thích kiểu này, hôm nay ta sẽ khiến cho ngươi
được nếm thử mùi vị của nó.” Thánh Thiên Vực sắc mặt lạnh nhạt, cổ tay vung mạnh
lên. Tề Chi Khiêm lập tức bay thành một đường vòng cung ra giữa không trung,
rơi thẳng xuống mặt đất đầy những lưỡi đao kiếm nhọn hoắt. Bóng người mặc y phục
màu vàng rơi thẳng xuống, tạo thành một chiếc bóng mơ hồ giữa không trung, còn ở
phía dưới thì đao kiếm nhọn hoắt trải đầy.
“Ta sẽ không bỏ qua cho các ngươi.” Thanh âm nhẹ nhàng thoảng
qua, giọng nói của Tề Chi Khiêm phảng phất như lời ma quỷ.
“Điện hạ!!!” Một tiếng hét tê tâm liệt phế vang lên, ngay
sau đó, Thu Điền liều lĩnh thả người nhảy theo Tề Chi Khiêm.
Cung Bát thấy vậy tung một chưởng, đánh thật mạnh vào lưng
Thu Điền. Làm sao có thể để cho y đi cứu Tề Chi Khiêm được kia chứ.
“Thái tử điện hạ!!!”
Huyền Tri ở phía dưới xông lên, thấy Tề Chi Khiêm sắp rơi
vào trong rừng đao kiếm rậm rạp kia, lập tức không thèm quan tâm đến bất cứ thứ
gì nữa, bay vọt lên, phóng tới Tề Chi Khiêm.
Bên cạnh y, vô số binh lính ở phía sau cũng liên tiếp xông
lên, giống như không hề thấy đám đao kiếm nhọn hoắt đến rùng mình kia.
Giống như dòng sông sao, lại dường như giống một ngôi sao
băng đang rơi rớt.
Ở phía xa xa, Vân Khinh, Đinh Phi Tình, Mặc Ly, đều siết chặt
tay lại.
Đang ở giữa không trung, một ánh sáng từ rừng đao nhọn hoắt
đến rùng mình dưới mặt đất đột nhiên chiếu vào mi mắt, Thu Điền vốn muốn phóng
theo để cứu Tề Chi Khiêm, tuy nhiên bị một chưởng kia của Cung Bát, ngược lại
đã trở thành đánh đuổi Tề Chi Khiêm, số trời định rằng y phải chết, nếu đã thế…
Thu Điền cắn răng một cái, ngoan cường tung một cước đá thật
mạnh vào trên người Tề Chi Khiêm, đương nhiên lúc này y đã dùng đến chút sức lực
cuối cùng của mình. Nhưng một cước kia đá ra cũng chỉ hơi làm dịch chuyển
phương hướng rơi xuống của Tề Chi Khiêm một chút, từ chính giữa ra đến bên cạnh
mà thôi, và điều đó lại làm cho chính bản thân Thu Điền rơi xuống càng nhanh
hơn.
“Điện hạ bảo…”
Lời nói còn đang phiêu đãng giữa không trung, người đã rơi
thẳng vào mặt đất rậm rạp kia, khiến cho những kẻ chứng kiến không khỏi rùng
mình. Những ngọn đao lưỡi kiếm xuyên qua thân thể Thu Điền, đã biến cả người y
thành tổ ong vò vẽ.
Tề Chi Khiêm theo sát ngay sau đó rơi xuống, rơi thật mạnh
xuống mặt đất bên dưới. Trên tường thành, Thánh Thiên Vực tận mắt nhìn thấy những
thanh đao kiếm sắc nhọn đâm thủng qua cánh tay của Tề Chi Khiêm, nhiễm đỏ một
màu của máu.
Thánh Thiên Vực ra tay, với tốc độ của y thì đám người Huyền
Tri ở phía bên dưới làm sao có thể sánh bằng, những thanh đao kiếm bên dưới đã
nhuộm đầy máu tươi thì đám người Huyền Tri mới vừa nhảy lên, cố giơ hai tay lên
cao nhưng vẫn không kịp tiếp Tề Chi Khiêm đang rơi xuống, mà chính là binh lính
từ bốn phương tám hướng cùng nhảy lên va vào nhau thật mạnh, rồi dừng thân mình
lại trên bề mặt của rừng đao kiếm kia.
Máu đỏ vỡ toang, chỉ trong giây lát, màu đỏ thật tiên diễm
này đã nhuộm bãi nhọn đỏ thành một vùng đỏ rực. Những tư thế người chồng chất lên
nhau, khiến lòng người lạnh toát.
Máu đỏ, đỏ đến chói mắt.
“Điện hạ!!!” Tiếng hét điên cuồng đinh tai nhức óc vang vọng
giữa đất trời, mười vạn binh sĩ nước Tề trở nên đại loạn.
“Công thành!” Ngồi trên lưng con ngựa trắng, Vân Khinh thấy
vậy khẽ nhắm mắt lại, khi mở ra chỉ còn lại sự lạnh lùng. Tay phải hướng về
phía trước vung lên, lạnh giọng hô vang hai chữ như muốn chấn động đến tận chân
trời.
Tiếng trống trận như sấm sét gầm vang, sát khí tỏa ra ngập
tràn tứ phía.
Bốn mươi vạn đại quân xông lên, trung quân đột kích, hai
cánh bọc đánh, khí thế như chớp giật, tiến công như bão táp. Thời khắc này là
cơ hội tốt nhất để công hạ Lục thành.
Cờ chiến bay phấp phới, Thánh Thiên Vực