Thú Phi

Thú Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215003

Bình chọn: 7.5.00/10/1500 lượt.

a hắn

lãng đãng trôi trong gió lạnh, âm trầm buốt giá tận xương tủy.

“Chó gà không tha.” Phía sau bốn mươi vạn đại quân lập tức rống

to theo hắn, âm thanh gào thét giống như sét đánh giữa không trung, chấn động

những bông tuyết đang nằm trên cây rơi xuống lả tả, những bóng cây cũng lay động

không ngừng.

Hai đứa bé vốn đang khóc nỉ non, lúc này không biết là bị tiếng

gào thét như sấm sét dọa hết hồn, hay là thế nào đó, cả hai đều đồng loạt ngừng

khóc. Đại bảo bối bị treo trên cây cột cờ cao cao mở to đôi mắt đen láy, tròn

vo như hai viên bi, đảo tròng mắt xoay vòng nhanh như chớp, dường như bé con

đang cực kỳ tò mò chằm chằm nhìn xuống những bóng người đông nghìn nghịt bên dưới,

chu chu miệng ra, chẳng những không khóc mà ngược lại còn bật cười.

Trên tường thành, sắc mặt Tề Chi Khiêm chợt trầm xuống, rốt

cuộc không duy trì được nụ cười trên môi nữa, hừ lạnh một tiếng, vung tay áo

bào lên, quát lớn: “Ta hỏi ngươi lần cuối, có đầu hàng không?” Vừa dứt lời, y lập

tức đưa tay lên ra hiệu, Huyền Tri vung thanh đao trong tay nhắm vào cây cột,

ánh đao lạnh lẽo bóng loáng lóe lên trên không trung khiến trái tim mọi người

bên dưới treo ngược cả lên.

“Ngươi dám.” Một tiếng gầm đầy giận dữ như bão táp tuôn ra,

năm ngón tay Vân Khinh lướt nhanh, ấn xuống cây đàn Phượng Ngâm Tiêu Vĩ đặt bên

hông.

“Sao ta lại không dám.” Huyền Tri rống to một tiếng, trên

gương mặt hiện lên nụ cười lạnh lẽo, thanh đao trong tay nhìn qua thì dường như

đang cố sức chém vào cây cột, nhưng tốc độ lại tương đối thong dong sức lực vừa

đủ, tất nhiên là muốn Độc Cô Tuyệt và Vân Khinh đầu hàng, hoặc là kéo dài cơ hội

nói chuyện.

Đứa bé này là con át chủ bài cuối cùng chưa lật của bọn họ,

là thứ duy nhất có thể chống lại áp lực của Độc Cô Tuyệt và Vân Khinh đang dần

ép tới trước mắt, làm sao có thể nhanh chóng ra tay lấy mạng nó chứ, cái này chỉ

là tạo tư thế mà thôi, một điệu bộ để hù dọa Vân Khinh.

Đao phong vù vù toát ra luồng khí lạnh quanh mũi đao khiến

người ta rùng mình, vây chặt xung quanh Huyền Tri là mấy tên thị vệ cận thân của

Tề Chi Khiêm nhằm ngăn ngừa Độc Cô Tuyệt và Vân Khinh ra tay cứu người.

Tề Chi Khiêm thấy gương mặt Vân Khinh đứng bên dưới đã thay

đổi thần thái, nụ cười trên môi càng tươi hơn, y quát to: “Ta hỏi lần cuối, đầu

hàng hay….”

Không ngờ lời còn dứt, cây cột nhỏ nhắn treo bên ngoài tường

thành đột nhiên gãy xuống kêu rắc một tiếng, bé cưng đang bị treo đầu ngọn cây

cao cao lập tức rơi thẳng xuống dưới, Tề Chi Khiêm trợn mắt nhìn, không khỏi sửng

sốt.

Huyền Tri biến sắc, trừng lớn hai mắt nhìn thanh đao trong

tay, y còn chưa chạm vào cột cờ, sao có thể gãy được, đây là chuyện gì chứ?

Con…

Ở phía xa xa Độc Cô Tuyệt và Vân Khinh vừa nhìn thấy, trong

nháy mắt trái tim như muốn ngừng đập, từ trên bức tường thành cao cao, bọc tã

lót rực rỡ rơi thẳng xuống, mà bên dưới mặt đất lại là một rừng đao kiếm nhọn

hoắt, sắc bén.

Thét lên một tiếng, Độc Cô Tuyệt tung một chưởng lên thân ngựa,

nhảy phắt lên, thân hình lao nhanh như một mũi tên, liều mạng bay thẳng tới đại

bảo bối đang rơi xuống rất nhanh ở phía xa xa.

Thân hình tung bay, Độc Cô Tuyệt phóng đi như ánh chớp, chỉ

thấy hắn khẽ điểm mũi chân đạp trên vai mười vạn binh mã Tề quốc ở phía trước,

mượn lực trợ lực, phóng nhanh tới.

Binh lính Tề quốc đối mặt với Độc Cô Tuyệt chỉ cảm thấy hoa

mắt, một bóng đen chợt lóe rồi lướt qua, đã không còn thấy bóng dáng, tăm hơi

đâu nữa, nhanh nhẹn đến mức bọn họ còn chưa kịp phản ứng thì Độc Cô Tuyệt đã

bay lướt qua, lao tới chỗ bé con đang rơi từ trên cao xuống.

Vó ngựa tung hoành, từ trước đến nay Vân Khinh chưa từng đơn

thân độc mã thế mà giờ đây một mình cô điên cuồng vọt lên.

“Tinh tang tinh tang.” Tiếng đàn mạnh mẽ vang lên nhanh

chóng, âm nhận bay thẳng về phía đại bảo bối đang rơi xuống, vô số âm nhận xoay

quanh trong không trung, không ngừng chạm nhẹ lên tấm tã lót bọc quanh người đại

bảo bối, liên tục bay vòng qua cố đẩy tấm tả lót lên trên.

Gió, tuy không ngăn được bé con rơi xuống, nhưng lại có thể

làm giảm tốc độ rơi.

Sắc mặt tái nhợt, đôi mắt ngập tràn một màu đỏ, tuấn mã hí

vang, cô đơn thân độc mã lao thẳng vào mười vạn đại quân, nhưng ánh mắt chỉ

chăm chú nhìn bọc tã lót đang rơi kia, ngón tay phất ra liên tục, tốc độ của luồng

âm nhận càng ngày càng nhanh, lúc này trong mắt Vân Khinh không còn bất cứ thứ

gì khác, chỉ còn lại con trai của cô.

Tất cả mọi thứ chỉ phát sinh trong khoảnh khắc, nghe tiếng

đàn Đinh Phi Tình và Mặc Ly mới giật mình tỉnh lại, ngay tức thì sắc mặt hai

người xanh mét, thúc ngựa chạy theo Vân Khinh đang điên cuồng phóng đi.

Mười vạn thiết kỵ nước Tề trơ mắt đứng nhìn một người xông

lên, nhưng không nhận được hiệu lệnh khai chiến nên chỉ biết ngơ ngác đứng tại

chỗ nhìn Vân Khinh, Đinh Phi Tình và Mặc Ly bình tĩnh xông lên.

Ngơ ngẩn trong nháy mắt, Tề Chi Khiêm liền phản ứng lại, tức

thì y thay đổi sắc mặt, điên cuồng hét lên: “Mau bắt lại ngay.” Nếu thằng bé chết

ở chỗ này, một tòa Lục thành nho nhỏ chỉ có mười vạn binh mã, s


XtGem Forum catalog