XtGem Forum catalog
Thú Phi

Thú Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215022

Bình chọn: 8.00/10/1502 lượt.

cũng không hề động đậy, Độc Cô Tuyệt và Vân

Khinh ngồi trên lưng ngựa, đứng sừng sững hệt như loài tùng ngàn năm, hai người

không kích động hay tuyệt vọng gào thét, cũng không xúc động bất chấp mọi thứ

lao lên trước, bao quanh cả hai là vẻ lạnh lùng, bình tĩnh, cùng sát khí ngập

trời.

Ngựa đỏ giáp sắt, ngựa trắng bào đen, một trái một phải, đứng

trong vùng trời ngập tràn tuyết trắng, quả là tuyệt thế vô song.

Bốn mươi vạn đại quân sau lưng hai người, giáp sắt lạnh lẽo,

sát khí hung tợn.

“Hai vị đã lâu không gặp.” Giọng nói ôn hòa đột nhiên vang

lên, một loạt bóng người xuất hiện trên bức tường thành cao cao, trong giữa đám

người có một người bước ra, đó không phải là Tề Chi Khiêm thì còn là ai nữa chứ.

Y mặc bộ y phục vàng cam, kim quan(*) kết trên mái tóc đen,

nét mặt tươi cười thản nhiên, nhìn qua con người y cực kỳ nho nhã, tuấn tú, những

bông tuyết rơi trong không trung đáp lên vạt áo y càng làm Tề Chi Khiêm tuấn tú

lạ thường.

* Là cái thứ trên đầu này nè

8b5420ad6c2a48524a36d6a5

Tề Chi Khiêm nét mặt tươi cười, đứng trên đầu tường thành,

nhìn tình hình quân vây bốn mặt rồi quay lại nhìn Độc Cô Tuyệt và Vân Khinh cưỡi

ngựa dẫn đầu, giống như bất ngờ gặp lại bạn bè thân thiết, y mỉm cười nói: “Hai

vị đã lâu không gặp.”

Miệng vừa dứt những lời nói thân thiết đến sởn gai ốc thì

người đã chậm rãi bước tới bên cây cột trước mặt, làm ra vẻ chăm chú, y thong

dong đưa tay vỗ vỗ cán cột cao cao, nhỏ nhắn chìa ra bên ngoài.

Cây cột theo những cử động của bàn tay y, phút chốc rung lên

từng nhịp, lắc lư lên xuống, đứa bé bị treo ở đầu cây cột giữa không trung cũng

theo nhịp tay nảy lên một cái, giống như đang đu trên chiếc dây đong đưa, nhìn

qua bé gần như có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.

Độc Cô Tuyệt và Vân Khinh bên dưới thấy vậy, trái tim cùng

lúc thắt lại, cây cột mong manh như thế, mặc dù bọn họ đều biết Thánh Thiên Vực

vẫn chưa xuất hiện, nhất định y đang ẩn nấp ở một nơi kín đáo nào đó, chờ đến

thời khắc mấu chốt nhất định sẽ ra tay, con họ chắc chắn sẽ không sao. Nhưng mà

đó là đứa con trai rứt ruột sinh ra của họ thì hỏi sao mà lòng lại không thể

không căng thẳng cho được. Nếu Thánh Thiên Vực ra tay không kịp, chỉ cần bất cẩn

một chút đứa bé sẽ thật sự rơi xuống, mà bọn họ lại ở xa như vậy dù có biết bay

cũng không tài nào cứu nỗi.

Lập tức, nét mặt hai người càng lạnh lùng hơn, Đinh Phi Tình

và Mặc Ly đứng bên cạnh dường như có thể nghe thấy tiếng xương cốt kêu răng rắc

từ đôi tay hai người vang lên.

Trên tường thành, Tề Chi Khiêm vỗ vỗ cây cột, trên môi mang

theo nụ cười thản nhiên, khách khí, xoay người đưa tay cầm lấy thanh đao dài sắc

bén đang lóe lên từng đợt sáng lạnh lẽo bên cạnh cột cờ, y đứng bên cây cột

vung đao múa vài đường, ánh đao lạnh lẽo làm nổi bật nền tuyết trắng, thanh đao

sắc bén mà băng giá.

Thần sắc Vân Khinh và Độc Cô Tuyệt không hề thay đổi, giống

như hoàn toàn thờ ơ với đứa bé sơ sinh đang rung lên từng đợt trên cao kia,

nhưng khi ánh đao sáng bóng, sắc lạnh loang loáng vung lên bên chiếc cột thì lập

tức đáy mắt hai người đồng loạt co rút lại. Khóe miệng nở một nụ cười thản

nhiên, đắc ý, Tề Chi Khiêm xoay thanh đao dài trong tay đưa cho Huyền Tri đang

đứng một bên, Huyền Tri vung thanh đao lên không trung nhắm vào cây cột cờ yếu ớt

kia, chỉ cần nhẹ nhàng chém xuống cột cờ sẽ gãy ngay tức thì.

Phất tay áo bào lên, Tề Chi Khiêm xoay người lại từ trên cao

nhìn xuống Độc Cô Tuyệt và Vân Khinh ở xa xa bên dưới nét mặt tươi cười, nhưng

trong đáy mắt lại lạnh lẽo băng giá, y lớn giọng nói: “Độc Cô Tuyệt, bản Thái tử

hôm nay cũng không muốn nhiều lời vô ích với ngươi, muốn giữ mạng con ngươi thì

lập tức lui binh đầu hàng cho ta. Nếu không đừng trách bản Thái tử vô tình, bắt

Thái tử điện hạ tương lai của Tần quốc ngươi hiến tế lưỡi đao này.”

Tiếng nói ôn hòa vang lên truyền đi rất xa, mặc dù lời nhẹ

nhàng nhưng ý tứ sắc bén như đao. Độc Cô Tuyệt nghe vậy chỉ cười lớn đáp lời y,

hòa trong tiếng cười đó là giọng nói cực kỳ máu lạnh: “Tề Chi Khiêm, ngươi cũng

chẳng cần làm thế, ngươi cho rằng Quả nhân sẽ vì một đứa trẻ mới sinh mà đánh đổi

cả một giang sơn tốt đẹp vậy ư? Thật đáng chê cười. Tề Chi Khiêm, thời cơ đã đến

thì không thể buông tay. Con, ta còn có thể có lại, vậy ngươi cảm thấy Quả nhân

sẽ lui binh đầu hàng sao?”

Lời nói dõng dạc cực kỳ lạnh lẽo và kiên quyết cất lên rõ

ràng, vô cùng cứng rắn.

Tề Chi Khiêm nghe vậy khẽ lắc đầu cười, chậm rãi nói: “Tần

vương Độc Cô Tuyệt máu lạnh, tàn khốc thì đương nhiên con cái không quan trọng

bằng giang sơn vạn dặm, điều bản Thái tử hoàn toàn hiểu được.”

Độc Cô Tuyệt máu lạnh, tàn nhẫn, khi hắn còn là Dực vương

thì danh tiếng đã vang khắp thiên hạ, người như hắn không có nhược điểm, ngoại

trừ một thứ.

Đảo mắt nhìn vào đôi mắt không chút biểu cảm của Vân Khinh,

Tề Chi Khiêm nhẹ nhàng lắc đầu sau đó nhướng mày nói: “Đứa bé chỉ có một, ngay

cả sau này có lại cũng không phải là đứa con này, với một con người nhân từ,

lương thiện vốn là bản chất mà lại tàn nhẫn vô tình với con