ậy mà ngày hôm nay đã thật sự là
làm cho hắn được mở rộng tầm mắt, công thành mà cũng có thể làm được như vậy.
Xem ra, Vân Khinh không chỉ biết chỉ huy vạn thú, mặc dù chỉ như thế không đã
chẳng vừa gì rồi.
“Âm công, quả nhiên không hổ là bậc đế vương để đối phó với
quần công.” Đinh Phi Tình ôm đứa bé gái, bình tĩnh nhìn Vân Khinh ở xa xa phía
trước, nét mặt hưng phấn không hề che giấu.
Âm nhận vô hình, lấy một địch trăm, địch ngàn, đây là cảnh
giới tối cao của âm công, là võ công siêu việt trong võ học.
“Cũng là bậc đế vương trong công thành.” Bên cạnh Mặc Ly nói
tiếp một câu.
Đả thương địch thủ mà không làm bị thương chính mình, giết
chết kẻ địch ngay trên doanh trại của chúng mà bản thân lại không hề có một
chút thương tổn, có cô đi tiên phong thì kẻ nào có thể ngăn cản được đây.
Đây là sự công nhận chung của thiên hạ. Chỉ là người biết âm
công thì nhiều, nhưng người tinh thông âm công như Vân Khinh lại quá ít. Nếu
ngay cả những mũi tên mà còn không đỡ được, bị bắn thành con nhím thì mơ gì đến
chuyện công thành. Ai cũng hiểu, có một tướng soái như vậy dẫn đầu công thành
là tối ưu nhất, không khốn nổi lại không có ai có thể dùng được trong trường hợp
này. Bởi vậy khi Vân Khinh vừa mở miệng, Độc Cô Tuyệt cũng không ngần ngại mà đồng
ý với cô luôn.
Gió lạnh lồng lộng thổi, Độc Cô Tuyệt nhìn Vân Khinh ở phía
trước, trong mắt sáng rực biểu lộ sự kiêu ngạo tuyệt đối, Vân Khinh của hắn phải
là như thế.
“Rầm.” Tiếng đàn huyên náo bức thẳng lên trên, sát khí tràn
ngập đất trời, chỉ nghe một tiếng vang rất lớn vang lên, cánh cổng thành nặng nề
bị Vân Khinh phá nát ở giữa, rồi nguyên cả cánh cổng như vỡ vụn ra, hơn một nửa
cổng thành sập xuống, để lộ ra binh mã của nước Tề đang liều mạng đứng phía sau
cổng thành.
Toàn bộ đều ngạc nhiên, binh lính nước Tề đứng sau cổng
thành trừng mắt nhìn cánh cổng đổ từ trên cao xuống ngay trước mặt, lại nhìn
sang đám người liều mạng đã hạ hơn một nửa cánh cửa thành, rồi quay lại nhìn
nhau thần sắc cực kỳ quái dị.
Chưa từng thấy cánh cổng thành nào lại bị phá sập nhanh đến
vậy.
Một tiếng kêu nhỏ cùng với tiếng đàn dữ tợn vang lên, Vân
Khinh đi trước làm gương, thân người hơi ngửa ra phía sau ngã vào trên lưng ngựa,
hai chân kẹp chặt vào bụng ngựa, tiếng đàn trong tay không ngừng phát ra, phóng
ngựa lên cánh cổng thành chỉ còn không tới một nửa vọt vào bên trong thành.
Bóng ngựa trắng bay lên không trung, bốn vó tung bay, chở
Vân Khinh nhảy qua nửa cánh cửa thành còn lại, phóng như bay vào thành Hắc
Nghi.
Binh sĩ nước Tề vây kín ở cổng thành, trơ mắt nhìn vó ngựa
bay qua chóp mũi bọn chúng, người đó đã vọt vào thành, lần đầu tiên phá thành
nhanh đến vậy, chuyện thật như đùa.
“Giết.” Y Thủy theo sát phía sau, chỉ huy một vạn binh lính
noi gương theo Vân Khinh phóng ngựa vọt qua nửa cánh cửa thành bị phá bay vào
bên trong. Nhớ lại ngày đó, bọn họ chỉ là một đám dân chúng bình thường, phối hợp
với Vân Khinh và Phi Lâm, từ thế lực của Nam Vực vương chạy tới bên sông Cửu
Khúc Long.
Tiếng đàn tung hoành, tiếng chém giết chấn động đất trời,
trong thành Hắc Nghi giây phút trở nên đại loạn.
Bên ngoài thành, ba vạn binh lính Nam Vực nhìn thấy vậy càng
tấn công hung mãnh hơn, ép chặt về thành Hắc Nghi. Binh khí sắc bén, xe công
thành, thang công thành không ngừng đáp trên tường thành.
“Đã xong.” Độc Cô Tuyệt nhìn cảnh tượng ở xa xa, trong mắt
không che giấu được sự kiêu ngạo, Vân Khinh đã xông vào thành, đại cục đã định.
“Quá nhanh.” Mặc Ly trừng mắt nhìn, lần đầu tiên công thành
nhanh chóng như thế, cho dù thực lực của đối phương không quá mạnh, nhưng cũng
thật sự là quá nhanh.
“Nếu nàng muốn, còn có thể nhanh hơn.” Độc Cô Tuyệt giương
cương ngựa lên, chuẩn bị hướng về phía Vân Khinh tiến đến. Vân Khinh không muốn
giết nhiều người, nếu như tâm của cô đủ ngoan độc, không phải chỉ đả thương những
binh lính phụ trách bắn cung trên tường thành, mà là thẳng tay sát phạt thì tốc
độ của cô còn có thể nhanh gấp đôi.
“Xem ra về sau tốt nhất là đừng nên chọc Linh Đang tức giận,
nếu không thì…hắc hắc…hừ hừ.” Đinh Phi Tình khẽ hếch mặt lên, nhìn Độc Cô Tuyệt
phía sau cười hai tiếng âm hiểm.
Độc Cô Tuyệt không thèm quan tâm đến lời của Đinh Phi Tình,
phóng ngựa chạy về phía trước, vừa chạy vừa cực kỳ tự tin nói: “Nàng sẽ không tự
giận chính bản thân mình.”
Nét mặt Đinh Phi Tình nổi mấy vạch đen, tên cuồng ngạo kia…
Cột cờ trên tường thành Hắc Nghi bị hạ xuống, thay vào đó là
lá cờ thêu hình đại ưng màu đen của Độc Cô Tuyệt bay phấp phới trong không
trung. Trường bào màu đỏ đen của Vân Khinh bay bay phía trên tường thành, hồng
nhan làm say lòng người, cứng rắn mà lại mềm nhẹ.
Gió lạnh thổi qua tường thành lạnh đến thấu xương.
Lục thành.
“Ngươi nói cái gì, bọn chúng đánh hạ Hắc Nghi thành, đang hướng
về phía Lục thành ư?” Sắc mặt Tề Chi Khiêm trở nên nặng nề, dường như không tin
nổi.
“Bẩm, đúng ạ. Binh mã của bọn chúng đang di chuyển khá
nhanh, Tần Vương hậu đi tiên phong, hầu như không người nào có thể kháng cự. Với
tốc độ
