c quanh quẩn khắp nơi.
Làm gương cho binh sĩ, Vân Khinh một mình một ngựa chạy tiên
phong, tiếng đàn kịch liệt cắt vụt chân trời, như những cánh hoa xinh đẹp tung
tay trong gió, bao phủ toàn bộ không gian trên bức tường thành này.
Lập tức trên đầu tường thành truyền đến những tiếng kêu la
hoảng hốt, sợ hãi, trận địa sẵn sàng đón quân địch của thành Hắc Nghi là kiểu
thủ lồng thủ, người này đỡ người kia, nếu không dựa vào tường thành thì sẽ bị rớt
xuống dưới, chỉ cần lảo đảo một cái là sẽ bị đổ về phía sau. Toàn bộ đội ngũ sắp
xếp uy nghiêm kia trong giây lát liền xuất hiện lỗ hổng, trên tường thành trở
nên đại loạn.
“Bắn tên, mau bắn tên.” Trên đầu tường, tên Đô úy trấn thủ
thành trì vừa nhìn thấy tình hình bên dưới lập tức hoảng hốt, hét lớn lên.
Tiếng hô vừa dứt, những mũi tên dài ngắn đủ loại đua nhau
bay vào không trung, phóng đến Vân Khinh đang một mình một ngựa đi tiên phong.
Nhưng cho tên có dài thì cũng đều có tầm bắn của nó, võ công
cao cường cũng chỉ có thể bắn xa trăm trượng, còn binh sĩ bình thường như thế
thì đến khoảng cách năm mươi trượng còn không làm được. Do lúc này Vân Khinh vẫn
còn đứng rất xa ở bên ngoài tầm bắn, những mũi tên nhọn chẳng mảy may làm cô bị
thương được, bởi chúng đều dừng ở trước mặt Vân Khinh.
Mà âm công của Vân Khinh, lại được quyết định bởi chính năng
lực của cô, năng lực mạnh thì âm nhận vô hình mạnh, một hai trăm trượng đều
không thành vấn đề. Trong khoảng cách đó, cô có thể đả thương địch thủ, nhưng kẻ
địch lại không thể gây thương tổn cho cô, như vậy là đã nắm chắc thắng lợi
trong tay.
Vân Khinh nhìn thấy vậy, tiếng đàn càng trào dâng, trường
bào màu đen như muốn bay lên. Ngựa trắng bào đen, khí thế như bão táp.
Vân Khinh càng tiến gần, tiếng đàn càng vang dội hơn, âm nhận
vô hình từ Phượng Ngâm Tiêu Vĩ tỏa ra khắp nơi, dường như từng âm từng âm đều
khiến kẻ địch đổ máu.
Trên tường thành hỗn loạn vô cùng, bọn chúng không làm gì được
Vân Khinh, nhưng Vân Khinh lại có thể sát thương bọn chúng, binh sĩ trên đầu tường
thành làm sao có thể không hoảng hốt cho được.
“Giết.” Phó tướng của Vân Khinh – Y Thủy nhìn thấy như vậy,
lập tức vung thanh đao lên, phóng ngựa liền chạy tới phía sau Vân Khinh. Khi đám
người kia còn đang hoảng hốt, thì một vạn quân tiên phong lập tức vung tay quất
roi phóng ngựa về phía cửa thành.
Ánh đao của kỵ binh, quay nhanh như gió.
“Bắn.” Hai vạn binh lính kéo lên, cùng tràn lên khu vực nằm
trong tầm bắn, đứng xen vào nhau, một vạn tấm chắn bằng giáp sắt dùng để hộ thể
giơ lên che những mũi tên nhọn trên cao đang phóng xuống. Đồng thời một vạn
binh lính còn lại giương cung lắp những mũi tên nhọn nhắm lên kẻ đứng ở trên tường
thành, theo lệnh đồng loạt xuất kích.
Những mũi tên nhọn theo hai hướng đối ngược nhau phóng tới,
tiếng vun vút vang lên không dứt.
Một vạn binh lính còn lại trong bốn vạn quân tiên phong cũng
xông lên, mặc trên đỉnh đầu vốn đang mờ mịt bởi làn mưa tên và khói lửa, đẩy
xe, nâng thang công thành lên, bám theo đội kỵ binh Y Thủy dẫn đi trước phóng
như bay về phía cổng thành Hắc Nghi.
Tiếng đàn vang lên như bão táp, âm nhận vô hình đánh đến đâu
thắng đến đó không gì cản nổi. Trên tường thành, những kẻ bắn tên nhìn thấy
tình cảnh những luồng âm nhận không chạm được cũng chẳng thấy đó mà lại có sức
sát thương lớn đến thế, thì đã bị dọa cho sợ đến mức không dám lộ diện, chỉ dám
bắn loạn xạ xuống dưới.
Ứng chiến như thế thì sao không hỗn loạn, hoàn toàn không có
một chút sức uy hiếp nào.
“Boong boong boong boong.” Ba mươi lăm âm chồng nhau liên tục
theo đầu ngón tay Vân Khinh bắn ra, nện vào cánh cổng thành càng ngày càng gần
cô hơn. Một lỗ hổng, hai lỗ hổng, ba lỗ hổng, cánh cổng thành nặng nề không cần
đến xe công thành đụng vào mà đã nhanh chóng hư hỏng nặng, kêu rầm rĩ hở ra một
lỗ hổng lớn.
Ba mươi lăm âm chồng của Vân Khinh ngay cả ngọc thạch còn có
thể phá nát, nói chi đến cánh cửa gỗ được gia cố thêm bằng sắt này.
Mặc mưa tên hỗn loạn, ta cứ tự nhiên vào.
Một mình Vân Khinh lập tức xông vào, không thèm quan tâm đến
ngàn vạn mũi tên nhọn, bởi căn bản chúng không vào được vòng phòng hộ bằng âm
nhận của cô.
Vầng thái dương lộ ra từ giữa những tầng mây, ánh nắng vàng
từng đợt từng đợt chiếu rọi, chiếu lên một bóng người xinh đẹp mặc trường bào đỏ
đen cưỡi ngựa trắng đang tiến thẳng về phía trước, băng qua làn mưa tên, đẹp đến
thoát trần.
Phía sau bốn vạn binh mã tiên phong, Độc Cô Tuyệt suất lĩnh
ba mươi sáu vạn binh mã trấn giữ ở hậu phương. Độc Cô Tuyệt mặc giáp sắt màu
đen, đứng phía trên chiến xa ngắm nhìn Vân Khinh ở đằng trước, nét mặt hưng phấn
tỏa sáng dưới ánh khôi giáp, khiến người ta hoa mắt hoảng hốt.
Vân Khinh như vậy hắn chưa từng thấy, Vân Khinh ở trên chiến
trường dũng mãnh như thế, hắn chỉ mới được nghe nói, nhưng chưa được nhìn thấy
tận mắt bao giờ. Năm đó cô dẫn vạn thú ngàn dặm đi cứu Tần, hắn chỉ thấy được cục
diện cuối cùng, tình huống ngàn năm khó gặp như thế lại chỉ có thể nghe nói mà
không thấy được tận mắt, thật là tiếc nuối. V