Ring ring
Thú Phi

Thú Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215233

Bình chọn: 9.00/10/1523 lượt.

tay độc ác như vậy được kia chứ.

Thiên hạ phân tranh là chuyện của người lớn, đằng này lại muốn

dùng trẻ con làm vật hy sinh để đổi lấy thắng lợi, tâm địa y quá mức ngoan độc,

loại người như thế làm sao có thể để cho y xưng bá thiên hạ, làm sao có thể để

cho y hô mưa gọi gió cho được. Nếu như không tiêu diệt y thì y còn có thể vì

chính bản thân mình làm ra những chuyện gì nữa đây, còn có thể gây ra tai họa tới

mức độ nào nữa đây.

Cầm chặt ngón tay của đứa trẻ vô tội kia trong tay, nét mặt

Vân Khinh lạnh hơn băng giá, sự giận dữ như gió thổi mưa giông trước cơn bão lớn.

“Cho nên, ta nhất định phải giết y.” Độc Cô Tuyệt ôm Vân

Khinh từ phía sau, đưa tay nắm chặt bàn tay của Vân Khinh đang cầm ngón tay bé

nhỏ kia.

“Ngày mai tấn công thành Hắc Nghi, cho ta bốn vạn binh mã,

ta sẽ đi tiên phong.” Tránh khỏi vòng tay ôm ấp của Độc Cô Tuyệt, Vân Khinh

xoay người lại đối diện với Độc Cô Tuyệt, vẻ mặt đầy nghiêm túc.

“Được.” Hai tròng mắt Độc Cô Tuyệt chợt lóe sáng, chỉ nói ra

một chữ, dứt khoát, rõ ràng.

Đinh Phi Tình và Mặc Ly nghe thấy vậy trong mắt cũng lóe

sáng. Đây là lần đầu tiên Vân Khinh lãnh binh đi sát phạt, tự mình xông ra tiền

tuyến, xem ra tên Tề Chi Khiêm kia đã hết vận số thật rồi.

“Đi xuống chuẩn bị.” Vung ống tay áo lên, Vân Khinh trầm giọng

phân phó.

“Mạt tướng tuân lệnh.”

Ngoài cửa sổ, sắc trời ngày càng ảm đạm hơn, gió lạnh thổi

vù vù, trời càng lúc càng lạnh, nhưng cũng chỉ như năm trước.

Hai trăm dặm, bốn mươi vạn đại quân tiếp tục hành quân,

không lãng phí thời gian ở nơi này nữa, mỗi người một ngựa mà đi, dù chỉ hao

phí một ngày cũng không thể được, có thể tiến nhanh chút nào hay chút đó.

Nửa đêm, trong vương phủ Lục thành.

“Thật sự là có bộ dạng như thế sao?” Tề Chi Khiêm ôm đứa trẻ

trong tay, khóe miệng thản nhiên tươi cười.

“Bẩm, muôn vạn lần là thật.”

Gã trung niên nọ thở ra một hơi, vội vàng bẩm báo.

Tề Chi Khiêm nhanh chóng tính toán, gật gật đầu, không nhìn

vào tay gã trung niên, chỉ thản nhiên nói: “Hậu táng.”

“Rõ.” Lập tức bên cạnh một tên thị vệ tiến lên, nâng một đứa

bé khác dường như đã không còn chút sức sống đang ở trong tay gã trung niên kia

lên rồi đi ra ngoài.

Ôm đứa bé, Tề Chi Khiêm cười cười đưa tay nhéo nhéo khuôn mặt

trắng hồng, đang phun nước bọt phèo phèo của tiểu tử kia, cười to: “Giá trị của

Thái tử tương lai Tần quốc quả nhiên không giống với kẻ khác, ha ha.”

Trước đó y còn tưởng rằng nó là một đứa bé gái, không ngờ lại

là con trai, thân phận này làm sao có thể giống với kẻ khác được chứ. Có đứa bé

này trong tay làm con tin, tại sao y còn phải sợ Độc Cô Tuyệt và Vân Khinh.

“Chỉ cần có thể giữ chân Tần vương trong vòng mười ngày, hai

mươi vạn binh mã của chúng ta ở hai hướng nam bắc có thể đến được đúng chỗ, đến

lúc đó chúng ta có ba mươi vạn binh mã đóng ở Lục thành, cho dù bọn chúng có bốn

mươi vạn, cũng không làm gì được chúng ta.” Huyền Tri cười tươi rói.

Tề Chi Khiêm nghe vậy giương mắt nhìn thoáng ra bên ngoài, bầu

trời đen thăm thẳm, tuy nhiên cũng không khó để nhìn thấy được trên bầu trời tối

tăm kia vẫn còn có những ngôi sao lấp lánh, xem ra ngày mai sẽ là một ngày thời

tiết tốt, rất phù hợp với tâm tình hiện tại của y, điều đó khiến cho nụ cười

trên khóe miệng của y càng tươi hơn.

Gió lạnh không ngừng thổi, một đêm thật tĩnh lặng.

“Thùng thùng thùng….”

Ánh bình minh mới lóe, một hồi trống đã nổi lên kịch liệt,

vang vọng khắp thành Hắc Nghi, chấn động lên tận trời không.

Ba mươi sáu vạn đại quân áp sát phía sau, bốn vạn quân tiên

phong tập trung ở bên ngoài thành Hắc Nghi. Vân Khinh mặc trường bào màu đỏ

đen, ngồi ngay ngắn trên một con ngựa trắng cao to, đứng ngay ở vị trí đầu tiên

của đội quân. Gió lạnh thổi trường bào màu đỏ đen của cô bay lên phần phật,

phong thái khuynh thành ẩn bên trong dáng hình mềm yếu mỏng manh, đứng ở phía

trước vạn binh, kiên cường và mềm yếu hợp lại với nhau, quả nhiên là tao nhã vô

song.

Tiến lên đối mặt với trận địa sẵn sàng đón quân địch của

thành trì Hắc Nghi, hai tay Vân Khinh đặt trên Phượng Ngâm Tiêu Vĩ, không thèm

nhìn bức tường thành tua tủa những mảnh tre nứa nhọn hoắt cùng với những cây đuốc

vải thấm dầu bắt lửa cháy hừng hực phía trước, thần sắc lạnh lùng mà kiên định.

“Ta chỉ hỏi một lần, hàng hay không hàng.” Giọng nói lạnh

lùng vang lên trong gió lạnh, cuốn thẳng lên không trung, giằng co giữa mấy vạn

binh lính của cả hai bên.

Chỉ là khoảng không yên tĩnh, không có tiếng trả lời, chỉ có

tiếng gió vù vù thổi qua bên tai.

Trên nét mặt lạnh lẽo của Vân Khinh chợt lóe hào quang, năm

ngón tay lướt trên Phượng Ngâm Tiêu Vĩ một cái, một tiếng đàn trong trẻo lập tức

xuyên phá màn không, bao quanh chiến trường.

“Giết.” Bốn vạn binh lính Nam Vực theo phía sau Vân Khinh, lập

tức gầm lên rồi liền phóng ngựa đi theo Vân Khinh xông thẳng về phía trước.

Mười ngón tung bay, tiếng đàn cực kỳ mãnh liệt.

Vô số âm nhận giộng thẳng vào cổng thành nặng chịch kia,

trăm ngàn âm nhận chồng chất nện vào cánh cửa thành, làm phát ra những âm thanh

ong ong trầm đụ