gẩng đầu nhìn Đinh Phi Tình, đưa tay
ôm lấy con gái, đôi mắt trong trẻo nhưng cực kỳ lạnh lùng cất lời.
“Không phải của thằng bé, muội làm sao mà biết? A, đúng rồi…”
Nghe Vân Khinh nói vậy, Đinh Phi Tình cảm thấy sửng sốt, nhưng ngay sau đó mặt
mày sáng lạn hẳn lên, vỗ tay một cái đầy vẻ vui mừng.
“Đúng rồi, máu của Thái tử có độc, thuộc hạ sao lại quên mất
được kìa.” Mặc Ly vẫn đứng ở một bên lúc này cũng nói xen vào, nhìn ngón tay và
cuộn vải dính đầy vết máu trong tay, sắc mặt tàn bạo vui sướng lên một chút.
Độc Cô Tuyệt thấy cả hai người đều đã hiểu, mới thong thả gật
đầu: “Vừa rồi khi ngón tay lộ ra, trên mặt tên kia chỉ có biểu hiện vui sướng
khi người gặp họa, không hề có một chút khác lạ và kinh ngạc nào, hiển nhiên là
y cũng không biết điểm đặc biệt của con ta. Hơn nữa nếu như vết máu có thể thấm
qua vải vóc nhiều như thế, thì tất nhiên là khi vừa chặt bỏ ngón tay rồi lập tức
đem bao bọc lại, nên sẽ không tránh khỏi bị dính máu. Máu của con ta nếu như
ngay cả một tên thư sinh yếu đuối mà còn không độc chết được thì không phải là
con ta rồi.”
Con của hắn, hắn biết rất rõ, nếu là vừa rồi chỉ cần ánh mắt
của tên kia lộ ra một chút thần sắc kinh ngạc, khác thường, thì hắn đã tin
trong đống vải bố trắng này là ngón tay của con hắn, rõ ràng như vậy mà còn
không nhìn ra được thì hắn sẽ không được gọi là Độc Cô Tuyệt.
Lời nói của Độc Cô Tuyệt vừa rơi xuống, Đinh Phi Tình và Mặc
Ly bất giác liếc nhìn nhau. Thì ra Độc Cô Tuyệt đã sớm phát hiện có điều gian
trá, chỉ khổ cho bọn họ còn đơ ra đau lòng muốn chết được.
Đáy mắt Đinh Phi Tình hiện lên một sự thán phục, Độc Cô Tuyệt
có thể tung hoành thất quốc, quả nhiên nào phải hư danh, dưới tình huống như thế
mà còn có thể phát hiện ra sơ hở, không biết nên nói là hắn vốn thiên tính lạnh
lùng, tàn nhẫn, hay là quá mức lợi hại.
Chậm rãi bước qua chỗ Vân Khinh, Độc Cô Tuyệt đưa tay vuốt
tóc Vân Khinh, rồi ôm đầu Vân Khinh tựa vào ngực mình.
“Linh Đang, vậy muội…”
Vân Khinh chắc chắn phủ định đây không phải là của con trai
cô, vậy chuyện này…
Vân Khinh tựa vào người Độc Cô Tuyệt, lạnh lùng nói: “Thánh
Thiên Vực ở bên cạnh, y sẽ không để cho thằng bé phải chịu cảnh này.”
Tên Thánh Thiên Vực này cái gì cũng không chắc chắn, nhưng y
sẽ không trơ mắt nhìn con cô bị hành hạ như vậy, về điểm này cô lại thực sự tin
tưởng Thánh Thiên Vực sẽ không bàng quan đứng nhìn. Nếu Thánh Thiên Vực không
truyền tin tức đến, như vậy đứa bé này nhất định không phải là con cô.
Đưa mắt nhìn Vân Khinh một cái thật sâu, Đinh Phi Tình khẽ lắc
đầu. Bây giờ rốt cục cô đã hiểu được vì sao Vân Khinh có thể ngồi trên địa vị
cao như thế.
Hôm nay nếu người đó là cô thì đã tin mất rồi, dù sao cũng
là con của mình, là máu mủ của mình, nên sẽ bị cái gọi là quan tâm sinh hỗn loạn,
rất dễ bị nhầm lẫn. Vậy mà Vân Khinh lại có thể duy trì sự tĩnh táo như Độc Cô
Tuyệt, tuy rằng nhìn thấu sự việc không giống với việc đoán trước được tiên cơ,
nhưng sự bình tĩnh này cô quả thực không thể bằng.
Khẽ xoa cằm, Đinh Phi Tình trầm ngâm giây lát, trong mắt chợt
lóe sáng: “Vậy nên hai người diễn màn kịch này cho Tề Chi Khiêm xem và muốn y
tin rằng hai người thật sự tin y, và bị y uy hiếp à?”
Nói đến đây, nét mặt Đinh Phi Tình biến chuyển, chậm rãi gật
gù: “Làm cho Tề Chi Khiêm nghĩ rằng hai người không dám động binh thật, thừa dịp
y lơi lỏng cảnh giác, sau đó sẽ đến cho y một đòn sấm chớp, khiến y trọn đời
không thể trở mình, hay lắm, hai người phối hợp tốt lắm.”
Đương nhiên là không hề có một chút điềm báo trước, ngay cả
cô đứng gần như vậy, cũng không hề nhìn thấy Vân Khinh và Độc Cô Tuyệt làm gì để
trao đổi với nhau, hai người này quả nhiên tâm ý tương thông đã đạt đến độ này.
“Đúng là như thế.” Trong mắt Mặc Ly hiện lên một sự hưng phấn
vô cùng, phụ họa thêm một tiếng.
Độc Cô Tuyệt nghe thấy những lời nói kia thì trong hai tròng
mắt lạnh lùng chỉ hiện lên một nét cười băng giá, tuy không nói gì, nhưng ý kia
đã muốn sáng tỏ tất cả rồi.
“Không phải.” Khi Đinh Phi Tình và Mặc Ly còn đang khen ngợi
Vân Khinh và Độc Cô Tuyệt cao chiêu, Vân Khinh đột nhiên trầm giọng nói.
Đinh Phi Tình, Mặc Ly lại cảm thấy sửng sốt.
“Ngay cả một đứa trẻ sơ sinh mà y còn ra tay được, con người
tàn nhẫn như thế, muội tuyệt đối không tha cho y.”
Đáy mắt hiện lên sát khí, Vân Khinh ôm chặt con gái vào lòng,
trầm giọng nói: “Mặc kệ là y đã tráo đổi đứa bé, hay là Thánh Thiên Vực ra tay
tráo đổi. Nhưng tên Tề Chi Khiêm này quả thật là đã rắp tâm hại con của muội, mọi
việc khác muội có thể sẽ tha thứ, cũng có thể bỏ qua, nhưng muốn hại con của muội
thì muội tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho y.”
Giọng nói lạnh lẽo quanh quẩn trong lều tướng quân, Vân
Khinh ôm con gái chậm rãi đứng lên, tiến lên từng bước cầm lấy ngón tay của đứa
trẻ sơ sinh đang ở trong tay Mặc Ly, trong mắt hiện lên một sự đau đớn kịch liệt
và phẫn nộ. Đều là người do cha sinh mẹ dưỡng mà nên, con trai của cô là người
thì con của người khác cũng là người, đứa bé sơ sinh kia vô tội, y làm sao lại
có thể ra