“Đủ rồi, không cần mở ra nữa, mang đi đi.” Đinh Phi Tình sắc
mặt xanh mét, cắn chặt môi dưới đột nhiên quát lớn một tiếng.
Mặc Ly vừa nghe lập tức năm ngón tay dừng lại, tính sẽ nhận
lấy rồi mang đi.
“Mở ra cho ta.” Giọng nói lạnh lùng như băng giá bật ra, đáy
mắt của Vân Khinh lạnh đến không thể tả, sự lạnh lùng này đến cả băng giá mùa
đông còn không bằng nổi, làm cho Mặc Ly rùng mình một cái. Vương hậu bọn họ
chưa từng có vẻ mặt lạnh lùng đến thế.
Thong thả gật gật đầu, sát khí tỏa ra từ người Độc Cô Tuyệt
đã bao phủ khắp lều tướng quân.
Mặc Ly thấy vậy hung hăng siết chặt bàn tay lại, bàn tay run
run bắt đầu mở lớp vải cuối cùng.
Một đoạn của ngón tay đã ngã sang màu xanh tím, đốt tay nho
nhỏ, ngăn ngắn, kích cỡ này không phải của người lớn, da thịt sưng tấy lên, có
vẻ như là của một đứa trẻ sơ sinh trắng trẻo mập mạp. Trên đoạn ngón tay đó vẫn
còn điểm xuyết một vệt máu đỏ mới đông lại, vết máu nhè nhẹ theo bề mặt bị cắt
đứt chảy xuôi xuống dưới bên dưới, bởi vậy mới thẩm thấu ra đến mấy tầng vải trắng
ở bên ngoài.
Đáng lẽ lúc này ngón tay đó nên là của một đứa trẻ trắng trẻo
mập mạp, nhưng nay nó lại lẳng lặng nằm trên mảnh vải trắng này, rõ ràng đến vậy.
“Tề Chi Khiêm!” Một tiếng gầm rống chợt vang lên, mặt Độc Cô
Tuyệt đầy cuồng nộ, hung hăng vung ra một chưởng đánh lên mấy cái bàn dài bên cạnh.
Những cái bàn này vốn được làm từ gỗ đào đỏ, nhưng bị một chưởng kia, tan tành thành
khói bụi, văng khắp lều.
“Tần vương bệ hạ, Hàn vương bệ hạ, có vừa lòng với lễ vật của
Thái tử điện hạ ta trao tặng không?” Chờ cho đến khi cuộn vải trắng kia được mở
hẳn ra, gã trung niên nọ vẫn không nói gì cho tới lúc này chợt cười hắc hắc,
nói tiếp: “Thái tử điện hạ ta nói, hai vị bệ hạ nếu còn dám dẫn quân làm loạn
trên lãnh thổ Tề quốc ta, thì chờ đợi các ngươi ở phía sau sẽ còn là lễ vật hậu
hĩnh hơn nhiều.”
Dứt lời, bàn tay trong tay áo vung lên, quay ngược lại hướng
vào tim của mình đâm xuống. Xem ra gã đã sớm có chủ tâm, chuẩn bị sẵn cái chết
cho mình.
“Tang.” Một tiếng đàn lạnh lẽo vang lên, âm nhận đánh rơi ám
tiễn trong tay gã, những thiết kỵ đứng sát bên lập tức hành động, chĩa những
mũi kiếm vào người gã, ngăn gã có những hành động bất thường khác.
“Vân Khinh.”
“Linh Đang.”
Độc Cô Tuyệt và Đinh Phi Tình vừa thấy động tác của Vân
Khinh lập tức đồng thanh kêu lên, Độc Cô Tuyệt vội bước tới đưa tay kéo Vân
Khinh lại. Đó là đầu ngón tay của con trai bọn họ, Vân Khinh lúc này hẳn rất
đau đớn.
Không để ý đến Độc Cô Tuyệt và Đinh Phi Tình, Vân Khinh vẻ mặt
lạnh như băng nhìn gã nọ, chậm rãi đứng lên, trên mặt chợt lóe sát khí, không
có biểu hiện gì khác, lạnh đến dọa người, gằn từng chữ một: “Trở về nói với Tề
Chi Khiêm, Vân Khinh ta từ hôm nay trở đi vĩnh viên không đội trời chung với y.
Trên đời này, có y thì không có ta, có ta thì không có y.”
Lời nói tuyệt tình hòa lẫn vào gió đông, bay lên tận trời
cao.
Edit : Ong MD
Beta : Vô Phương
Ngọn gió bên ngoài thật lạnh lẽo, nhưng so với những lời này
còn không lạnh bằng, gió sắc bén, nhưng không thể sánh với sự sắc bén như dao
này.
Lời Vân Khinh vừa dứt, một tiếng bịch lớn đã vang lên ngay tức
khắc, Độc Cô Tuyệt khắp người sát khí vờn quanh, sắc mặt xanh mét, giáng một
chưởng vào gã trung niên đang ngồi dưới đất kia, đánh gã bay lên.
Chớp mắt, một ngụm máu tươi phun ra trông như một lưỡi kiếm
màu đỏ ối.
“Cút.” Tiếng gầm đầy giận dữ, giống như một tiếng sấm đánh
giữa không trung, chấn động bên tai mọi người.
Gã trung niên bị đánh bay ra ngoài, loạng choạng bò đứng
lên, vừa hộc máu vừa cười hắc hắc, dường như muốn nói một câu châm chọc gì đó
nhưng lại không thể mở miệng được.
Đội quân thiết kỵ thu đao kiếm lại, gã đứng dậy bước nhanh
lui ra ngoài. Một chưởng vừa rồi của Độc Cô Tuyệt không nhẹ cũng không nặng, đủ
để gã duy trì hơi tàn về truyền lại lời nói của Vân Khinh.
Trong lều tướng quân, khoảnh khắc lặng ngắt như tờ.
“Linh Đang, đừng lo lắng, thằng bé sẽ không…”
Đinh Phi Tình thấy sắc mặt của Vân Khinh và Độc Cô Tuyệt đều
cực kỳ khó coi, không khí trong lều tướng quân lại vô cùng nặng nề, muốn an ủi
Vân Khinh và Độc Cô Tuyệt, nhưng lại chỉ nói được nửa câu rồi ngừng lại không
thể nói tiếp được. Dựa vào tình hình này, cả ngón tay của cháu cô cũng đã bị
đưa tới thì làm sao có thể mù quáng an ủi rằng đứa bé không sao được chứ, việc
này cô biết an ủi làm sao đây?
Chậm rãi chờ hơi thở đầy sát khí lắng đọng xuống, Vân Khinh
lạnh lùng nghiêm mặt ngồi trở lại trên ghế, trầm giọng nói: “Muội biết.”
Đinh Phi Tình vừa thấy Vân Khinh nói như vậy liền tỉnh táo lại,
trên mặt không khỏi kinh ngạc nhìn Độc Cô Tuyệt đang đứng bên cạnh.
Độc Cô Tuyệt vốn đang mang vẻ mặt cuồng nộ, nhưng lúc này sắc
mặt đã trầm lắng lại, hoàn toàn không có biểu hiện cuồng nộ và sát khí như vừa
rồi, hai người này chẳng lẽ là do đau lòng quá mức rồi chăng. Đinh Phi Tình vừa
nghĩ đến đây, không khỏi càng thêm lo lắng.
“Đây không phải là ngón tay của con muội.” Vân Khinh cảm nhận
được sự quan tâm của Đinh Phi Tình, liền n