hiêm sai người mang lễ vật đến tặng.” Mặc Ly
mặc chiến giáp màu đen, cau mày bước vào giữa lều tướng quân, đối diện với Độc
Cô Tuyệt trầm giọng nói.
Lúc trước, khi biết Độc Cô Tuyệt đang ở nước Hàn, Mặc Ly liền
phi ngựa chạy lại đây, Mặc Ngân đang ở Nam Vực nên bên cạnh Độc Cô Tuyệt không
còn ai có thể dùng được.
Bốn mươi vạn đại quân này lại không giống như bình thường, Y
Thủy tuy rằng đối với Vân Khinh trung thành tận tụy, nhưng chỉ nội trong một thời
gian ngắn ngủi như thế, muốn có đủ năng lực chỉ huy, có thể nhìn xa trông rộng
thì không phải chuyện dễ dàng. Nơi này không thể so với Nam Vực, không phải kiểu
nắm quyền lực là nắm cả thiên hạ, nơi này là chiến trường của những đối thủ có
lực lượng ngang nhau, chỉ cần sơ sẩy một chút là có thể làm thay đổi hết tất cả,
Y Thủy chưa đủ kinh nghiệm để chỉ huy trận chiến này.
Còn Thượng tướng quân tài năng Đinh Phi Tình, tuy rằng tài
chỉ huy tuyệt đối không có bất cứ vấn đề gì, nhưng dù sao nơi này cũng là Tề,
là mẫu quốc của cô. Không giúp Tề Chi Khiêm phản công Tần, đã xem như là thông
tình đạt lý, hiểu được ý muôn dân thiên hạ rồi, giờ lại còn muốn cô suất lĩnh
binh mã tấn công Tề là chuyện không thể, cho nên Đinh Phi Tình không đứng trong
đội ngũ tướng chỉ huy.
Bởi vậy, khi Độc Cô Tuyệt tấn công vào thành trì ở biên giới
nước Tề, Mặc Ly đã tới đây tiếp nhận tất cả mọi sự vụ trong quân ngũ, chấp chưởng
bốn mươi vạn đại quân.
Đang ngồi trong lều tướng quân cùng thảo luận tình hình chiến
sự với Vân Khinh và Đinh Phi Tình, Độc Cô Tuyệt nghe thấy vậy liền ngẩng đầu
lên, đáy mắt chợt lóe lên một ánh nhìn thật tàn khốc: “Cho mang vào.”
Bên cạnh, Vân Khinh và Đinh Phi Tình nhìn nhau, trong mắt đều
hiện rõ cảm giác bất an. Tề Chi Khiêm phái người đến tặng lễ vật, y có thể đưa
cái gì? Y có cái gì để đưa nữa đây.
Giọng nói của Độc Cô Tuyệt vừa dứt, Mặc Ly giương tay lên,
phía sau lập tức có một đội binh lính áp giải một người mặc trang phục thường
dân của nước Tề bước vào.
“Tần vương bệ hạ, Hàn vương bệ hạ.” Người tới khoảng bốn
mươi tuổi, khuôn mặt tuấn tú, đầy dáng vẻ thư sinh, nhìn như một kẻ có tri thức
hiểu lễ nghĩa, nhưng y vừa mở miệng ra lại mang theo một sự châm chọc cùng cực.
Vân Khinh hơi nhíu mày, y gọi cô là Hàn vương bệ hạ, nói ra
thì cũng không sai. Phụ vương cô đem vương vị của nước Hàn truyền lại cho cô,
nhưng cả thiên hạ này đều biết việc này chẳng qua chỉ là một cách nói mà thôi.
Hàn cũng đã là của Tần, cô chẳng qua chỉ hữu danh vô thực,
mà gã trung niên này chỉ mới nói một câu, đã tràn ngập ý khiêu chiến với quyền
uy của Độc Cô Tuyệt, xem ra, kẻ đến không có ý tốt.
Độc Cô Tuyệt sắc mặt tàn bạo, tựa vào ghế lạnh lùng nhìn gã
đàn ông trung niên trước mặt, không nói gì, toàn thân toát ra khí lạnh, làm cho
căn phòng vốn đã không ấm áp nay lại càng thêm nặng nề, lạnh lẽo như băng đá.
Đội quân thiết kỵ của Độc Cô Tuyệt đi theo gã nọ vào, vừa thấy
vậy, lập tức vút một tiếng, đồng loạt rút nửa thanh trường kiếm ra khỏi vỏ, ánh
kiếm sắc lạnh bên ngoài cửa sổ, chỉ trong nháy mắt mà sát khí đã tỏa ra hừng hực.
Nhưng mà gã nọ lại như không cảm giác được gì, trong tay cầm
một cái hộp gỗ, không quỳ, cứ thế nghênh ngang đứng giữa lều, gã thấy vậy ngược
lại còn lạnh lùng cười nói: “Tần vương bệ hạ, hôm nay ta phụng mệnh Thái tử điện
hạ đến đây đưa lễ vật này cho Tần vương bệ hạ và Hàn vương bệ hạ, hy vọng hai vị
thích.” Dứt lời, liền giơ cao cái hộp gỗ trong tay lên, nhếch cao mày nhìn Độc
Cô Tuyệt, thái độ cực kỳ vô lễ.
Hai nước giao chiến, không giết sứ giả (*), nhưng điều này với
Độc Cô Tuyệt thì cũng chẳng có tí tính ràng buộc nào. Độc Cô Tuyệt và Tề Chi
Khiêm hận thù chồng chất khắp cả bảy nước ai nấy đều biết. Nếu đã dám đến trước
mặt Độc Cô Tuyệt truyền tin, vậy hẳn là phải giác ngộ được rằng chỉ còn một con
đường chết, huống chi hôm nay lại còn đưa lễ vật như vậy. Bởi vậy gã này mới có
một vẻ mặt kiêu căng như thế, dù sao thì đều phải chết, ta còn phải cung kính với
ngươi làm gì.
* Ngày xưa các quốc gia cổ đại ở TQ, khi giao chiến với nhau
thì có một quy luật bất thành văn đó là hai nước giao chiến cho dù có chuyện gì
xảy ra sẽ không giết sứ giả, tuy nhiên trong lịch sử cũng có một vài kẻ không
làm theo điều này.
“Lễ vật.” Độc Cô Tuyệt lạnh lùng lặp lại một lần, trên mặt
chợt lóe lên sát khí, cả người lạnh lẽo hơn.
“Sao vậy, Tần vương bệ hạ không dám nhận sao? Có phải sợ rằng
Thái tử điện hạ ta đã giở trò gì trong cái hộp này hay không?” Gã nọ cười lạnh
một tiếng, coi rẻ nhìn Độc Cô Tuyệt nói: “Thất quốc đồn đại rằng Tần vương Độc
Cô Tuyệt không sợ trời không sợ đất, nhưng hôm nay xem ra chẳng đúng chút nào cả,
cũng chỉ là một con chuột nhát cáy mà thôi.”
Tiếng nói vừa dứt, Độc Cô Tuyệt còn chưa lên tiếng, thì Mặc
Ly đứng ở bên cạnh gã đã tiến lên một bước, vừa đoạt lấy chiếc hộp gỗ trong tay
gã vừa đảo chân qua tung một cước thật mạnh vào gã.
Một tiếng răng rắc vang lên, gã đàn ông đang đứng hết sức
nghênh ngang kia bỗng nhiên mềm rũ, quỳ rạp xuống đất, biến sắc, sắc mặt kiêu
căng c