vây quanh chiến xa của Độc
Cô Tuyệt và Vân Khinh, nghiền nát cửa thành, tiến thành vào tòa thành vốn vang
danh lịch sử này.
Gió bắc nặng nề thổi qua, mang theo mùi máu tanh cuốn thẳng
lên tận trời mây xám xịt, sắc trời vốn đã âm u nay lại càng thêm nặng nề, học
theo bầu trời nặng trĩu, tuyết bắt đầu rơi, mùa tuyết đến.
Công phá cửa thành đầu tiên của Tề, chính thức đặt chân lên
lãnh thổ Tề quốc. Đây chỉ là dự báo cho một sự bắt đầu, bắt đầu công cuộc chinh
phạt Tề quốc.
Cùng với việc bắt đầu này, Độc Cô Tuyệt không hề dừng lại,
thuận theo đà thắng lợi, huy động quân lính bức thẳng tới kinh thành nước Tề.
Nước Tề ở phương hướng này vốn không có bao nhiêu binh lực,
bị bốn mươi vạn đại quân mãnh liệt công kích, tòa thành này nhanh chóng bị đánh
hạ trong khoảng thời gian ngắn nhất.
Tại mỗi chỗ có treo cờ của Tề đều bị Độc Cô Tuyệt thay bằng
cờ Thiết Ưng của hắn. Lãnh thổ của Tần trên bản đồ, cùng với sự tiến công của đại
quân Độc Cô Tuyệt đang không ngừng mở rộng.
Binh quý thần tốc (*), từ khi chiến sự bùng nổ, Độc Cô Tuyệt
một ngày hành quân tốc độ thấp nhất cũng khoảng năm mươi dặm, tiến thẳng về
phía trước, hắn hiểu Tề Chi Khiêm mang theo ít người nên rất nhẹ gánh, đương
nhiên so với hắn dẫn theo bốn mươi vạn đại quân tốc độ nhanh hơn rất nhiều lần,
kẻ này tuyệt đối không thể coi thường được, cho dù bên cạnh y lúc nào cũng có
Thánh Thiên Vực âm thầm bám theo.
* Binh pháp Tôn Tử. Dụng binh ăn ở tốc độ.
Chỉ có điều với con người Thánh Thiên Vực, về vấn đề an toàn
của con trai hắn thì hắn có thể hoàn toàn tín nhiệm, nhưng mà với phương diện
khác thì tuyệt đối không thể trông cậy vào sự hỗ trợ của y. Không bất thình
lình xuất hiện thêm mớ rắc rối là đã giữ thể diện cho hắn lắm rồi, không thể
trông cậy vào việc y sẽ tiêu diệt Tề Chi Khiêm được. Bởi vậy hắn chỉ còn có một
cách là tiến quân với tốc độ nhanh nhất có thể, nhất định phải đến trước Tề Chi
Khiêm một bước, trước khi y hoàn toàn điều động hết binh lực của Tề, phải chiếm
lấy vị trí có lợi nhất.
Những bông tuyết lả tả rơi, giống như những chiếc lông ngỗng
phủ trên mặt đất, tuyết không quá nhiều, nên chỉ trong chốc lát lập tức bị hòa
tan, hóa nước ướt sũng, hoàn toàn không thể so sánh được với Triệu và Tần, bạt
ngàn là tuyết, giẫm xuống có thể ngập đến tận đầu gối.
Khí hậu nam bắc quả nhiên khác biệt rất lớn, nhưng mà khí hậu
của Nam Vực so với Tề quốc cũng không khác bao nhiêu, bởi vậy những binh sĩ Nam
Vực nhanh chóng thích nghi, tốc độ hành quân, bày binh bố trận tương đối nhanh
gọn. Ngược lại, nhóm thân binh của Độc Cô Tuyệt lại không thể thích nghi ngay
được, cũng may họ đều là binh lính tinh nhuệ thật sự, nên không bị ảnh hưởng
nhiều lắm.
Chiến tranh càng ngày càng lan rộng trên lãnh thổ nước Tề,
lòng người hoảng sợ, nơi nơi tràn ngập bầu hơi thở cuồng loạn.
Màn tuyết trắng không thể che giấu được chiến sự cực kỳ kịch
liệt bên dưới.
“Độc Cô Tuyệt sắp đến rồi, còn không tới hai trăm dặm nữa.”
Trong phủ phiên vương tại Lục thành, Tề Chi Khiêm với vẻ mặt nghiêm túc đang
nghe Huyền Tri bẩm báo lại.
Thời gian vô cùng gấp rút, y vốn định ngày đêm không nghỉ chạy
về Vân thành – kinh đô của nước Tề, nhưng phụ vương của y đúng là bù nhìn rơm.
Cho dù trên đường đi y đã dùng vô số bồ câu truyền tin tức về, nhưng Tề vương lại
không làm nên bất cứ chuyện gì, nếu y vẫn tiếp tục chạy về Vân thành, thì với bản
lĩnh của Độc Cô Tuyệt, hắn nhất định sẽ san bằng Lục thành.
Lục thành là tòa thành lớn duy nhất ở phương hướng này của
nước Tề, nếu Lục thành thất thủ thì mặt sau chính là Vân thành. Cho dù y có đem
binh lực thiện chiến từ nơi khác tập trung hết lại đây, cũng không thể tận dụng
được thành trì này nữa, nếu phải chờ đến Vân thành mới quyết sống mái thì chẳng
khác gì y đã thua rồi.
Trên mặt Tề Chi Khiêm chợt lóe lên sự tàn khốc, nhìn lướt
qua Thu Điền đang ôm một đứa trẻ đứng ở bên cạnh, đáy mắt chợt lóe lên ánh nhìn
lạnh lùng băng giá.
“Thu Điền, mang đại lễ cấp tốc gửi đến cho Độc Cô Tuyệt.” Giọng
nói lạnh đến kinh người.
Thu Điền nhìn thoáng qua đứa trẻ sơ sinh vẫn đang ngủ say
sưa trong lòng, gật gật đầu: “Thuộc hạ đã hiểu.”
Tề Chi Khiêm gật đầu lạnh lùng nói: “Truyền lời của ta, nếu
hắn dám đưa quân vào thêm một bước nào nữa thì hắn sẽ còn nhận được nhiều điều
thú vị hơn.”
“Rõ.” Thu Điền gật đầu thật mạnh rồi ôm đứa trẻ bước ra
ngoài.
Tề Chi Khiêm không nhìn Thu Điền, nét mặt biến chuyển không
ngừng, trầm giọng quát: “Điều Thượng tướng quân Huyền Tri dẫn theo mười vạn
binh mã rời khỏi Thưởng thành, hành quân suốt đêm đến đây, nội trong ngày mai
phải đến Lục thành.”
“Rõ.”
“Điều Thượng tướng quân Trình Lý Nam quay trở lại, dẫn mười
lăm vạn binh mã đi trước đến Vân thành.”
“Điều Thượng tướng quân Vũ Đông về, dẫn theo mười vạn binh
mã gấp rút tiến đến trợ giúp.”
“Điều…”
Những mệnh lệnh liên tiếp từ Tề Chi Khiêm phát ra, một đàn bồ
câu nhanh chóng hướng tới bốn phương tám hướng của Tề quốc bay đi.
Tuyết càng ngày rơi càng nhiều.
Lan thành, bên trong lều tướng quân.
“Bệ hạ, Tề Chi K