oát tất cả mọi thế lực của Ngụy sau khi đầu hàng.
Hành động như vậy, nhất thời làm Triệu và Yến vốn đã kinh
hoàng nay lại thêm hoảng loạn và khiếp sợ, Tần muốn làm gì, thôn tính một nước
Ngụy còn chưa đủ, giờ lại tiếp tục hướng mũi giáo nhắm vào Sở.
Huống hồ, bọn họ vừa nhận được tin tức, Tần vương Độc Cô Tuyệt
và Tần Vương hậu Vân Khinh sau một năm mất tích, đột nhiên xuất hiện tại nước
Hàn, dẫn theo bốn mươi vạn binh mã không biết là người phương nào, đi xuyên qua
lãnh thổ Hàn tiến thẳng đến Tề, bây giờ chắc đã đến biên giới Tề.
Tình cảnh này là muốn tấn công cả hai mặt, cùng lúc thảo phạt
Sở – Tề.
Triệu và Yến rốt cuộc cũng không thể ngồi yên, hơn nữa những
tin tức bất lợi liên tiếp truyền tới, Tần vương hậu là con gái của Hàn vương,
nay đã tiếp nhận vương ấn nước Hàn, xưng
vương tại nước Hàn.
Vân Khinh xưng vương, chuyện này không phải là Hàn đã đầu
hàng Tần rồi sao.
Tần đã thôn tính Ngụy và Hàn, hiện tại lại phát binh tấn
công Sở và Tề. Nếu cứ tiếp tục như vậy, trong bảy nước chỉ còn lại hai nước bọn
họ là vẫn chưa có động tĩnh gì.
Ngày nay, nước Tần khí thế to lớn như vậy, dám ngang nhiên
chia quân hai hướng cùng lúc tấn công hai nước Sở – Tề, nếu ngay cả Sở, Tề cũng
không địch lại, đến lúc đó bọn họ làm gì còn đủ sức đối phó Tần - nước đã thâu tóm cả bốn nước kia.
Dưới tình thế như vậy, Triệu vương và Yến vương lo lắng đến
bạc đầu, vội vàng điều động binh lực trong nước, hiếm khi bọn họ mới thông minh
được một lần. Toàn bộ nước Tần có bảy mươi lăm vạn binh mã, lần đầu dẫn quân đi
chinh phạt mang theo ước chừng khoảng năm vạn, đóng quân trong lãnh thổ Ngụy chừng
bốn mươi vạn, như vậy trên lãnh thổ Tần hiện giờ chỉ còn chưa đến hai mươi vạn
quân. Nếu muốn liên kết với Tề và Sở, chỉ e rằng khi bọn họ tiến vào lãnh thổ Sở
– Tề giúp hai nước kia thì đã chậm mất rồi, vậy chi bằng bọn họ chủ động đưa
quân tấn công Tần. Nếu Tần không địch lại, tất nhiên sẽ tự lui binh, cũng xem
như đã phá giải tình trạng nguy nan của hai nước Sở, Tề.
Vì vậy lúc này, Triệu vương và Yến vương càng thêm kiên quyết,
toàn quốc còn khoảng hai mươi vạn binh lực, cả hai đồng loạt liên kết hợp thành
bốn mươi vạn, chuẩn bị dấy binh tấn công Tần.
Trong nhất thời, trời đất đổi sắc, toàn bộ bảy nước đều rung
chuyển.
Mà lúc này, Độc Cô Tuyệt thống lĩnh bốn mươi vạn đại quân
Nam Vực đã tiến tới biên giới nước Tề.
Trên tường thành cao cao, những mũi tên nhọn lóe lên luồng
sáng lạnh lẽo, tướng sĩ giữ thành đã sớm nhận được mệnh lệnh của Tề Chi Khiêm,
quyết tâm tử thủ.
Nhưng từ trước tới nay, Hàn chưa bao giờ là mối đe dọa an
nguy Tề, phía trước Hàn là Yến lại càng không có bất cứ sự uy hiếp nào. Bởi vậy
nơi này cũng không phải là trạm gác biên giới có trọng binh Tề canh giữ, lúc
này Độc Cô Tuyệt bất ngờ tấn công từ Hàn, có thể tưởng tượng ra cửa thành phòng
thủ bên này là tình cảnh thế nào.
Độc Cô Tuyệt khoác khôi giáp long bào đen cùng Vân Khinh ngồi
trên chiến xa cao cao, lá cờ thêu chim ưng đen tung bay phần phật trong gió lạnh,
bốn mươi vạn đại quân sắp xếp thành hình chữ nhất thật ngay ngắn, đưa mắt lướt
nhìn gần như không thể thấy được điểm cuối.
“Công thành.” Hai tiếng lạnh lùng, tàn nhẫn như sấm nổ vang
trong đất trời, tiếng trống trận sôi trào, huyên náo vọng tận mây xanh, cuộc
sát phạt đã bắt đầu.
Edit : Ong MD
Beta : Vô Phương
Sắc trời âm u, những đám mây nặng nề che kín cả bầu trời, áp
lực bao phủ khắp nơi khiến người ta dường như không thở nổi, gió lạnh theo chân
trời thổi đến, phát ra tiếng vù vù xuyên qua không trung giống như như tiếng ma
quỷ than khóc nghẹn ngào, rền rĩ. Ngọn gió thổi qua như những con dao nhỏ xẹt
qua mặt người, không hề thua kém những lưỡi đao thương thực sự trên trận địa
phía trước một chút nào.
Nhịp trống kịch liệt ngay lúc này cũng tạo nên một áp lực lớn,
tiếng trống điên cuồng, huyên náo bức thẳng lên trời, từng tiếng từng tiếng
phát ra từ một mặt trống cực lớn.
Gần bên dưới có một nam tử tinh tráng, chỉ mặc trên mình một
chiếc khố, hai cánh tay rắn rỏi cầm dùi gõ không ngừng, tiếng trống vang lên
như sấm giật chấn động đất trời, vừa hào hùng vừa kích động. Cả người ướt đẫm mồ
hôi, giống như đang ở giữa ngày hè nắng chói chang chứ không phải ngày mùa đông
cuối tháng chín rét buốt. Sự hào hùng, sự tráng kiện đẩy lùi cả khí lạnh muốn
đông cả huyết mạch kia đi thật xa.
Tiếng thét kinh thiên động địa, bốn mươi vạn đại quân đồng
thanh thét lớn, không từ mà biệt, bước đi vô cùng khí thế, mỗi bước chân một nhịp
thở, tỏa ra làn sương khói mịt mờ, nếu tập hợp lại thành nước, cũng đủ để tạo
thành một dòng sông nhỏ uốn quanh.
Binh lính Nam Vực vừa mới thắng trận nên vẫn còn khí thế dào
dạt, bốn mươi vạn binh lính Nam Vực ngẩng cao đầu, hung mãnh tiến công, khắp
nơi sát khí ngập tràn, gặp thần giết thần gặp phật giết phật.
Sát khí bao trùm, nơi nơi chém giết.
Những mũi tên nhọn che kín bầu trời như mang bóng tối bao phủ
cả ban ngày, giống như cả đàn châu chấu bay qua, từ trên bầu trời bay tới, mang
theo hơi thở lạnh lẽo băng giá.
