Những chiếc xe công thành từng chiếc từng chiếc nối tiếp lao
đi trong rừng mưa tên, vọt thẳng về cửa thành cao lớn ở phía trước. Thang dùng
để công thành được binh sĩ nâng trên vai, bước đi trong rừng tên như châu chấu
vẫn không chút chùn bước, lớp trước vừa ngã xuống lớp sau đã vùng lên bổ sung
vào, anh dũng, cuồng mãnh, nhiệt huyết, cứng rắn.
Lá cờ đen thêu hình chim ưng bay phần phật trong gió lạnh,
giống như một tòa núi cao lẳng lặng kiên nghị đứng ở giữa trung tâm của đội
quân. Gió thổi không nao núng, kiêu hãnh tung bay giữa không trung, lá cờ màu
đen đó cũng chính là quyền lực tối cao của thiên hạ này.
Độc Cô Tuyệt trưng ra một bộ mặt cực kỳ yêu mị, vừa lạnh
lùng lại vừa vô tình, lá cờ nhỏ màu vàng trong tay vung lên, khí thế tiến công
càng hung mãnh.
Hoa máu nở rộ trên nền tuyết trắng xóa, cực kỳ kiều diễm mà
cũng vô tình đến lạnh người.
“Rầm.” Một tiếng động nặng nề vang lên, chỉ một tiếng rầm,
sau đó, cửa thành bị xe công thành húc vào mở toang ra, binh lính Nam Vực ở
phía trước lập tức thét lên một tiếng điên cuồng, vọt thẳng vào trong.
Mà lúc này ở bên ngoài, dưới tường thành cao cao, trên những
chiếc thang công thành, binh lính cũng đang tràn lên, nối tiếp nhau nhảy vào
trong thành, chém giết với binh lính nước Tề ngay tại đầu thành.
Cổng lớn nước Tề đã mở rộng.
Mặt Độc Cô Tuyệt không chút thay đổi nhìn tình huống phía
trước, vung lá cờ nhỏ màu đỏ trong tay lên, hai mươi vạn binh lính ở giữa đội
quân bắt đầu áp sát về phía trước, đồng thời ở phía sau mười vạn binh lính vẫn
duy trì khoảng cách cũng đang bắt đầu tiến lên phía trước.
Chiếc chiến xa cao lớn chở Độc Cô Tuyệt và Vân Khinh bắt đầu
tiến thẳng vào bên trong lãnh thổ nước Tề.
Vân Khinh ngồi trên chiến xa, đưa ống tay áo che mặt con gái
bé bỏng đang ôm trong lòng. Một nơi đầy máu tươi thế này, con gái cô còn quá nhỏ,
tốt nhất không nên thấy thì hơn. Cho dù bây giờ bé chưa biết gì, nhưng tâm hồn
trẻ con là tinh thuần nhất, nếu có thể tránh xa khỏi những thứ này thì tốt nhất
vẫn là nên tránh đi.
Cúi thấp đầu không nhìn tình hình chiến đấu, Vân Khinh biết
trận chiến này giành được thắng lợi là hết sức bình thường, bọn họ đông đảo thế,
nếu ngay cả một tòa thành trì không có bao nhiêu người gác mà không hạ được, vậy
thì cũng đừng nói đến bá nghiệp thâu tóm thâu tóm lục quốc gì nữa.
Im lặng thở dài một tiếng, cũng không biết vì sao sau khi
sinh hạ hai tiểu bảo bối này, tâm tư của cô đã biến đổi không ít, càng ngày
càng mềm yếu hơn, giống như đã hiểu thêm được sự quý báu của sinh mệnh, sự vô
thường của sống chết. Có lẽ là vì đã trở thành một người mẹ, từ bụng ta suy ra
bụng người, bởi vậy cô hết sức thương cảm cho người khác, cũng như càng ngày
càng không muốn chém giết, không muốn xảy ra cảnh máu chảy đầu rơi và cũng
không thể máu lạnh như trước được nữa.
Nhưng mà cho dù không đành lòng, Vân Khinh cũng không ngăn cản
bá nghiệp thống nhất thiên hạ của Độc Cô Tuyệt, bởi vì như theo như lời Sở Vân
nói về việc bảy nước cùng tồn tại ngày đó (*), chỉ cần một ngày bảy nước vẫn
còn tồn tại, chiến tranh loạn lạc sẽ không ngừng lại dù chỉ một ngày, dân chúng
vẫn phải sống trong cảnh nước sôi lửa bỏng. Muốn thực sự chấm dứt cảnh chiến
tranh loạn lạc này, mang lại cho dân chúng một thiên hạ thái bình để họ an cư lạc
nghiệp, thì chỉ có một cách duy nhất đó là thống nhất thiên hạ.
* Xem lại chương 41
Mà để có được thiên hạ ấy, thì nhất định là phải đạp trên
xương trắng dày đặc mới nên.
Cô hiểu rõ, nên không khuyên. Tuy không đành lòng, nhưng cô
càng hy vọng thiên hạ thái bình.
Cánh tay cứng như sắt ôm qua thắt lưng của Vân Khinh, Vân
Khinh suy nghĩ gì, Độc Cô Tuyệt đều hiểu rõ. Cho tới bây giờ Vân Khinh chưa bao
giờ là người máu lạnh, vô tình, trái tim cô vẫn hết sức thiện lương.
“Ha ha.” Ngẩng đầu nhìn Độc Cô Tuyệt một cái, Vân Khinh còn
chưa kịp nói gì, một tiếng cười trong veo từ miệng con gái đang nằm trong lòng
cô vang lên. Vân Khinh cúi đầu nhìn, không biết từ khi nào thì con bé đã kéo ống
tay áo cô ra, hé lộ khuôn mặt tròn trịa, đôi mắt to đen lay láy nhanh như chớp
chuyển sang nhìn chiến trường chém giết phía trước, trên mặt không rõ là đang
hưng phấn hay là thích thú mà nhìn không chớp mắt.
Vân Khinh vừa thấy vậy, đáy mắt hiện lên sự kinh ngạc: “Con
bé…”
“Vào thành.” Độc Cô Tuyệt nhìn lướt qua sắc mặt có vẻ ấn giấu
gì đó của con gái, mặt hắn loáng thoáng lướt qua sự khen ngợi, sau đó quay đầu
nhìn về phía trước, khôi phục lại vẻ lạnh lùng, vung tay hạ mệnh lệnh vào
thành.
Cùng với lúc Độc Cô Tuyệt vung tay lên, bốn mươi vạn đại
quân băng qua cổng thành tiến vào bên trong thành trì nằm ở biên giới của nước
Tề.
Tiếng xe, tiếng vó ngựa, tiếng bước chân vang vọng dưới bầu
trời nặng nề của nước Tề. Đã nhiều năm qua, bởi vì vị trí địa lý phức tạp, nên
xưa giờ chưa có bất cứ quốc gia nào chiếm được chút ưu thế gì với Tề. Hôm nay,
rốt cuộc cánh cổng vào Tề đã rộng mở.
Tiếng hét hò kịch liệt tung bay ở bên trong tòa thành biên
giới này. Ở ngoài thành, đại quân Nam Vực đông nghịt,