Pair of Vintage Old School Fru
Thú Phi

Thú Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3218940

Bình chọn: 7.00/10/1894 lượt.

m tiếp nhận vương vị của Sở Hình Thiên, tuy không lợi hại bằng y

nhưng chắn chắn sẽ không hề thua kém. Nếu để hai nước lao vào cậy sức cứng đối

cứng thì chắc chắn sẽ lâm vào cảnh giết ngàn kẻ địch nhưng tự tổn thất đến tám

trăm, nếu vẫn tiếp tục đánh tới thì Tần làm gì đủ sức đi chinh phạt các nước

khác, điều này không thể thực hiện.

Cho nên, Sở Hình Thiên phải đưa tin về, phải gửi đến triều

thần nước Sở một thông tin, dù chỉ là y đang điên cuồng chạy về Sở và sẽ lập tức

trở lại.

Trong tình huống đó, nước Sở sẽ không lập tân vương khác,

nhưng trong khoảng thời gian ngắn Sở Hình Thiên cũng không thể quay về kịp, nên

chỉ có thể dùng bồ câu đưa tin. Mặc dù bồ câu đưa thư có nhanh đến thế nào,

nhưng nếu tình hình chiến sự không được gửi đến đúng chỗ, rốt cục sẽ lộ tin tức

ra ngoài. Chỉ huy trận chiến từ phương xa, lợi thế tuyệt đối sẽ không thuộc về

nước Sở, bởi vậy, đây là nguyên nhân đầu tiên bọn họ thả Sở Hình Thiên đi.

Thứ hai, uy danh của Sở Hình Thiên ở Sở cực kỳ to lớn, đã ăn

sâu vào lòng người. Nếu Sở Hình Thiên chết tại đây thì mọi người ở nước Sở

không một ai biết. Cho dù Sở có diệt vong nhưng không có ai chứng kiến tận mắt

Sở Hình Thiên chết, khi đó người nước Sở vẫn sẽ nuôi một tia hy vọng dù là mỏng

manh. Cũng chính là nảy sinh nhân tố bất ổn định, là mầm móng hiểm họa ẩn sâu

bên trong, dù đó chỉ là một chút cũng phải tiêu diệt hoàn toàn từ trong trứng

nước. Mấy trăm vạn người dân nước Sở chắc chắn không thể xem thường.

Hơn nữa, nhìn ở phương diện khác, sở dĩ Ngụy bị tiêu diệt

nhanh gọn như vậy là vì Ngụy vương dâng thư đầu hàng. Nếu như y cố sống cố chết

không hàng thì Ngụy sẽ không thể diệt vong nhanh như thế, với tình cảnh toàn dân

đồng lòng đứng lên chống địch, chắc chắn Tần không thắng dễ dàng như vậy. Quân

vương là trái tim của cả quốc gia, nếu y chết trước mặt mọi người, hoặc y ra bất

kỳ quyết định gì, đó tượng trưng cho dấu hiệu đặc thù, một sức ảnh hưởng cực mạnh

không thể lường trước được.

Đưa tay nhanh chóng xóa đi những dòng chữ trên cát, ngọn lửa

bập bùng phản chiếu trong đôi mắt Thượng Quan Kính. Thả Sở Hình Thiên đi, không

phải là muốn Sở Hình Thiên dâng thư đầu hàng, Sở Hình Thiên không phải loại người

như Ngụy vương, y sẽ thà chết trên chiến trường cũng quyết không đầu hàng.

Điều đám người Phi Lâm hoặc có thể nói bọn người Độc Cô Tuyệt

muốn chính là, Sở Hình Thiên phải chết trên chiến trường, muốn Sở Hình Thiên phải

chết trước mặt thần dân nước Sở, ý nghĩa của việc này tương đương với việc Độc

Cô Tuyệt chết trước mặt chúng dân nước Tần, đây chính là thứ sức mạnh mang sự

huỷ diệt lớn nhất.

Cho nên, hiện tại thời cơ đã đến, y cho Sở Hình Thiên một lý

do rời đi, một cơ hội để trở về nhận lấy cái chết. Đây mới chính là mục đích của

Độc Cô Tuyệt, Độc Cô Hành và tất cả những người tham dự vào âm mưu này.

Tuy không viết trong thư, nhưng Thượng Quan Kính biết, có lẽ

chân trước Sở Hình Thiên vừa bước vào nước Sở, thì chờ đợi sau lưng y chính là

cái chết.

“Tách.” Một tia lửa nhỏ bắn ra từ đống củi khô nứt đang

cháy, phát ra tiếng tanh tách nho nhỏ.

Nhìn chằm chằm vào nền cát không còn một nét chữ nào, một

lúc lâu sau Tuyết Cơ mới hoàn hồn lại, khẽ lắc đầu, khuôn mặt chợt lóe lên chút

tia sáng rạng rỡ. Bà đưa tay nhẹ nhàng vỗ vỗ lên cánh tay Thượng Quan Kính, mọi

chuyện được sắp xếp rất kỹ càng tỉ mỉ, tất cả mọi mặt lợi hại của thế cục trong

thiên hạ đều tính toán cực kỳ tinh tế và chuẩn xác, Độc Cô Tuyệt như thế thì việc

xưng bá thất quốc chỉ là việc ngày một ngày hai, quả không hổ danh con rể bà.

Thượng Quan Kính thấy vậy nở một nụ cười thật tươi, quay

sang liên tục nháy mắt với Tuyết Cơ.

Tuyết Cơ thấy chỉ mỉm cười, lặng lẽ gật gật đầu, hai mẹ con

dùng ánh mắt trao đổi sau này nên làm thế nào, làm sao để đối phó với đám người

Sở Hình Thiên.

Ngọn lửa rực rỡ nhảy múa bên cạnh, thỉnh thoảng tiếng củi

khô cháy vang tanh tách, xung quanh cực kỳ im lặng.

Thượng Quan Kính và Tuyết Cơ lẳng lặng trao đổi mà không hề

chú ý, ở cách đó khá xa vốn Sở Hình Thiên đang ngủ rất say, lúc này y lại mở mắt

nhìn lướt qua hai người, biểu cảm trên khuôn mặt thật bình tĩnh, thật lạnh

lùng, nhưng trong đáy mắt lại lộ ra thần thái bí hiểm không tài nào nhìn thấu.

Đêm, đã khuya càng thêm khuya.

Thời gian nhanh chóng trôi đi, Sở Hình Thiên có Thượng Quan

Kính và Tuyết Cơ trong tay, chạy thẳng một mạch đến nước Sở, phía sau quả thực

không có bóng dáng đàn thú dữ đuổi theo.

Tin tức như những bông tuyết mùa đông nhanh chóng truyền về

nước Sở, triều thần Sở quốc gần như đã bắt đầu thảo luận việc lập vị quân vương

khác, giờ bọn họ đành phải kiềm chế sự nôn nóng trong lòng, bắt đầu hết sức tập

trung chờ Sở Hình Thiên quay về.

Mà ở phía sau, Mặc Vũ thống lĩnh ba mươi vạn đại quân không

hề ngừng lại trong lãnh thổ của Ngụy, mà trực tiếp dẫn quân đi thẳng, xuyên qua

lãnh thổ Ngụy, xua binh tiến đến Sở. Mà nước Ngụy trống rỗng phía sau lưng Mặc

Vũ, lúc này do Mặc Lâm và Mặc Chi chia nhau năm vạn binh lính tiến vào tiếp quản,

bắt đầu chỉnh đốn và kiểm s