không dám hạ xuống, cứ giằng co như vậy giữa không trung.
“Các ngươi muốn thế nào?” Trong không khí trầm mặc, Phi Lâm
thần thái bình tĩnh nhìn Sở Hình Thiên lạnh lùng nói.
Không cần phải huênh hoang nói những câu đại loại như dù sao
bọn họ cũng chẳng màng đến an toàn của hai mẹ con Tuyết Cơ, Sở Hình Thiên muốn
dùng hai người đó làm bia chắn thì cứ thẳng tay đi, không cần phải vòng vo như
vậy.
Bọn họ đuổi đến tận đây chẳng phải vì cứu Thượng Quan Kính
và Tuyết Cơ sao, nếu nói ra những lời đó ngược lại quá tầm thường rồi, vậy chi
bằng cứ dứt khoát đi thẳng vào vấn đề.
Thiết Báo nghe vậy siết chặt cánh tay, hung ác chộp lấy Thượng
Quan Kính, đáy mắt lóe lên vẻ hưng phấn như nhìn thấy ánh sáng cuối đường hầm:
“Muốn thế nào? Cho đàn dã thú của các ngươi rút lui, không được đuổi theo, nếu
các ngươi dám đuổi thì đừng trách chúng ta xuống tay vô tình.” Dứt lời, cánh
tay y hơi dùng sức, thanh trường kiếm sắc bén khẽ lay, ngay lập tức một vết máu
xuất hiện trên cổ Thượng Quan Kính.
Ở bên kia Thiết Hổ giữ chặt Tuyết Cơ, ngay sau đó nói:
“Chúng ta có hai con tin trong tay, nếu các ngươi liều chết đuổi theo thì cùng
lắm mọi người đồng quy vu tận, các ngươi cứ chờ đi, chúng ta sẽ giết từng người
từng người một.”
Sắc mặt Phi Lâm và Mộ Ải lập tức xanh mét, một luồng sát khí
dâng trào, cơn gió lạnh thổi y phục của họ tung bay phần phật, ở khoảng cách xa
như thế vẫn có thể nghe thấy rõ ràng từng âm thanh một.
Thấy đám Phi Lâm, Mộ Ải vẫn đang do dự, Thiết Báo chậm rãi nở
nụ cười, đưa thanh kiếm sắc lên ngang cổ Thượng Quan Kính, túm lấy cậu nhanh
chóng lui về sau, Thiết Hổ thấy vậy cũng lập tức kéo Tuyết Cơ đuổi theo.
Sở Hình Thiên vẫn không nói gì, cũng không có bất kỳ hành động
nào, y thấy tình hình trở thành như thế trong đáy mắt chợt lóe lên một tia sáng
khó hiểu, vung trường kiếm trong tay lên, toàn bộ đội quân bắt đầu đồng loạt
rút về sau.
“Cứu ta, cứu ta với.” Thượng Quan Kính thấy vậy dường như bị
dọa chết khiếp, tay chân vung loạn xạ la hét ầm ĩ, tuy ánh mắt vờ tỏ vẻ không
quan tâm, nhưng tận sâu trong đáy mắt là sự sợ hãi cùng cực, cậu nhìn chằm chằm
Phi Lâm vẻ mặt cực kỳ bối rối đứng phía đối diện.
Phi Lâm nhìn Thượng Quan Kính và Tuyết Cơ bị trói rồi kéo về
phía sau, còn đám Hoàng tuyền thiết vệ bên cạnh Sở Hình Thiên dàn đội hình xen
lẫn vào nhau, không ngừng di động quấy rối tầm nhìn của y, khiến y không tài
nào ngắm được chỗ hiểm trên người Thiết Hổ và Thiết Báo, âm công vô thanh của
Phi Lâm không thể phát huy công dụng.
Sắc mặt Phi Lâm xanh mét một màu, năm ngón tay siết chặt cây
sáo huyết ngọc, mệnh lệnh gì cũng không thể phát ra, chỉ đành trơ mắt nhìn đám
người Sở Hình Thiên rút lui.
Âm công vô thanh của Phi Lâm, đám người Sở Hình Thiên dù
chưa chứng kiến, nhưng chắc chắn đã từng nghe nói. Trong khoảng cách một trăm
trượng có thể lặng lẽ cướp đi sinh mạng của kẻ khác, một nhân vật lợi hại như
thế, bọn họ sao có thể không phòng bị. Lúc này, nếu không có Thượng Quan Kính
và Tuyết Cơ, chỉ e kết cục của tất cả mọi người chính là một chữ ‘chết’, chỉ
còn cách chờ tan xác trong bụng đàn dã thú mà thôi.
Bởi vậy, đám Hoàng tuyền thiết vệ không ngừng di chuyển qua
lại trước người Thiết Hổ và Thiết Báo khiến Phi Lâm không có một cơ hội nào.
“Tránh ra.” Thiết Báo lớn giọng quát Tiểu Hữu đang dẫn đầu
đàn chó sói chặn ở phía sau, y giơ thanh kiếm sắc bén trong tay lên, lưỡi kiếm
lạnh lẽo như muốn cứa sâu vào cổ Thượng Quan Kính, từng giọt từng giọt máu tươi
chảy xuôi rơi tí tách xuống mặt đất, thấm dần vào lòng đất im lìm kia.
Tiểu Hữu lạnh lùng như băng tuyết trừng mắt nhìn đám người Sở
Hình Thiên, toàn thân tỏa ra sát khí mãnh liệt, mắt điếc tai ngơ đứng chặn trước
mặt bọn chúng, không hề nhúc nhích.
“Có tránh ra hay không?” Thiết Báo thấy vậy quát lớn, càng ấn
mạnh thanh kiếm sắc bén trong tay vào cổ Thượng Quan Kính, lưỡi kiếm cắt lên da
thịt Thượng Quan Kính khiến dòng máu tươi càng tuôn ra mãnh liệt.
“Cứu ta, cứu ta.” Thượng Quan Kính cảm giác được nguy hiểm cận
kề trên cổ mình, khuôn mặt đẹp đẽ hiện ra vẻ cực kỳ hoảng sợ, không dám nhúc
nhích chút nào, run run gọi Tiểu Hữu, từng giọt từng giọt nước mắt rơi xuống khỏi
khóe mi, nhìn như tinh thần đã sụp đổ không thể chịu đựng thêm nữa.
“Đừng như vậy, Kính nhi, ưỡn ngực ngẩng cao đầu, con là
Hoàng tử Hàn quốc, là đệ đệ của Khinh nhi, không thể đánh mất oai phong của Hàn
quốc chúng ta, càng không thể hủy hoại khí thế của chị con, ngẩng đầu lên, đứng
thẳng lưng lên cho ta.” Tuyết Cơ đứng một bên thấy vậy cắn chặt răng quay sang
quát Thượng Quan Kính.
“Mẫu phi, con… con…” Thượng Quan Kính run rẩy đứng không vững,
dù sao cậu cũng chưa tới mười lăm tuổi, thực ra vẫn chỉ là một đứa trẻ chưa trưởng
thành, ngày thường còn có thể giả vờ lạnh lùng, kiêu ngạo, nhưng khi thực sự đối
mặt với sống chết, cậu lại không thể kiềm chế được.
“Phi Lâm, mặc kệ chúng ta đi, cứ thẳng tay, nếu hôm nay
không giết bọn chúng thì ngày sau chắc chắn sẽ thành họa lớn của Khinh nhi,
không cần lo cho…” Tuyết Cơ thấy vậy thở
