lên người cô, tráng kiện mà mạnh mẽ, khiến cô bất giác
kêu lên một tiếng rồi mở mắt ra. Trước mắt cô là một khuôn mặt đang cười hết sức
gian tà, dung mạo tuyệt sắc, ngoại trừ Thánh Thiên Vực còn ai vào đây được nữa.
Edit : Ong MD
Beta : Vô Phương
Bóng áo xanh lặng lẽ tung bay, xoay tròn một vòng trên không
trung rồi hạ xuống mặt đất.
Từ xa xa, Độc Cô Tuyệt nhìn thấy cảnh tượng đó, hai con mắt
đỏ ngầu của hắn thoáng chốc như sáng rực lên, cảm thấy khối đá lớn nặng nề chặn
trong lồng ngực từ nãy đến giờ như vừa rơi xuống. Lập tức phóng người vọt lên
phía trên, túm lấy cổ chân của Vân Khinh đang liều lĩnh phóng về phía Đinh Phi
Tình, kéo mạnh cô lại.
Ngay tại lúc Độc Cô Tuyệt tóm lấy Vân Khinh kéo xuống, trong
khu rừng trúc rậm rạp đột nhiên vang lên tiếng động mãnh liệt. Cho dù không
nhìn rõ những mũi nhọn bắn vọt vào rừng trúc, nhưng những tiếng xé gió sắc nhọn
kia đã đủ làm cho người ta sởn gai ốc, lông tóc dựng đứng hết cả lên.
Lúc này, khoảng không gian trên đỉnh đầu của cả đám người
Vân Khinh là một rừng chi chít những lưỡi đao nhọn hình tam giác, nhìn giống
như cả đàn châu chấu lướt ngang qua, mang theo mùi tanh nồng đậm và sát khí
khôn cùng, không hề có một khe hở, không hề có một lỗ hổng.
Vân Khinh và Độc Cô Tuyệt cùng ngã xuống lăn tròn một vòng,
cảnh tượng trên không trung như giáng một cú thật mạnh vào đáy mắt Vân Khinh,
khiến cho trái tim cô không khỏi nảy lên thình thịch. Nếu như Độc Cô Tuyệt
không túm cô kéo lại, thì lúc này cô đang ở giữa không trung, ngay cả chỗ để
tránh né cũng không có nữa, đây là tuyệt sát mà.
Vung đao chém mạnh vào một tảng đá thật lớn bên cạnh cây cột
nơi trung tâm, toàn bộ Xích Long trận ngừng ngay lại, bắt đầu khôi phục lại
nguyên dạng. Cung Nhất chậm rãi thu đao lại đứng ở một bên.
Đã không còn ngàn vạn cơ quan, đã không còn tử địa hung hiểm,
khu rừng trúc lại trở thành một khu rừng tao nhã, thư thái như vốn dĩ, từng cơn
gió lạnh thổi bay bay những tán lá xanh đang che phủ khắp nơi.
Độc Cô Tuyệt thấy khung cảnh trước mắt đã nhanh chóng khôi
phục lại nguyên dạng ban đầu, hiểu là Thánh Thiên Vực đã cho ngừng trận thế lại,
không khỏi cảm thấy hơi chấn động. Xích Long trận này ngay cả hắn mà còn phá giải
không được, thế nhưng Thánh Thiên Vực chỉ cần nhìn tình hình đã phá giải một
cách dễ dàng. Trên phương diện này Thánh Thiên Vực quả là đã cao hơn hắn một bậc.
Độc Cô Tuyệt lập tức ôm lấy Vân Khinh phóng người vào trung tâm của khu rừng
trúc, vọt thẳng về phía Đinh Phi Tình.
“Tỷ tỷ, tỷ không sao chứ?” Người chưa tới nơi, tiếng nói đã
tới trước, Vân Khinh từ xa xa đã hướng về phía Đinh Phi Tình đang được Thánh
Thiên Vực ôm trong lòng cất giọng hỏi. Tuy rằng vừa rồi cô đã thấy Thánh Thiên
Vực cứu Đinh Phi Tình, nhưng không được chạm tận tay thì vẫn không yên tâm được.
“Không sao.” Đinh Phi Tình quay đầu hướng về phía Vân Khinh
vừa mới ổn định lại nét mặt, nở một nụ cười sáng lạn rồi quay sang nhìn Thánh
Thiên Vực ở bên cạnh. Ngoài cười trong không cười, trầm giọng nói: “Đa tạ Thánh
tử cứu giúp, xin hãy buông tay.” Vừa nói vừa giật giật sợi dây trói chặt thân
người mình.
Thánh Thiên Vực vẫn cười tươi rói, thấy thần sắc lãnh đạm của Đinh Phi Tình, vừa khách sáo vừa hờ hững,
không giống thái độ đối với ân nhân cứu mạng một chút nào, đành phải buông Đinh
Phi Tình ra lui về phía sau một bước, giả bộ lắc đầu với vẻ đầy bất mãn: “Coi
thái độ kìa.”
Đinh Phi Tình đang đi đến bên cạnh Vân Khinh, nghe thấy vậy
lạnh lùng nói: “Vậy Thánh đại công tử muốn tiểu nữ có thái độ như thế nào? Đại
ân cứu mạng, tiểu nữ lấy thân báo đáp chăng?”
Thánh Thiên Vực nhướng mày cười nói: “Vậy thì không cần.”
“Không cần là tốt.” Thánh Thiên Vực vừa dứt lời, Đinh Phi
Tình lại lạnh lùng nói tiếp một câu: “Thánh đại công tử núp ở một góc xem đến
phút cuối cùng mới ra tay, chắc xem chán rồi nhỉ? Hừ, nếu Thánh đại công tử là
bằng hữu của Đinh Phi Tình thì khi ta thoát thân được nhất định sẽ cho biết
tay, còn nếu là kẻ thù, cái kiểu giả nhân giả nghĩa như thế, Đinh Phi Tình chẳng
những không cảm kích ân cứu mạng, ngược lại còn muốn giết ngài cơ. Nhưng thôi,
niệm Thánh đại công tử vốn bạn chẳng phải bạn, thù chẳng ra thù, nên cứu hay
không cứu là tùy ý thích của ngài. Đinh Phi Tình ta khó tránh khỏi mang ơn cứu
mạng, nhưng tuyệt đối không mù quáng cảm tạ, Thánh đại công tử nếu đã dốc hết sức
mình, Đinh Phi Tình sẽ tự biết xem xét cân nhắc điều kiện để báo đáp, tốt nhất
là miễn đi.”
Một tràng vừa đấm vừa xoa, như vô tình lại như để ý, Thánh
Thiên Vực nhất thời dở khóc dở cười.
Hai tay khoanh trước ngực nhìn chăm chú nét mặt cương nghị của
Đinh Phi Tình, khóe miệng Thánh Thiên Vực cười càng tươi, trong mắt hiện lên một
tia sáng. Với mấy câu vừa rồi, xem ra Đinh Phi Tình đã hiểu hết mọi chuyện, sống
chết ngay trước mắt mà còn trấn định và khôn khéo như thế, không tệ, không tệ
chút nào.
Cung Nhất đứng bên cạnh vẫn yên lặng đứng nghe, trên khuôn mặt
lạnh lùng chợt mỉm cười, thiếu gia của bọn họ phải ngạc nhiên rồi.
“Người đâu?” Thân hình
