Beta : Vô Phương
Đinh Phi Tình nghe Tề Chi Khiêm nói bỗng giật mình, ôm thật
chặt đại bảo bối vào lòng, cố giấu diếm vẻ khiếp sợ trên mặt, nhưng tận trong
đáy mắt lại ẩn chứa sự cảnh giác đề phòng.
Mà đại bảo bối kia thì lại mở to hai mắt tròn như viên bi đảo
qua đảo lại hết sức đáng yêu, rồi bật cười khanh khách, tiếng cười trẻ thơ
trong vắt giữa sát khí dày đặc.
Tề Chi Khiêm ho khan một tiếng, tựa vào sau ghế nhìn Đinh
Phi Tình đang ôm ấp đứa bé trong lòng, chậm rãi cười cười: “Cái bớt hình hoa
anh đào, đứa bé gái này sau khi trưởng thành không biết là có dáng vẻ như thế
nào nhỉ?”
Đinh Phi Tình nghe Tề Chi Khiêm nói vậy thì biết y vẫn nghĩ
rằng đứa trẻ mà cô đang ôm trong lòng là bé gái, nhưng cô cũng không đính
chính. Nếu để cho Tề Chi Khiêm biết đứa trẻ này có thể là Thái tử đời sau của Tần
quốc thì không biết lợi thế mà y nắm giữ sẽ to lớn thêm biết bao nhiêu nữa.
Nghe Tề Chi Khiêm nói một câu mang ẩn ý kỳ lạ như thế, nhất thời nhíu mày trầm
giọng nói: “Ngươi bớt nhằm vào đứa bé này đi.”
Tề Chi Khiêm nghe thấy thế liền nhẹ nhàng nở nụ cười, ngay cả
lúc này sắc mặt rặt ốm yếu, vàng như nghệ thì vẫn không giấu được sự nho nhã, bất
phàm của y, nếu dựa vào tướng mạo và khí chất thì tên này thật sự là một người
hoàn hảo.
Không trả lời câu hỏi này của Đinh Phi Tình, Tề Chi Khiêm
nghiêng đầu nhìn thoáng qua bên ngoài cửa sổ, nắng vàng buông nhẹ xuống, rừng
trúc xanh xanh, ngoài cửa sổ quả nhiên là một ngày đẹp trời.
“Sở vương không có tin tức gì, tám chín phần là đã xảy ra
chuyện, dựa theo tuyến đường mà Sở vương đi, ta thấy hẳn là bị người của Độc Cô
Tuyệt đuổi tới rồi. Nếu không thì Tần sao lại đột ngột tấn công Ngụy, khơi mào
chiến tranh như thế được. Ha ha, Sở vương không có ở đó, Sở quốc chỉ là thùng rỗng
kêu to mà thôi, lúc này không tấn công thì còn đợi đến khi nào chứ.” Câu chuyện
vừa mới khơi mào, Tề Chi Khiêm lại đột nhiên chuyển sang một đề tài khác.
Đinh Phi Tình nghe vậy cũng không xen vào, cho dù gã trước mặt
cô đây thủ đoạn rất đê tiện, nhưng nếu xét về đầu óc và mưu lược lại tuyệt đối
thuộc hàng đầu, không cần phải đích thân đến tận nơi cũng có thể phán đoán đúng
đến tám chín phần.
Dừng một chút, Tề Chi Khiêm không chờ Đinh Phi Tình lên tiếng,
lại thản nhiên nói tiếp: “Ta bị nhốt ở trong này, Tề vương lại không làm được
gì, đồng nghĩa với việc hiện tại Tề quốc cũng trống không, cơ hội tốt như vậy,
nếu Độc Cô Tuyệt không lợi dụng thì cũng uổng cho cái danh Tần vương của hắn.”
Ngồi tựa lưng vào ghế, khóe miệng Tề Chi Khiêm vẫn mang theo
nụ cười thản nhiên và lạnh lùng, nhẹ giọng nói: “Theo như ta tính, nếu như Tần
quốc tấn công trực tiếp Tề quốc ta, thì cho dù có cố hết sức cũng không thu được
gì mấy. Ừm, thế mới nói, có thể thâu tóm được Nam Vực thì có tác dụng lớn đến
thế nào, lúc này, ta nghĩ rằng binh mã Nam Vực hẳn là đã đến Hàn quốc, chuẩn bị
tiến thẳng sang Tề quốc ta rồi. Đội binh này sẽ đi từ Hàn quốc thẳng bức vào Tề
quốc, con đường này quả nhiên tốt thật, rất tiện lợi. Chia ra hai hướng để hành
động, thừa dịp chúng ta vắng mặt, diệt luôn hai kẻ địch lớn nhất, thế là Sở – Tề
vắng bóng. Trong khi hiện tại Hàn đã nằm trong tay Tần, Ngụy không có các nước
khác hỗ trợ, chỉ sợ còn không chống đỡ nổi lấy vài ngày nữa là, chỉ còn hai nước
Triệu, Yến, thì đến lúc đó có tức giận cũng không làm gì được. Cao minh, thật sự
là cao minh, bá nghiệp nhất thống chỉ cần như vậy đã thành công rồi.”
Nâng hai tay lên khẽ vỗ vài cái, Tề Chi Khiêm chậm rãi gục gặc
đầu, không biết là đang khen ngợi thủ đoạn của Độc Cô Tuyệt hay là đang tán
dương trí thông minh của chính mình.
Đinh Phi Tình liếc nhìn Tề Chi Khiêm thật thâm sâu, chậm rãi
nói: “Tề thái tử quả nhiên là Tề thái tử, có thể thấu hiểu tâm tư kẻ khác đến vậy.”
Dụng binh, tiến lùi như vậy, mà giống như tất cả đều được Tề
Chi Khiêm tận mắt nhìn thấy, nghe qua thì không thể tưởng tượng nổi. Cô rất bất
ngờ, nhưng trận chiến này cũng có thể lắm chứ, tên Tề Chi Khiêm này…
Ánh mặt trời từ bên ngoài cửa sổ chiếu lên người Tề Chi
Khiêm, khiến cho cả người y toát ra một cảm giác thật bí hiểm.
Mà lúc này bên ngoài cửa sổ cách đó không xa trong rừng
trúc, một người mặc quần áo màu xanh lam đang nằm trên một ngọn trúc xanh biếc,
thân hình đu đưa theo ngọn trúc lúc cao lúc thấp, giống như cả người không có sức
nặng, nhẹ tựa lông hồng.
“Thiếu gia, tên Tề Chi Khiêm này không đơn giản chút nào.”
Cung Bát ngồi trên một cành trúc khác đối diện với Thánh Thiên Vực, vung tay ra
đè thấp giọng nói.
Thánh Thiên Vực khẽ nghiêng người, nét mặt khẽ biến đổi, gật
đầu. Trong tình trạng như thế mà có thể nhìn thấu toàn bộ sự việc một cách triệt
để, thảo nào nhân vật này ở thất quốc có thể gây sóng gió khiến cho Độc Cô Tuyệt
phải mệt mỏi đối phó bấy lâu.
Trên mặt chợt lóe sáng, khóe miệng Thánh Thiên Vực chậm rãi
nở một nụ cười như vui sướng khi thấy người gặp họa, vừa giống như đã nhìn thấy
kỳ phùng địch thủ, lại giống như đang chờ xem kịch vui. Điều này khiến y không
khỏi hứng chí, nụ cười trên môi lại c