ì mà không đi kia chứ. Cho
nên cả đám mười người vô cùng thư thái, nhàn nhã đi theo đến tận đây. Cứu người
hay là đổ dầu vào lửa thì còn phải xem tâm trạng bọn họ thế nào đã.
Pháo hoa rực rỡ nở rộ ở phía chân trời, ban đêm ở nơi này thật
tuyệt vời.
“Điêu nhi.” Vân Khinh và Độc Cô Tuyệt ở tại khách điếm, đang
ngồi bàn bạc mọi chuyện thì bên cạnh cửa sổ đột nhiên vang lên một tiếng động
khẽ, rồi một vật đen thui chui vào. Hai người bất giác nhìn lại, thấy cái vật vừa
mới chui từ bên ngoài vào không ngờ lại là Điêu nhi, Vân Khinh không khỏi mừng
rỡ kêu lên một tiếng.
Bốn chân nho nhỏ của Điêu nhi phóng vèo một cái lên không
trung, bổ nhào lên vai Vân Khinh, cọ cọ vào má cô, móng vuốt nhỏ quơ quáng loạn
xạ, miệng kêu chít chít không ngừng, nhìn qua thì có vẻ nó đang vui mừng lắm.
Vân Khinh cũng vô cùng mừng rỡ bế bổng Điêu nhi lên, cực kỳ
thân thiết cọ cọ vào thân mình bé nhỏ đáng yêu kia. Độc Cô Tuyệt ôm con gái ngồi
bên cạnh, nhìn thấy Điêu nhi trèo vào, trên mặt cũng lóe lên vẻ vui mừng. Điêu
nhi đi theo con trai của hắn, nếu Điêu nhi ở nơi này, vậy con của hắn nhất định
cũng ở nơi này.
“Chít chít chít chít.” Không đợi Vân Khinh và Độc Cô Tuyệt hỏi,
Điêu nhi giương nanh múa vuốt bắt đầu kêu chít chít liên tục, nhảy tới nhảy lui
trên vai Vân Khinh.
Độc Cô Tuyệt biết Điêu nhi đang nói chuyện với Vân Khinh,
tuy rằng hắn đã tiếp xúc Điêu nhi lâu rồi, nhưng mà ngôn ngữ của nó hắn cũng chỉ
hiểu có chút xíu. Dù sao hắn cũng không giống như Vân Khinh, đã ở cùng Điêu nhi
từ bé để có thể hiểu rõ hết tất cả mọi ý tứ của nó, lập tức im lặng không lên
tiếng, chỉ nhìn chằm chằm vào phản ứng của Vân Khinh.
“Tỷ tỷ ở bên con chúng ta.”
“Tề Chi Khiêm bị trúng độc.”
Vân Khinh nhìn động tác của Điêu nhi, mọi lo lắng trong mắt
dần dần tan biến, mà thay vào đó là sự vui sướng vô cùng tận và tâm tư được thả
lỏng không ít.
Độc Cô Tuyệt nhìn tư thế ngửa bụng lên trời rồi ngã vào
trong tay Vân Khinh của Điêu nhi, dáng điệu cực kỳ thơ ngây và mắc cười, lại
nghe Vân Khinh giải thích thì ra động tác này là diễn tả thay cho trúng độc,
tâm tình hắn tốt hẳn lên, xả hết mọi buồn bực vì không vào được Xích Long trận
ra ngoài, cười lớn thành tiếng nói: “Tốt, tốt lắm, không hổ danh là con ta, con
trai làm tốt lắm.”
Vân Khinh nghe thấy Độc Cô Tuyệt cười càn rỡ như thế, không
khỏi cũng mỉm cười. Tỷ tỷ của cô ở bên cạnh con cô, tất nhiên chuyện này là do
tỷ tỷ ra tay rồi, xem ra người cần lo lắng không phải là bọn họ, mà là đám người
Tề Chi Khiêm kia, con trai của cô cũng nào phải người tầm thường chứ.
“Chi chít, chi chít.” Không đợi cho Vân Khinh nói tiếp, Điêu
nhi cầm lấy ngón tay của Vân Khinh kéo kéo ý muốn đi ra ngoài. Vân Khinh biết
Điêu nhi muốn dẫn hai người đi tìm con trai và chị cô, lập tức đứng lên, nét mặt
hết sức vui mừng.
Độc Cô Tuyệt ôm lấy con gái cũng đứng lên ngay lập tức, động
tác này của Điêu nhi hắn cũng hiểu. Hai người đưa mắt nhìn nhau một cái, Độc Cô
Tuyệt hô lên một tiếng liền đi theo Điêu nhi ẩn mình vào trong bóng đêm dày đặc,
mà phía sau bọn họ những bóng người màu đen cũng phi thân vào không trung,
không hề phát ra một tiếng động nào, đó là thiết kỵ của hắn.
Vừa đứng lại trên đường, dừng chân ở bên ngoài khu rừng hoa
đào kia một lần nữa. Độc Cô Tuyệt nhìn vào trong, ánh mắt chợt hiện lên một ánh
nhìn u ám, quả là như thế, tên Tề Chi Khiêm này đang ở bên trong.
Thân hình Điêu nhi nhoáng lên một cái định chạy vào khu rừng
hoa đào, nhưng Độc Cô Tuyệt đã nhảy lên một bước ngăn ở trước người Điêu nhi,
Vân Khinh thấy vậy không khỏi nhẹ giọng nói: “Sao vậy?”
Độc Cô Tuyệt hướng về phía Vân Khinh khẽ xua tay nói: “Chúng
ta vào không được.”
Xích Long trận nằm trong Cửu Long bát quái trận, là thế trận
vây khốn, cũng là ảo trận. Ngày ấy bọn họ lẻn đi vào nhìn thấy sương mù, núi đá
thực ra là ảo. Bọn họ nghĩ rằng những gì đã thấy là thật, nhưng thực ra chưa hẳn
đã là thật, bởi vậy rất dễ bị lạc vào trong Xích Long trận. Cho nên Xích Long
trận này mới có thể có được danh hiệu hàng đầu, hắn đã suy tư hai ngày nay
nhưng tới giờ vẫn chưa nghĩ ra phương pháp phá giải.
Mà nhóc Điêu nhi này vốn trời sinh sâu sắc, tất cả đều dựa
vào cảm giác và khứu giác để di chuyển, ảo trận đối với nó là vô dụng, bởi vậy
nó mới có thể tự nhiên đi lại. Nhưng nếu như bọn họ đi vào theo nó thì vẫn lâm
vào khốn cảnh như trước, cho nên, có nó dẫn đường hay không, bọn họ cũng không
thể nào vào được.
Vân Khinh thấy Độc Cô Tuyệt lắc đầu, cô biết bản lĩnh của Độc
Cô Tuyệt trên phương diện này rất cao cường, nếu hắn đã nói không vào được thì
đương nhiên là hắn có suy nghĩ của hắn, chỉ khẽ nhíu mày nhưng không nói gì.
“Điêu nhi ngoan, mang tới cho Đinh Phi Tình.” Độc Cô Tuyệt
thấy vậy, lấy từ trong lòng ra một viên thuốc nho nhỏ, khóe miệng cong lên một
nụ cười âm hiểm, đưa cho Điêu nhi đang đứng ở trên vai Vân Khinh.
Vân Khinh thấy Độc Cô Tuyệt lấy ra là huyết thần hoàn, tâm
tư hơi xoay chuyển lập tức hiểu ra suy nghĩ của Độc Cô Tuyệt. Tề Chi Khiêm khôn
khéo như thế mà lại bị trúng độc,