à cánh cửa thông qua lục quốc, là một tấm bình phong phòng vệ, chỉ cần mở tấm
bình phong này ra, thì mấy quốc gia ở phía sau nó sẽ hoàn toàn bại lộ. Lần này,
Ngụy không phải là mục tiêu, mà Sở ở phía sau nó mới là mục tiêu chính.
Mệnh lệnh lạnh lùng như băng giá xuyên qua chín cánh cửa
cung nặng nề, bay qua các vùng đất mờ mịt trên lãnh thổ nước Tần, hướng tới
phía đông bắc nơi Mặc Vũ đang đóng quân. Mệnh lệnh vừa được truyền tới, Mặc Vũ
lập tức huy động ba mươi vạn binh mã tiến thẳng vào nước Ngụy.
Chỉ trong thoáng chốc, một tiếng trống trận như tiếng sấm gầm,
chấn động vang vọng trên khắp non sông núi rừng, những ngày đầu đông lạnh lẽo
băng giá này lại một lần nữa tràn ngập những hơi thở nóng rực, như ngọn lửa
nóng bắt đầu cháy lan ra những cánh đồng cỏ mênh mông.
Tần tấn công Ngụy, dường như chỉ trong một tuần trà, tin tức
này nhanh chóng bao trùm khắp nước Ngụy, sau đó truyền thẳng đến năm nước Triệu,
Yến, Sở, Tề, Hàn, chỉ trong khoảnh khắc cả bảy nước đều nghe thấy.
Ngọn lửa chiến tranh sau một năm lịm tắt, lại một lần nữa được
thổi bùng lên trên khắp lãnh thổ của cả bảy nước, chỉ có một điều duy nhất
không giống, là năm đó tất cả đều xảy ra ở trên lãnh thổ của nước Tần, đã phá hủy
hết tất cả những cảnh tươi đẹp trên đất nước ấy, nhưng bây giờ chiến trường đã
đổi khác, đến lượt nước Ngụy rồi.
Khoảnh khắc, Ngụy giống như chim sợ cành cong, hai mươi vạn
binh lính gần như đã bỏ thân hết tại Tần. Trong thời gian một năm qua bọn họ liệu
có thể khôi phục được bao nhiêu, làm sao ngăn cản được ba mươi vạn đại quân của
Tần. Thế là vội vàng gửi thư lên tiếng cầu cứu Triệu, Sở, Yến, ba nước gần kề
nhất.
Nhưng mà lúc này Sở Hình Thiên còn đang ở biên giới của Nam
Vực và nước Tần, bị Bạch Hổ vương truy đuổi đến mức phải chạy trốn chật vật,
làm sao nhận được tin tức truyền đến, mà đã không có mệnh lệnh của Sở Hình
Thiên, thì ở nước Sở ai dám động binh.
Còn hai nước Triệu, Yến thấy Sở không hề có động tĩnh gì, mà
lại nghe Tần thông cáo khắp thiên hạ rằng: Chỉ đưa quân tấn công Ngụy, nhưng nếu
các nước khác nhúng tay vào giúp đỡ thì cũng đừng trách Tần không khách khí.
Chiến tranh mới trôi qua có một năm, thực lực bản thân họ vốn
cũng chưa tu dưỡng tốt, lại thấy Sở không hề có động tĩnh gì nên đồng loạt làm
kẻ câm điếc, đối với việc Ngụy cầu cứu không hề có phản ứng gì, trơ mắt nhìn Mặc
Vũ dẫn ba mươi vạn đại quân tiến vào lãnh thổ nước Ngụy.
Lúc này, tuy rằng Tề Chi Khiêm có thể thu được tin tức nhưng
thật bất hạnh thay, y ngay cả muốn nhúc nhích cũng làm không được, không khỏi vừa
nóng vội vừa tức giận.
“Một đám ngu xuẩn, im lặng không chịu xuất binh hỗ trợ, đợi
cho Tần thu phục xong Ngụy thì chúng ta chỉ có nước bị Tần thâu tóm từng nước một,
khụ khụ!” Nằm ở trên giường, Tề Chi Khiêm tức giận đến mức hai mắt đỏ ngầu lên.
“Vẫn chưa có tin tức của Sở Hình Thiên ư?”
“Hoàn toàn không có một chút liên lạc nào.” Huyền Tri cau
mày trả lời mà sắc mặt cực kỳ khó coi, lúc bắt đầu rời đi còn có thể liên lạc
thường xuyên với Sở Hình Thiên, nhưng gần đây làm cách nào cũng không thể liên
lạc được, không biết Sở Hình Thiên đã xảy ra chuyện gì rồi.
“Nhất định là y đã xảy ra chuyện rồi, Tần quốc sẽ không dễ
dàng động binh như thế.” Tề Chi Khiêm hít thật sâu một hơi, cắn răng cử động
thân thể nói: “Lấy bút đến đây, ta muốn soạn thư khẩn cho bọn họ ngay lập tức.
“Rõ.” Thu Điền ốm yếu đứng một bên lập tức đưa giấy bút lên.
“Cần phải đưa tận tay, không được có sai sót, khụ khụ!”
Nhanh chóng soạn thảo thư, Tề Chi Khiêm cầm mấy phong thư khẩn cấp trong tay,
trầm giọng phân phó.
“Điện hạ yên tâm, nhất định thuộc hạ sẽ đưa đến tận tay.”
Ngoài cửa sổ, trong rừng trúc, Đinh Phi Tình đang ôm đại bảo
bối, nghe loáng thoáng âm thanh truyền đến, khóe miệng nở một nụ cười thật sáng
lạn. Muốn truyền tin tức ra ngoài ư, đến tay thế nào được chứ.
Ba bóng người mặc trang phục bình thường phóng theo ba hướng
ra khỏi khu rừng hoa đào, tuy nhiên Độc Cô Tuyệt đã sớm bày thiên la địa võng ở
chung quanh rừng hoa đào, sao lại cho phép một con cá nào lọt lưới được. Cho
nên còn chưa đến một khắc sau, ba phong thư đã nằm trên dãy bàn của hắn và Vân
Khinh.
Hắn không vào được Xích Long trận, thì cũng đừng nghĩ rằng hắn
sẽ bỏ thời gian ra ngồi chờ, dựa theo tính tình của Tề Chi Khiêm đương nhiên là
y không thể giấu mình bên trong cả đời được, như vậy cũng tốt, hắn sẽ càng thuận
tiện hành động hơn.
Tề Chi Khiêm còn tưởng rằng nước Hàn là thiên hạ của y, mà
không biết rằng nơi này sớm đã là thiên hạ của Độc Cô Tuyệt hắn rồi. Không hề
kinh động đến Tề Chi Khiêm, cũng không đụng chạm gì đến Hàn Thái tử, tất cả mọi
thứ vẫn như cũ, chỉ là lúc này đất trời nơi Hàn quốc đang âm thầm biến hóa
không ngừng.
Đáng tiếc là Tề Chi Khiêm trong người mang kịch độc nên
không dám ra khỏi Xích Long trận, chỉ dám trông vào tất cả mọi động tĩnh của
Hàn Thái tử. Nếu như Tề Chi Khiêm có thể đi ra ngoài thì với tài trí của y, việc
y nhìn thấu hết tất cả chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
Hiểu được điều này, Độc Cô T