ua vài chục trượng mặt sông, cả đám người mình mẩy ướt đẫm bước lên
bờ bên kia.
Giờ đã là thời điểm cuối thu dần chuyển sang đầu đông, trong
thời tiết này một ngọn gió núi chợt thổi qua, vừa nãy vì mệt mỏi khốn đốn họ
cũng không cảm thấy gì, nhưng bây giờ đã lên bờ và không còn thấy bóng dáng Bạch
Hổ Vương đứng chờ nữa, nên tâm trạng mọi người cũng được thả lỏng, cơn gió rét
lạnh thấu tận xương cốt ập tới khiến cho cả đám không khỏi đồng loạt rùng mình
một cái.
Hoàng tuyền thiết vệ bọn họ tung hoành thiên hạ, ngoại trừ từng
gặp chút khốn đốn với Độc Cô Tuyệt thì chưa bao giờ chịu uất ức như vậy. Hôm
nay tự nhiên bị một đám dã thú đuổi đánh tơi bời, đến cả chiến mã cũng phải bỏ
lại, quả vô cùng nhục nhã, nhất thời sắc mặt mọi người vô cùng âm trầm lạnh lẽo,
cực kỳ khó coi.
“Đi.” Sở Hình Thiên nắm lấy vai Tuyết Cơ, kéo bà chạy lên
trước.
Tuyết Cơ cảm giác được nơi bờ vai bị Sở Hình Thiên nắm lấy
truyền đến một luồng chân khí ấm áp, cảm giác lạnh run như bị ướp băng lập tức
tan đi rất nhiều, là Sở Hình Thiên dùng nội lực xua đi khí lạnh trong người bà.
Tuyết Cơ hơi giương mắt nhìn khuôn mặt lạnh lùng tàn khốc
nãy giờ vẫn không hề quay đầu lại của Sở Hình Thiên, bà không giãy dụa, thuận
theo Sở Hình Thiên mang bà chạy đi, đông người như vậy mà bà lại không có võ
công, Sở Hình Thiên mang theo bà đúng là ổn thỏa hơn Hoa Dương thái hậu nhiều.
Thượng Quan Kính thấy vậy cũng không nói tiếng nào lẳng lặng
theo sau.
Không còn ngựa, đám người Sở Hình Thiên dù nhanh cũng chẳng
chạy được bao xa, nhưng lúc này bọn họ chưa thể thả lỏng tinh thần được.
Bạch Hổ vương bọn chúng là chúa tể sơn lâm, bọn họ đã không
có ngựa, chỉ cần bọn họ hơi chậm một chút thì dù có con sông này ngăn cản nhất
thời nhưng việc chúng nó sẽ đuổi theo bọn họ có lẽ chỉ là sớm hay muộn mà thôi.
Một đám người điên cuồng chạy xuyên qua khu rừng, không ngờ
rằng còn chưa chạy được bao xa thì phía trước đột nhiên truyền đến một loạt tiếng
động lớn, âm thanh dã thú gầm gừ theo tiếng gió ùa đến như bão táp, phía trước
có dã thú, nét mặt Sở Hình Thiên trầm xuống, lập tức dừng bước.
Những bóng hình nhoáng lên trong rừng rậm, phía trước thấp thoáng
lộ ra một đường màu đen đang chuyển động, đó không phải là đán vạn thú thì là
gì chứ, tâm tư của mọi người vừa mới lơi lỏng được một chút, thấy tình cảnh này
trái tim lập tức vọt lên tới cổ họng.
“Mẹ nó, sao nhanh vậy chứ?” Thiết Hổ xanh mặt mắng một câu
thô tục.
“Sao lại thành thế này? Chúng theo đường nào đuổi tới đây?”
Trên mặt Thiết Báo hiện lên một vẻ khiếp sợ, nhanh như vậy đã đuổi tới, chúng
không thể nào vượt sông đuổi theo, chẳng lẽ có đường tắt ư.
“Quay lại.” Sở Hình Thiên vừa nhìn thấy y siết chặt bàn tay,
hét lớn một tiếng, xoay người chạy thẳng về phía con sông lớn. Lúc này còn thời
gian đâu mà tìm hiểu xem chúng nó đuổi theo bằng đường nào, chúng nó giờ đã chặn
ngay trước mặt cản trở bọn họ, lúc này bảo toàn tính mạng mới là quan trọng nhất.
Có chiến mã thì còn có thể chạy lại chúng nó nhưng lúc này tất cả mọi người chỉ
dựa vào một đôi chân trần thì sao có thể là đối thủ của chúng.
Ào ạt xoay người vội vàng chạy về phía con sông đằng sau, nếu
Bạch Hổ vương đã đuổi đến đây, vậy bọn họ lại quay trở về, xem thử ai mệt chết
ai.
“Ùm ùm ùm ùm.” Tiếng nước bắn tung tóe liên tục vang lên, quần
áo trên mình còn chưa kịp ráo, đám người Sở Hình Thiên lại nhảy vào giữa dòng
sông một lần nữa, ngụp lặn bơi đi trong dòng nước.
Phía sau, đường thẳng màu đen kia kéo đến như bão táp, dẫn đầu
là một con hổ lớn, chỉ thấy tiểu Xuyên Sơn Giáp đang cưỡi trên mình nó giương
đôi con ngươi bé tí ti lên nhìn.
“Không ổn, bệ hạ mau nhìn.” Bơi tới giữa sông, Thiết Báo đột
nhiên vừa nhô đầu lên thấy tình hình bờ bên kia, sắc mặt y trong phút chốc xám
ngoét, hoảng sợ hét lớn.
Sở Hình Thiên cũng ngẩng nhìn về phía trước, thấy cách đó mấy
trượng có một bóng dáng trắng tinh đang đứng vững vàng chờ ở bờ sông bên kia,
trong tư thế hổ rình mồi trừng mắt nhìn y, mà ở phía sau cu cậu là một đám dã
thú lóc nhóc ngồi chờ, đôi mắt lóe lên sắc đỏ, chúng nó trừng mắt chăm chú giám
sát từng hành động của bọn họ, cực kỳ hung ác.
Quay đầu lại trông về phía bờ bên kia lại là một con hổ lớn
dẫn đầu hiên ngang đứng đợi, bên cạnh nó là đội hình cả đàn sói hoang xếp thành
hình chữ nhất (一), chúng đồng loạt trừng đôi mắt hung ác nhìn bọn họ, ngay cả
đã cách khá xa bọn chúng, họ vẫn có thể cảm nhận được luồng sát khí vô cùng rõ
ràng kia.
“Gràooooo.” Đột nhiên đúng lúc đó đàn dã thú ở hai bên bờ
sông ngửa đầu tru lên, tiếng rống dữ tợn lao thẳng lên không trung, hòa cùng
gió lạnh bao trùm khắp một cõi đất trời.
Hai bên bờ đều có đội hình bày trận chờ địch, cả hai bờ đều
không còn đường sống, Sở Hình Thiên đột nhiên có cảm giác bọn họ như cá nằm
trên thớt.
“Bệ hạ.” Thiết Báo nhíu mày hô một tiếng.
Nét mặt Sở Hình Thiên hiện lên sự kiên quyết đập nồi dìm
thuyền, vung tay lên lạnh lùng nói: “Xuôi theo dòng.” Vừa nói vừa ngừng bơi, vận
công nổi trên mặt nước, thân thể nhẹ như sợi bông