XtGem Forum catalog
Thú Phi

Thú Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3220403

Bình chọn: 7.5.00/10/2040 lượt.

hó xử. Nhưng ta là thái hậu Sở quốc, Tần

– Sở vĩnh viễn không thể cùng tồn tại được.” Nhẹ nhàng trả lời, Hoa Dương thái

hậu thở dài một tiếng, xoay người đi ra ngoài.

Tần – Sở vĩnh viễn không thể cùng tồn tại được, không phải

ngươi chết thì ta diệt vong, càng yêu nhiều thì càng hận nhiều, trong tình cảnh

này yêu hay hận đều là một sự xa xỉ, đó là một thứ không thể không hy sinh vì lợi

ích quốc gia. Tuyết Cơ nghe vậy chỉ biết im lặng thở dài, bà hiểu được hàm ý của

Hoa Dương thái hậu, bà cũng là Vương phi của Hàn quốc, thất quốc phân tranh nhiều

năm sao bà không rõ kia chứ. Không phải ngươi chết thì là ta chết mà thôi.

“Mẫu phi, người nói nhiều với bà ta làm gì.” Thượng Quan

Kính trừng mắt quay đầu lại, che trước mắt Tuyết Cơ.

Tuyết Cơ thấy vậy mỉm cười, đưa tay kéo Thượng Quan Kính

qua, nét mặt đột nhiên hiện lên một nỗi bi thương và kiên quyết, nhẹ nhàng cúi

xuống bên tai Thượng Quan Kính nói: “Nếu thực sự có một ngày chúng ta trở thành

vật chướng ngại, con trai, mẫu thân rất xin lỗi con.” Chỉ một câu ‘rất xin lỗi

con’ rất nhẹ nhàng nhưng lại ẩn chứa nỗi đau xót đến tận xương tủy lẫn không

đành lòng. Hai đứa đều là con của bà, đều là máu thịt của bà, bà không hề thiên

vị chỉ giúp một bên, nhưng sao bọn họ có thể làm vật cản trở Vân Khinh, sao có

thể khiến con gái bà khó xử. Bọn họ không có bản lĩnh cao cường nên không trốn

thoát được, nhưng bọn họ cũng có thể lựa chọn một phương thức khác không phải

như đã định.

Thượng Quan Kính nghe Tuyết Cơ nói như vậy, không phản kháng

cũng không phẫn nộ hay tuyệt vọng gì, chỉ kiên định nhìn Tuyết Cơ, gằn từng chữ:

“Không được nghĩ nhiều, tỷ tỷ nhất định sẽ tới cứu chúng ta, nhất định sẽ tới,

người phải tin tưởng vào bản lĩnh của tỷ tỷ.” Lời nói cứng rắn như chém đinh chặt

sắt lại tràn ngập tự tin và kiên trì.

Vân Khinh sẽ đến cứu bọn họ, cậu luôn tin tưởng chắc chắn

như vậy.

Tuyết Cơ thấy Thượng Quan Kính kiên quyết lại vô cùng tin tưởng

như thế, khiến cho bà cũng phải tránh ánh mắt của cậu, đứa bé này tin tưởng chị

gái nó đến vậy đó.

“Khởi hành.” Chưa suy nghĩ xong, mệnh lệnh của Sở Hình Thiên

đã truyền xuống, đã đến lúc phải đi rồi. Hoàng tuyền thiết vệ im lặng, uy

nghiêm đứng ở bên cạnh Thượng Quan Kính và Tuyết Cơ. Thượng Quan Kính vừa thấy

vậy liền kéo Tuyết Cơ đứng dậy, ngẩng cao đầu, đi nhanh về phía trước, cậu là

vương tử của một quốc gia, cho dù bị bắt cũng không thể làm mất thanh danh của

nước Hàn. Đoàn người phóng ngựa rất nhanh xuyên qua rừng cây rậm rạp phía trước,

lên đến đỉnh ngọn núi cao, qua khỏi ngọn núi này chính là lãnh thổ của nước Tần,

Sở Hình Thiên nhìn tất cả phía dưới, đáy mắt lạnh lùng mà vô tình.

“Bệ hạ, người nhìn kìa.” Đang tính vẫy tay cho đi trước, Thiết

Báo ở bên cạnh đột nhiên kêu lên kinh hoàng, cây roi ngựa trong tay chỉ thẳng

vào núi rừng phía dưới.

Sở Hình Thiên nghe thấy giọng Thiết Báo hoảng sợ, phải trấn

tĩnh lại nhìn hướng Thiết Báo chỉ, vừa nhìn thấy tình cảnh bên dưới, mặt Sở

Hình Thiên chợt biến sắc, mắt mở to ra như mắt hổ.

Dưới ngọn núi xa xa, một luồng màu đen đông nghìn nghịt,

chen chúc nhau di chuyển về chỗ bọn họ, giống như dòng thác trút xuống, kéo dài

đến ba ngàn dặm, khí thế mạnh mẽ, khoảng cách xa như thế, cũng loáng thoáng

nghe thấy tiếng sấm nổ ầm ầm truyền đến. Dẫn đầu dòng màu đen kia là một bóng

trắng phảng phất như tia chớp, vượt qua mọi chông gai, nhanh chóng như thế lại

bí mật mang theo cả biển sát khí. Bóng trắng kia Sở Hình Thiên đã thấy rất nhiều

lần, đó là, đó là Bạch Hổ vương của Vân Khinh.

“Ngoaooo!” Một tiếng gầm xé mây bạt trăng vang lên, chấn động

một góc trời, trong khoảnh khắc cả núi rừng liền đáp lại, âm vang khắp tứ

phương.

“Grầmmmm!” Dòng thác màu đen đi theo phía sau Bạch Hổ vương

ngửa đầu thét lên cùng hợp xướng, âm thanh chấn động tứ phương, bức thẳng lên

chín tầng mây. Đó là hổ, sói, báo kéo thành đàn, đó là đại quân vạn thú của Vân

Khinh.

“Bệ hạ, mau lui lại.” Trong nháy mắt sắc mặt Thiết Báo xanh

mét, người gần như nhảy dựng lên, đại quân vạn thú này uy lực mạnh mẽ bao

nhiêu, lực phá hoại dũng mãnh đến mức nào, bọn họ biết rất rõ. Năm đó bốn mươi

vạn đại quân của họ bị đội quân vạn thú này đẩy thẳng vào chỗ chết, đi qua nơi

nào nơi ấy không còn sự sống, loại mãnh thú này vừa dũng mãnh lại còn biết phối

hợp phòng thủ tấn công, quả thực là không chê vào đâu được. Bốn mươi vạn đại

quân còn không làm gì được chúng nó, hôm nay bọn họ chỉ có vài người, e là

không đủ nhét kẽ răng cho chúng.

“Mau, mau, lui lại.” Hoa Dương thái hậu đứng bên cạnh Thiết

Hổ cũng nhìn thấy, vô cùng hoảng sợ, mặt không còn chút máu, hoảng hốt kêu lên.

“Vạn thú, vạn thú, ta đã nói tỷ tỷ sẽ đến….” Nhưng còn chưa

nói xong, Thượng Quan Kính đang nhảy nhót chợt cứng ngắc người, có thể chỉ huy

vạn thú thì chỉ có Vân Khinh và Phi Lâm, nhưng hiện giờ Vân Khinh vẫn còn ở Nam

Vực, Phi Lâm cũng ở Nam Vực, việc này… vậy bây giờ ai chỉ huy chúng nó?

“Đi.” Sắc mặt Sở Hình Thiên cực kỳ khó coi, vung roi sắt

trong tay lên, quay đầu chạy sang một phương hướng khá