ớc chân cũng
không còn vững chãi, toàn thân run rẩy.
Sắc mặt Sở Hình Thiên xanh mét, một roi tiếp một roi hung
hăng quật trên mình ngựa, quát: “Nhanh hơn nữa, tăng tốc mau, không thể để
chúng đuổi kịp.” Vừa nói vừa phóng ngựa lên trước, tốc độ ngày càng nhanh hơn.
Hoàng tuyền thiết vệ ở phía sau thấy vậy, không hề than vãn
một câu lập tức theo Sở Hình Thiên chạy lên trước, bệ hạ bọn họ luôn luôn đúng,
ngay cả trong hoàn cảnh bất lợi như bây giờ.
“Gràoooo.” Nhìn thấy phía trước chính là đám người Sở Hình
Thiên, một tia sáng vụt lóe qua trong đáy mắt Bạch Hổ vương, nó ngửa đầu gầm to
một tiếng, tốc độ đàn thú phía sau lại tăng thêm lần nữa, giống như những mũi
tên sắc bén lao thẳng đến đội ngũ Sở Hình Thiên.
“Lão bạch, lão bạch à, là ta đây, nhìn kỹ một chút, đừng có
cắn bậy.” Thượng Quan Kính đi theo Sở Hình Thiên vừa chạy lên phía trước, vừa
vung tay ra sau điên cuồng hét với Bạch Hổ vương đang đuổi tới. Cậu cũng không
muốn chết trong miệng đại quân dã thú của chị gái cậu, như thế rất bất ổn. Bởi
vậy mặc kệ Bạch Hổ vương có nghe thấy lời cậu nói hay không, cứ chào hỏi trước
một tiếng thì tốt hơn.
“Câm miệng.” Đáp lại lời cậu là một roi Thiết Hổ quật lên
mình chiến mã cậu đang cưỡi.
Bóng hình đoàn người lao nhanh như sao băng, điên cuồng như
bão táp, mọi người ở phía trước chỉ hận ngựa mình đang cưỡi không thể mọc thêm
đôi cánh, lúc này mà có thể bay lên thì tốt biết bao nhiêu.
“Khoảng năm mươi trượng phía trước, nhanh.” Sở Hình Thiên lạnh
lùng tàn khốc lớn giọng quát to, quẹo vào ngã rẽ phía trước đập vào mắt mọi người
là một con sông rộng khoảng mười trượng.
“Chạy, nhanh.” Thiết Hổ, Thiết Báo vừa nhìn thấy, nhất thời
vài tia sáng chợt lóe qua đáy mắt, bắt đầu mừng rỡ như điên, gào lớn một tiếng
chạy thẳng đến chỗ con sông rộng lớn kia.
Đội Hoàng tuyền thiết vệ ở phía sau thấy vậy, trên gương mặt
vốn lạnh lẽo như băng tuyết lúc này cũng lộ ra một sự kích động, họ liều mạng
phóng tới con sông lớn phía trước.
Hổ, báo, sói đều là những động vật xưng hùng trên mặt đất,
nhưng ở dưới nước, chúng nó liền trở thành một quần thể yếu ớt, mấy ai từng
nghe nói hổ, báo biết bơi chưa? Cho dù có thể di chuyển trong nước, nhưng với một
mặt sông rộng lớn như vậy, chúng cũng không đủ bản lĩnh bơi qua.
Vó ngựa điên cuồng vang lên phía trước, tiếng hổ gầm vang
vang phía sau, nhưng tiếng vang lại dường như gần sát bên tai, năm mươi trượng,
hai mươi trượng, mười trượng, tiếng gầm gừ, rít gào, âm thanh đàn thú đuổi tới
dường như đã sát ngay sau bọn họ.
Sở Hình Thiên dẫn đầu đi trước, điên cuồng chạy tới bờ sông,
khuôn mặt lộ ra sự lạnh lùng và kiên quyết. Không đợi ngựa kịp đứng vững y liền
vỗ lên lưng ngựa, thân hình bay vụt lên như một mũi tên nhọn vọt vào giữa dòng
sông, may là lúc đi y có quan sát kỹ bản đồ vùng đất này mới biết ở đây có một
nhánh sông, nếu không hôm nay nhất định sẽ bị Bạch Hổ vương ăn mất rồi.
Phía sau, Thiết Báo, Thiết Hổ bám sát theo, Hoa Dương thái hậu
nắm tay Tuyết Cơ, cũng phóng vào dòng sông.
Giấy phút này, hoàng tuyền thiết vệ cũng không màng đến ngựa
nữa, đều lao nhanh tới dòng sông trước mặt.
“Hí…”
Đám ngựa bị bỏ lại trên bờ, còn chưa kịp có cử động khác thì
Bạch Hổ vương đã dẫn theo đàn thú chạy đến, trong nháy mắt tiếng chiến mã kêu
thảm thiết lập tức vang vọng tận phía chân trời. Từng con từng con một ngã xuống,
cho dù chúng có cố sức nhảy xuống sông nhưng trong nháy mắt cũng đã bị dòng
sông nhấn chìm không chút tung tích.
Đám người Thiết Báo đang điên cuồng bơi qua sông nghe thấy vội
vàng quay đầu nhìn lại, vừa bắt gặp cảnh tượng đó bọn họ đồng loạt rùng mình một
cái. Nếu bọn họ chỉ trễ một bước thì cảnh tượng đám ngựa chết trên bờ chính là
kết cục của bọn họ, lúc này cả đàn thú dữ kéo đến đông nghìn nghịt, vây kín bờ
sông, liếc mắt không thể nhìn thấy điểm cuối đâu cả.
Nước sông cuồn cuộn trôi đi tuy không chảy xiết và hung hãn
như sông Cửu Khúc Long, nhưng cũng tuyệt đối không hiền hòa, yên ả. Sở Hình
Thiên dẫn một đám người chật vật bơi qua bờ bên kia sông, cho dù Bạch Hổ vương
có lợi hại tới mấy thì cũng chỉ có nước trơ mắt đứng nhìn mà thôi.
Bạch Hổ vương dẫn theo đàn thú, nhìn đám người bỏ ngựa bơi
qua sông chạy về một hướng khác ở trước mặt, tức khắc Bạch Hổ vương trừng lớn mắt,
sâu trong đáy mắt kia là sự tức giận ngút trời và sát khí đậm đặc.
Bạch Hổ vương quay đầu lại liếc nhìn tiểu Xuyên Sơn Giáp
đang ngồi trên lưng mình, lúc này nó gầm lên một tiếng, ẩn chứa sự tức giận,
mang đầy chết chóc.
Trong tiếng gầm giận dữ, tiểu Xuyên Sơn Giáp nhảy xuống khỏi
lưng Bạch Hổ vương, lủi vào trong bụi cỏ, phóng đi như chớp dọc theo bờ sông
phía trước. Đàn thú theo sau Bạch Hổ vương lập tức chia thành hai nửa, một phần
đi theo tiểu Xuyên Sơn Giáp.
Bạch Hổ vương trừng mắt nhìn, dữ tợn trông đám người Sở Hình
Thiên cách càng ngày càng xa, bọn chúng đứng bất động đợi chờ tại chỗ.
Phì phò, trong tiếng hít thở dồn dập, đám người Sở Hình
Thiên cũng không phải là kẻ tầm thường, vô dụng, không mất nhiều thời gian bọn
họ đã bơi q