anh hoàn thành xuất sắc
nhiệm vụ, thì anh có thể nói rõ sự thực với An Ninh, anh cũng sẽ nói hết mọi
chuyện có liên quan đến gia đình ông bà Niên, nhưng anh không ngờ rằng, sự thật
bao giờ cũng khiến con người ta đau đớn. Trái tim anh bị bao phủ bởi một đám
mây đen khổng lồ, những buồn đau khó nói nên lời dường như đã làm anh kiệt sức.
Bóng dáng An Ninh cô đơn, lạnh lẽo. Tô Khoáng lưu luyến nhìn cô một lần nữa,
lòng giá lạnh.
Hình như cảm nhận được
ánh mắt cháy bỏng của Tô Khoáng. An Ninh ngẩng đầu lên, cô chỉ nhìn thấy dáng
người gầy gò sắp biến mất sau chỗ quặt: “Tô Khoáng…” An Ninh thều thào, rồi cô
tự cười nhạo mình. Không thể nào, vụ trọng án chưa được phá, sao anh lại có thể
hiên ngang xuất hiện tại bệnh viện chứ. Chắc chắn là thị giác của cô có vấn đề,
là cô nhất thời hoa mắt mà thôi. Trong lòng An Ninh vô cùng bế tắc, khó thở như
có một thứ gì đó đè nặng lên trái tim.
Tình trạng này đã kéo dài nhiều ngày, nỗi chua chát thống khổ vô bờ bến đã nuốt
trọn lấy cô.
Chiếc điện thoại trong túi xách không ngừng đổ chuông nghe đến chói tai. An
Ninh vốn không định nghe, nhưng khi nhìn thấy số gọi tới, cô lại thay đổi quyết
định. Thẩm Mặc gọi, những ngày qua anh ta không tìm gặp cô, lần này chắc anh ta
đã nhẫn nại đến cực điểm rồi. Vấn đề giữa cô và Thẩm Mặc sớm muộn cũng phải
giải quyết, nhân cơ hội này cô sẽ nói rõ tất cả với anh.
“Anh cần gặp em” Sau khi điện thoại được kết nối, không đợi An Ninh cất lời,
Thẩm Mặc nói luôn.
An Ninh đi ra ngoài hành lang, khẽ nói: “Có chuyện gì anh cứ nói qua điện thoại
cũng được, bây giờ em không thể rời khỏi đây”.
Chỉ nghe thấy Thẩm Mặc lạnh lùng “hừ” một tiếng.
“Nếu em không đến gặp anh, thì em tự gánh lấy hậu quả.”
An Ninh bỗng ngừng mọi suy nghĩ: “Ý anh là sao?”.
“Thân phận của Tô Khoáng, nếu em không muốn để người khác biết, thì tốt nhất em
đừng cự tuyệt anh.” Thẩm Mặc nghiến răng nói.
Anh ta đã bám theo Tiêu Vân Các và An Ninh đến bệnh viện, rồi từ tính chất công
việc của Tiêu Vân Các để suy luận ra thân phận thực sự của Tô Khoáng, tuy anh
không chắc chắn, nhưng điều đó có phần chuẩn xác.
“Anh…nói lại lần nữa xem.” An Ninh thấy hoảng loạn. Thân phận Tô Khoáng được
giữ bí mật như vậy, bản thân cô cũng mới xác nhận điều đó cách đây không lâu,
vậy Thẩm Mặc làm thế nào mà biết được?
Thẩm Mặc cười. “Em nên biết rằng nếu anh nói thông tin này ra, thì hậu quả sẽ
rất nghiêm trọng.”
“Thẩm Mặc, đừng.” An Ninh cố nén tiếng gào.
“Anh đợi em ở cửa tiệm Nghiêng Thành, trong vòng một giờ tới em phải có mặt.”
“Tạch” một tiếng, điện thoại bị ngắt.
An Ninh sợ hãi nhìn chiếc điện thoại, Thẩm Mặc chắc chắn nói được sẽ làm được.
Nhiệm vụ mà Tô Khoáng cần phải hoàn thành, cô đã không giúp đỡ được gì, lại càng
không thể làm liên lụy đến anh. Nếu vì cô mà Tô Khoáng có số phận giống như
Quan Tín, thì cả cuộc đời này cô sẽ không thể tha thứ cho mình.
An Ninh vội vàng ra khỏi bệnh viện, rồi lên một chiếc taxi.
An Ninh không hề biết rằng, thực ra, bắt đầu từ nửa đêm qua, thân phận của Tô
Khoáng đã không còn là bí mật nữa. Cô chỉ muốn mau chóng đến tiệm Nghiêng Thành
để ngăn Thẩm Mặc không tiết lộ việc này ra ngoài. Đương nhiên cô nàng không
biết, Thẩm Mặc dụ cô đến đó là để gài bẫy, toàn bộ sự việc này là do một tay
Thời Quyên lên kế hoạch.
Thời Quyên không hề tham gia vào việc phạm tội của Tiều Tuấn và Thời Vĩ, vì thế
sau khi lấy xong khẩu cung, cô ta được phóng thích ngay. Trở về Kim Bích Huy
Hoàng, cô mới phát hiện ra nơi đó đã bị đình chỉ kinh doanh, và còn có cảnh sát
đến điều tra.
Cô căm hận Tô Khoáng đến tận xương tủy, nhất quyết muốn tìm anh báo thù. Vì thế
khi gặp được Thẩm Mặc, hai người đã bàn bạc tỉ mỉ với nhau, vì lợi ích của hai
bên, cả hai bắt tay nhau để sắp đặt sự việc sao cho hợp lý nhất.
Thẩm Mặc mong muốn An Ninh trở về bên mình, nhưng mục đích của Thời Quyên lại
không đơn giản, đương nhiên cô ta không nói hết toàn bộ kế hoạch cho Thẩm Mặc
biết.
Suốt chặng đường, An Ninh liên tục nhắc tài xế tăng tốc, người tài xế đi nhanh
gấp đôi bình thường để đưa cô đến phố Nhất Tuyến.
Lúc này, đường phố vắng tanh vắng ngắt như đang chìm trong giấc ngủ. An Ninh
mang máng nghe thấy tiếng bước chân rất khẽ phía sau mình, vừa định cuối đầu
thì gáy cô bỗng đau nhói, hình như bị một vật cứng đập thật mạnh, mặt mũi cô
tối sầm lại, rồi bỗng chốc cô rơi vào vùng tối vô biên.
Có lẽ sự thù hận có thể khơi gợi tiềm năng vô biên của con người. Sau khi lợi
dụng Thẩm Mặc để lừa An Ninh tới, nhân lúc Thẩm Mặc không phòng bị, Thời Quyên
đã đánh cho anh ngất đi, sau đó cô lại trốn vào một góc tối, rồi đánh An Ninh,
một mình cô ta kéo An Ninh vào một ngôi nhà dân đã được chuẩn bị sẵn từ trước,
cách tiệm Nghiêng Thành không xa, sau đó cô ta bấm số điện thoại đã rất quen
thuộc.
Tô Khoáng nghe điện thoại, đối phương chỉ nói một câu, sau đó nói địa chỉ rồi
dập máy ngay: “An Ninh đang ở trong tay tôi, hãy lấy mạng của anh để đổi lấy
mạng của của ta”.
Giọng nói yếu đuối, pha chút run rẩy, Tô Khoáng nghe ngay ra đó là giọng của
Thời Quyên.
