g hề hấn gì, cô đã sớm quen với nó rồi. từ
giờ phút bố cô bị đeo xích ngồi trong nhà giam, cô chẳng còn gì để mất nữa, để
báo thù, cô có thể làm tất cả. Ánh mắt cô lướt qua Tô Khoáng và Thẩm Mặc, rồi
lại quay về chỗ An Ninh, cô ta dịu giọng nói: “Cô thật hạnh phúc, có hai người
đàn ông giỏi giang yêu cô đến vậy, cô còn có gì chưa thỏa mãn…”.
Giọng Thời Quyên càng lúc càng dịu dàng khiến An Ninh sởn cả da gà. Đôi mắt
Thời Quyên liếc nhìn Tô Khoáng và Thẩm Mặc lúc này đang chầm chậm tiến gần về
phía cô, sắc mặt cô ta không chút biểu cảm. Cô ta nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc An
Ninh, miệng cười, nhưng ánh mắt lại đầy vẻ hung dữ.
An Ninh bất giác run lẩy bẩy, kêu lên thất thanh, tiếng kêu nghe vỡ vụn.
“Chết đi” Thời Quyên giơ cao con dao găm, rồi đâm mạnh xuống.
An Ninh nhắm mắt lại. thế là xong, có lẽ cô sẽ ra đi như thế này, xem ra đây
cũng là một sự giải thoát. Nhưng cảm giác băng giá khi lưỡi dao đi vào cơ thể
mà cô phỏng đoán đã không xuất hiện, có người đã nhanh chóng đẩy cả người cô và
chiếc ghế ra. Khi cô ngã nhoài ra đất, một tiếng “ hự” đau đớn vang đến tai cô.
Cô quay đầu lại, cái mà cô nhìn thấy là sự lúng túng, sợ hãi của Thời Quyên, sự
hoảng hốt đến hồn bay phách lạc của Thẩm Mặc, và khuôn mặt nhợt nhạt nhưng vẫn
nở nụ cười của Tô Khoáng.
Cú đâm dao vừa rồi, Thời Quyên đã dồn toàn bộ sức lực, con dao đâm sâu vào
người Tô Khoáng, chỉ lộ ra chiếc chuôi dao. Máu Tô Khoáng chảy ra lênh loáng.
Anh lặng lẽ nằm trong vũng máu, ánh mắt dịu dàng nhìn An Ninh. Cô khó nhọc vươn
tay về phía anh.
An Ninh sợ hãi vô cùng, nước mắt cô tuôn trào, nhưng cô đang nằm trên mặt đất,
không sao nhúc nhích nổi.
Thời Quyên nhìn tay mình, rồi cô gào lên đau đớn, sau đó loạng choạng đi ra
khỏi cửa.
Thẩm Mặc như tỉnh khỏi giấc mơ, chẳng có thời gian để tâm đến việc Thời Quyên
đang loạng choạng chạy trốn, anh vội vàng cởi trói cho An Ninh, rồi nhanh chóng
báo cảnh sát, sau đó gọi xe cấp cứu.
An Ninh nắ chặt tay Tô Khoáng. Nước mắt An Ninh tuôn như mưa, cô ôm Tô Khoáng
thật chặt, miệng không ngừng nói: “Anh cố gắng lên, xe cấp cứu sắp tới rồi. Anh
sẽ không sao đâu, anh nhất định sẽ không sao đâu”.
Trên khuôn mặt nhợt nhạt của Tô Khoáng thoáng hiện nụ cười, nhưng ánh mắt anh
càng lúc càng u ám. Anh kéo An Ninh ghé sát đầu xuống, rồi nói yếu ớt bên tai
cô: “An Ninh, anh yêu em”. Nói xong, anh cười hài lòng, đầu ngẹo sang một bên,
ngất lịm.
“Anh yêu em” Đây là câu nói cuối cùng của Tô Khoáng trước lúc hôn mê.
Thẩm Mặc đưa Tô Khoáng
lên băng ca, rồi anh đứng nhìn xe cấp cứu lao đi. Sau khi khai báo với cảnh
sát, Thẩm Mặc rời khỏi hiện trường. Sau tình huống kinh hãi vừa rồi, anh chợt
hiểu ra anh yêu An Ninh, đó là đều không có gì phải nghi ngờ, nhưng anh mãi mai
không yêu cô ấy được như Tô Khoáng. Trong giây phút An Ninh sắp mất đi mạng
sống, anh cũng đã từng nghĩ phải cứu sống cô, nhưng điều đó chỉ là suy nghĩ,
sau đó anh đã sợ hãi co rúm lại. Chỉ có Tô Khoáng coi An Ninh quan trọng hơn cả
tính mạng của mình.
Cuối cùng anh đã hiểu ra, yêu một người là hy vọng người đó được sống bình yên,
hạnh phúc, chứ không phải là chiếm hữu người ấy.
Đèn trong phòng phẫu thuật tiếp tục sáng, một đám người bước ra, rồi một đám
người khác bước vào. An Ninh cũng không biết mình đã đợi được bao lâu, chỉ cảm
thấy tay chân giá lạnh. Lần đầu tiên cô cảm nhận được nỗi kinh hoàng của cái
chết. Cô cũng đã từng bước qua quỷ môn quan, giờ đây cô có thể cảm nhận được
tâm trạng của bố mẹ lúc đó. Người mà mình quan tâm nhất đang phải vùng vẫy giữa
sự sống và cái chết, bản thân mình ngoài lo lắng ra lại chẳng biết làm gì, đó
mới là sự giày vò đau đớn nhất.
Mũi chỉ ngửi thấy mùi thuốc tiêu độc, mắt chỉ nhìn thấy toàn màu trắng, cảm
giác cô quạnh gấp bội.
Lưu Huệ luôn nắm chặt tay An Ninh: “Người tốt ắt sẽ gặp phúc, Tô Khoáng nhất
định sẽ qua khỏi”. Sau khi nhận được điện thoại của An Ninh, Lưu Huệ đến ngay
bệnh viện, cùng An Ninh lặng lẽ chờ đợi kết quả phẫu thuật, may mà còn có Lưu
Huệ, An Ninh mới có thêm chút niềm tin.
“Ai là người nhà của người bị thương?” Không biết tự lúc nào, chiếc đèn đỏ
trong phòng phẫu thuật đã tắt, bác sĩ vừa bước ra ngoài tháo bỏ chiếc khẩu
trang hỏi.
Toàn thân An Ninh run rẩy. Lưu Huệ đẩy An Ninh lên phía trước, nói: “Cô ấy là
bạn gái của anh ấy”.
Người bác sĩ gật đầu, “Anh ấy bị thương rất nặng.” Thấy mặt An Ninh biến sắc,
người chao đảo, người bác sĩ đưa tay ra nói: “Cô đừng lo lắng, nghe tôi nói hết
đã. Cũng may là lưỡi dao không đâm trúng vùng nguy hiểm, nếu chỉ chệch đi một
chút là trúng tim rồi”.
Cơ thể An Ninh mềm nhũn, cô đứng không vững. Người bác sĩ dừng lại giây lát,
rồi lại nói: “Mặc dù anh ấy vẫn đang trong tình trạng hôn mê, nhưng đã qua được
cơn nguy hiểm”.
Thần kinh An Ninh đang căng cứng như được thả lỏng, cô tựa vào Lưu Huệ, tay vẫn
run lẩy bẩy.
Lưu Huệ thở phù một cái, rồi trừng mắt nhìn bác sĩ. “Sao anh không nói một lần
cho xong luôn đi?”.
Anh ta nhìn xéo Lưu Huệ, rồi nói rất nghiêm túc: “Là bác sĩ mổ chính, tôi cần
phải nói rõ tình hình với
