huyện gì khác Tây cũng đã đồng ý vậy mà Quốc vẫn còn giằng kéo, rốt cuộc Quốc muốn gì? Có phải vì chuyện con cái, bố Quốc bảo Quốc bỏ Tây không nhỉ? Đột nhiên cơn giận bốc lên, tự nhiên lại đâm ra ghét. “Cứ cho là có thành kiến gì đó, nhưng cũng không thể nói không thành có thế, đúng là chỉ khiến người khác bực!”
Quốc cười nhạt rồi đáp: “Em ghét người nhà quê thế, ban đầu còn lấy người nhà quê, làm con dâu quê làm gì?”
Tây cũng cười nhạt đáp: “Lúc đó em còn trẻ thiếu kinh nghiệm.”
Quốc lại cười nhếch mép: “Úi giời! Sao em không nghĩ xem, nếu anh không phải người nhà quê thì đến lượt em lấy chắc?”
“Có phải anh mắc bệnh hay quên không hả anh bạn học, ban đầu là ai một ngày viết tám bức thư, gọi tám mươi cuộc điện thoại xin gặp hả? Này, nếu không có em, nếu không có mẹ, việc anh ở lại Bắc Kinh cũng là cả vấn đề đó.”
“Đúng đúng, là tôi núp dưới ánh hào quang nhà cô. Tây, cô nhớ giỏi lắm: Cô may mắn sinh ra ở Bắc Kinh, có một ông bố làm giáo sư và một bà mẹ làm chuyên gia, cô thử sinh ra ở nông thôn xem? Cô có làm người giúp việc cũng không cạnh tranh nổi với Hạ đâu!”
Tây giận tới mức định mở cửa xe nhảy ra ngoài, nhưng Quốc kịp kéo lại, sau đó đóng cửa chốt khóa. Tây trút cả cơn giận trong lòng lên người Quốc, Quốc đành khẽ đẩy Tây ra và dặn: “Cẩn thận nào! Đừng tự làm đau mình nhé!” Chiếc xe đi trên đường theo hình chữ S…
Mãi tới lúc vào thang máy rồi, hai người vẫn mặt lạnh như tiền chẳng ai thèm nhìn ai. Ra khỏi thang máy, hai người bước cùng đi về phía cửa, và chẳng ai bảo ai, cả hai cùng thay đổi nét mặt. Ngày mai bố về rồi, nếu họ vẫn chiến tranh thì cũng không nên cãi nhau trước mặt bố, chẳng ai muốn làm chuyện to hơn.
Không ngờ, khi hai vợ chồng vừa bước vào nhà, bố Quốc đón tiếp con dâu rất nhiệt tình và cảm thông ngoài sức tưởng tượng. Đầu tiên là chuyện của Thành, nếu giúp được thì giúp, nếu không để bảo Quốc nghĩ cách khác không phiền tới gia đình Tây. Lại còn bảo mấy bố con từ quê lên đã làm phiền nhà Tây rất nhiều. Sau này mới biết, sau khi Quốc đi, Thành đã nói chuyện với bố rất nhiều về vấn đề này, khuyên bố nên đứng từ địa vị của Tây và gia đình Tây để nghĩ. Thành là người có văn hóa, sau khi tới Bắc Kinh, tầm mắt cũng được mở rộng hơn vì thế cách nghĩ với một số vấn đề cũng khác so với hồi còn ở dưới quê. Hơn nữa, nếu là do Thành nói, bố sẽ dễ nghe hơn. Vì Thành ở tư thế khách quan hơn, không bị nghi là “lấy vợ quên cả mẹ cha”.
Bố Quốc nói vậy khiến Tây cảm động vô cùng. Tây thay quần áo xong vội vào bếp làm cơm, Quốc cũng vào giúp vợ nhưng Tây đẩy ra, bảo ra ngoài trò chuyện với bố, vì bố cũng sắp về rồi. Trongkhoảng thời gian ấy, cả nhà ngập tràn không khí gia đình ấm cúng tương thân tương ái khó mà có được.
Tây một mình nấu cơm trong bếp còn hai bố con Quốc ngồi trò chuyện trong phòng khách. Đúng lúc ấy Hạ tới, Tây ra mở cửa, chào hỏi Hạ rồi lại vào bếp tiếp tục nấu ăn. Hạ mang những thứ gửi về quê tới, nhét đầy một túi to, sau đó còn gửi cho bố Quốc một phong bì, nói là trong đó có 500 tệ gửi về cho hai bà cháu ở quê. Lúc đó, Quốc vốn yên lặng chưa nói gì liền hỏi Hạ: “Chị Hạ, khi chị tới có để mọi người kiểm tra cái này không?” Hạ lặng người lắc đầu. Quốc chau mày nói tiếp: “Chị nên để mọi người kiểm tra. Kiểm tra thật kỹ, sau mất gì không nghĩ cho chị được.”
“Họ mất gì à?” Hạ nghe nói vậy hỏi lại đầy cảnh giác.
“Hàng mất 500 tệ!” Quốc không giả vờ, cũng chẳng vòng vo. Mặt Hạ chợt ửng đỏ.
“Họ bảo là do con dâu Bảo An lấy hả?” Bố Quốc hỏi chen vào, đến ông còn hiểu ý Quốc là như thế.
Quốc không trả lời bố, chỉ nhìn vào gương mặt đang ửng đỏ của Hạ: “Cả nhà chỉ mình chị là người ngoài, chẳng nhẽ họ tự lấy tiền của nhau!” Lúc đó mặt Hạ càng đỏ hơn. Cùng với thái độ ấy của Hạ, lòng Quốc càng thêm trùng xuống, nhưng nét mặt chẳng chút biểu cảm, nghiêm nghị và lạnh lùng, Quốc bảo Hạ: “Chị ngồi xuống đây.” Hạ liền ngồi xuống như cái máy. Quốc lại hỏi: “Em thấy, số đồ chị mua đây, cùng với số tiền 500 tệ chị gửi về quê vượt quá số tiền chị kiếm được.”
“Gì ạ?” Hạ lúc đó nghe chẳng hiểu gì.
“Ý em là, cứ cho là họ trả trước lương tháng sau cho chị, chị cũng không thể có nhiều tiền vậy!”
“Ý em là nghi chị lấy tiền của họ à?”
“Chị có lấy hay không?” Vừa hỏi Quốc vừa ngó vào trong bếp nhìn, Tây đang bận túi bụi trong đó, không thể nghe tiếng họ thì thầm bên ngoài, nhưng Quốc vẫn cố nói thật nhỏ: “Chị Hạ, ở đây không có người ngoài, chị phải nói thật với em. Đương nhiên em sẽ không nói với họ, em sẽ nghĩ cách giải quyết chuyện này.”
“Họ nói như thế nào?”
“Họ không nói gì cả!” Quốc không kiên nhẫn được nữa “Nhưng chúng ta phải biết hổ thẹn với lương tâm mình!”
“Chị không lấy.”
“Chị Hạ!”
“Chị không lấy mà!”
Quốc không muốn ép Hạ thêm: “Không lấy thì thôi. Em chỉ hỏi vậy. Nếu có lỗi thì sửa, không có thì không miễn cưỡng, em chỉ nhắc chị lần sau phải chú ý. Chị về đi. Gia đình họ thường ngủ rất sớm.”
Hạ ngồi đó bất động, không nói năng gì. Hai hàng lệ tuôn rơi. Hạ đang cố nhẫn nhịn.
“Con dâu Bảo An à, không có chuyện gì đâu.” Bố Quốc an ủi “Quốc cũng chỉ hỏi thôi mà. Cứ về nhà là