Polly po-cket
Thời Đại Kết Hôn Mới

Thời Đại Kết Hôn Mới

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326281

Bình chọn: 9.00/10/628 lượt.

ày lên đây ông lại không mang theo, chỉ xách mỗi hành lý cho con trai. Quốc bảo cái này cũng dễ thôi, phía trước nhà có cái siêu thị, vào đó mua ít gạo mang tới biếu, cứ bảo từ quê mang lên, thế là được. Bàn bạc xong liền gọi tới nhà Tây, bố Tây nhận điện, rất nhiệt tình, nói rằng rất vui được đón chào, có thể đến từ ban ngày không nhất quyết tối mới đến, thậm chí còn mời buổi trưa ở lại ăn cơm, ở nhà đã có chị Hạ. Thực ra trong lòng ông không muốn để bố Quốc tối đến làm phiền mẹ Tây, cả ngày bà đã làm việc đủ mệt rồi, buổi tối cần nghỉ ngơi, giờ lại phải ngồi tiếp chuyện với người không hợp quả thực rất mệt mỏi. Nhưng bố Quốc lại nói buổi sáng không đi được vì sáng Quốc phải đi làm chỉ đến được buổi tối. Ông và bố Tây có cùng suy nghĩ đó là buổi sáng mẹ Tây không có nhà. Mà mẹ Tây không có nhà ông đến để làm gì chứ? Đi ban ngày chỉ có bố Tây ở nhà, hai ông lão nói những chuyện tào lao, khách sáo, thế là hết. Người nhà này thật là quá đáng!

Bố Tây nghe Quốc thông báo tối tới thăm, vừa gác máy liền gọi ngay cho Tây và mẹ Tây, bảo hai người chuẩn bị tâm lý. Nhận điện thoại của bố xong, Tây suy nghĩ và đoán ngay ra vì sao hai người đó tới thăm.

Tây liền gọi cho mẹ dặn tối nay đừng về nhà. Tây rất sợ bố Quốc trước mặt mẹ lại nói rằng “Bà thông gia để ý cho? Xem trong số những người khám bệnh có ai làm quan to?”. Nhất định mẹ sẽ nổi giận ngay ở đó và từ chối lập tức. Tây không muốn nhìn thấy viễn cảnh đó. Tây cũng sẽ không về nhà, bảo rằng phải làm thêm ca. Vì nếu Tây về nhất định Quốc sẽ hỏi chuyện của anh trai, hỏi ngay trước mặt bố và anh, hỏi Tây phải trả lời sao đây? Chẵng nhẽ bảo vì chuyện của Giai mà giờ đây Hàng đang chống lại cả nhà, không chịu làm gì giúp à? Ai lại vạch áo cho người xem lưng thế. Sau đó, Tây gọi điện về thông báo cho bố về kế hoạch của mình, bố cũng đồng ý nói hai mẹ con không cần về nhà,một mình ông ở nhà đối phó là được rồi.

Bố Tây ở nhà chuẩn bị đồ ăn cùng chị Hạ, sợ thiếu còn đi mua thêm hẳn chiếc nồi cơm điện mới. Gia đình họ trước nay ăn rất ít. Các loại thức ăn cũng không cần quá nhiều, đủ ăn là được, thức ăn chính thì phải nhiều. Chỉ ăn cá không cũng không được, phải có cả thịt gà hoặc thịt bò. Theo nguyên tắc đó của bố Tây, chị giúp việc cứ thế làm theo. Luộc một nồi xương to, mua một con gà chắc thịt thơm ngon cũng rất to, ngoài ra còn hầm một nồi móng giò. Mùi thịt thơm ngon từ trong nhà lan ra khắp hành lang, ai đi qua cũng không thể không hít một hơi thật sâu…

Khu Thiên An Môn vừa lên đèn, Quốc liền lái xe đưa anh và bố đi dọc phố Trường An. Thành mặc bộ quần áo của Quốc, tới nhà Quốc tắm rửa sạch sẽ, thậm chí tóc còn vuốt keo. Ăn vận như vậy vào trông còn oai hơn cả lãnh đạo. Bố nhường Thành ngồi ghế trước, mục đích là để Thành được ngắm cảnh thành phố cho rõ. Đây là lần đầu tiên Thành lên thành phố, hôm đầu tiên đến đã bị đưa ngay tới công trường, chưa kịp đi đâu hết. Quốc và anh trai trông khá giống nhau, tính tình cũng giống, nét mặt cũng hao hao. Thành ngồi bên cạnh, thấy em lái xe rất thành thạo rồi lại nhìn ra bên ngoài cửa sổ ngắm cảnh lung linh mà cứ ngỡ mình đang nằm mơ. Qua sách báo, bài học, ti vi, Thành đã biết đến Thiên An Môn rất nhiều lần, đối với Thành mà nói, nơi đây khác nào thủy cung trong thần thoại của thiếu nhi, vừa thần bí vừa huyền ảo; cũng giống như vầng trăng trên trời cao, trông thấy mà chẳng với tới được: trái tim của tổ quốc… hùng vĩ tráng lệ… cầu Kim Thủy… đại lễ đường Nhân Dân… Tất cả, tất cả ở đó mà tận hôm nay mới được tận mắt nhìn, song Thành không thấy vui trái lại cảm thấy có chút đau lòng. Cũng không thể không suy nghĩ cho được, hồi đó, khi bắt thăm, nếu Thành bắt được thăm đi học đại học thì…? Trong lòng Thành chợt chững lại. Những năm ấy, em trai học đại học rồi ở lại Bắc Kinh, kết hôn, mua nhà, Thành vừa mừng cho em nhưng mỗi lần ấy cũng thấy tủi thân như có mũi kim đâm vào lòng mình. Trong sâu thẳm lòng mình, Thành cũng thầm trách bố, oán phận, nhưng trên hết Thành vẫn biết đối mặt với hiện thực, ở lại nông thôn làm việc, lấy vợ, sinh con. Vợ Thành cũng là người phụ nữ lấy theo tiêu chuẩn phụ nữ nông thôn, lại sinh được đứa con ngoan, kể cũng không đến nỗi, bên ngoài tuy không xinh nhưng được cái nết, đôi bàn tay gầy guộc xương xẩu thô ráp như tay đàn ông, chỉ nhỏ hơn mà thôi. Sách đã nói, tay là bộ mặt thứ hai của phụ nữ,… Bố Quốc ngắm nhìn hai anh em từ ghế sau, mà trong lòng buồn vô cùng. Số mệnh là gì chứ? Là thế này đây. Nếu nói rõ thì Thành còn chăm học và thông minh hơn cả Quốc, chỉ vì sinh nhầm nhà, sinh ra trong gia đình ông, mà cả đời phải đánh đổi như vậy. Ông biết trong lòng con trai cả cũng không vui, đứa con này tư chất hơn người, nếu không thì đã không đỗ đại học điểm cao thế. Ông cũng từng hỏi Thành về chuyện này nhưng Thành đều bảo “không sao”. Gia đình nuôi Quốc ăn học suốt mười năm, nên không xây nhà cho Thành được, mỗi lần đề cập tới Thành đều nói là “không sao”. Thật đáng thương cho đứa con này, thông minh, tốt tính, tầm nhìn cũng tốt, nhưng lại phải ở lại cùng bố làm ruộng nuôi ăn. “Quốc à, khi nào tiện bả