Polaroid
Thời Đại Kết Hôn Mới

Thời Đại Kết Hôn Mới

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325971

Bình chọn: 9.00/10/597 lượt.

t thì Giai cũng có thể chi ra một phần ba số tiền đặt cọc nhà. Điều này càng làm Giai có thêm cảm giác thành công. Đúng lúc ấy, bên ngoài tiếng chuông cửa reo lên, Giai chợt mỉm cười vì nghĩ đó nhất định là Hàng. Chỉ có Hàng mới không thể chờ đợi thêm được nữa. Nhưng không ngờ khi mở cửa ra, người tới thăm lại là Tây. Tây tới để tìm Hàng. Hàng đâu?

Lúc ấy Hàng đang lái xe đi trên đường, không mục đích, không phương hướng, giống như lần trước đi dưới ánh điện đường. Hàng đang nghĩ tại sao Giai không nói cho mình biết chuyện này. Hai ngườihọ giờ có gì không nói cho nhau nghe đâu, tất cả từ công việc, cuộc sống, thậm chí cả những chuyện gặp trên đường. Ngay cả chuyện trưa ăn gì ở cơ quan, Giai đều nhắn tin cho Hàng biết, như vậy sẽ cho Hàng cảm giác tin tưởng và yêu thương mà mọi gia đình bình thường đều có, cũng như niềm tin và sự yêu thương người phụ nữ gửi gắm người đàn ông. Cảm giác này khiến Hàng càng mê đắm. Có điều, xin tiền tài trợ của Khải đoạn có thể không nói lời nào chứ? Chả cần nói cũng biết là cố tình giấu Hàng. Mà sao phải giấu chứ? Tiền đặt cọc nhà hôm qua Hàng đã góp nhặt đủ, hiện cảm thấy cũng kha khá, cũng có cảm giác thành công nhưng sao giờ nghĩ thấy nực cười đến vậy. Sự coi thường số tiền đó của Hàng khiến Hàng thấy tủi thân vô cùng. Về khía cạnh khinh trọng tiền mà nói, vào lúc này đây, chắc rằng cán cân lại nghiêng về Khải Đoạn. Hàng chìm dần trong dòng suy nghĩ, chợt trong đầu nghĩ ra rằng trong chuyện quan hệ với Giai lần này, Hàng có phần quá tự cao tự phụ. Hàng luôn cho rằng mọi trở ngại đều từ phía Giai mà ra, là Giai cảm thấy không xứng với Hàng mà chưa từng nghĩ sâu hơn, chưa từng tự so sánh mình với Đoạn xem xét một cách khách quan từ góc độ người phụ nữ mà nhìn, ai có trọng lượng hơn? Nếu cần sự trẻ trung và lòng nhiệt tình thì Hàng thắng, nhưng nếu so về tiền bạc và cuộc sống cao sang thì sao? Hàng tuyệt đối không phải là đối thủ rồi!... Ngày hôm sau, sau khi tan làm Quốc đến đón anh trai về nhà, gặp đúng lúc Thành đang phải vác bao cát trên lưng. Bao cát đó cao tới hai mét, vừa nặng vừa cứng, cõng trên lưng nhìn từ phía sau chẳng thấy người đâu, chỉ thấy một bao cát lớn đang di động. Lúc ấy mắt Quốc bỗng nhòe đi, thề rằng nhất định sẽ giúp anh đổi một công việc khác. Nhưng Thành không đồng ý, Thành biết như vậy là làm khó em trai và không muốn làm thế. Thành không sợ khổ, chỉ cần không phải chịu khổ uổng công, kiếm được cái ăn là tốt rồi. Thành cũng rất thích Bắc Kinh. Tới Bắc Kinh, Thành như được mở rộng tầm mắt. Trong lòng thầm nghĩ, giá mà được sống luôn ở Bắc Kinh thì tốt. Sau này nhất định sẽ cho con lên đây học. Cả đời Thành đã như vậy, giờ anh đặt trọn niềm hi vọng vào con. Vẫn nói là hai đứa con gái nhưng ở thành phố thì trai gái là như nhau. Ví như em dâu chẳng hạn, cũng đi làm kiếm tiền đấy chứ. Còn cả mẹ Tây nữa, thậm chí còn giỏi hơn cả bố Tây đó thôi. Nhưng Quốc không nghe anh nói những lời như vậy, trong lòng Quốc đã bị tức giận và tủi thân bao kín. Tối hôm qua gọi điện hỏi Tây về chuyện này, Tây đã hứa sẽ về hỏi em trai, còn bảo chính mắt Tây nhìn thấy người chủ thầu cung kính sắp xếp bố trí việc này, trong chuyện này chắc chắn có hiểu lầm. Tây dặn Quốc cứ yên tâm, đảm bảo không có vấn đề gì. Hôm đó, Quốc cảm động, còn nói xin lỗi cả nhà về chuyện giữa đêm gọi điện quấy nhiễu cả nhà. Tây cũng nói không sao, nói ra rồi thì không sao nữa. Sau đó, Tây cũng chẳng gọi điện thoại gì nữa. Mà Quốc cũng không. Cả hai đều cho rằng không gọi điện nghĩa là chẳng có chuyện gì cả. Không ngờ, tới công trường thấy anh trai đang làm việc không giống công việc của ngày hôm qua nữa nên Quốc giận quá đâm mất bình tĩnh, thiết nghĩ nếu Tây cứ có thái độ như vậy, nghĩa là Tây đang thách thức và Quốc cũng sẵn sàng đối phó. Thế nhưng Quốc lại nghĩ: Tây chẳng sợ phải ly hôn với Quốc, hoặc có khi thấy gia đình nhà Quốc mỗi khi gặp chuyện khó giải quyết toàn tới làm phiền gia đình Tây, có khi lại thay đổi chủ kiến, muốn chủ động ly hôn với Quốc cũng nên! Do vậy, Quốc quyết định thay đổi chiến lược, không trực tiếp đương đầu với Tây nữa. Vì dù sao đi chăng nữa việc của anh trai vẫn phải nhờ đến gia đình Tây mà. Dù thế nào đi chăng nữa, trước mắt cứ phải nhờ Tây giúp chuyện của anh trai rồi mọi chuyện khác tính sau.

Sau khi đón anh trai về nhà, Quốc bàn với bố phải làm những gì. Cuối cùng họ quyết định tới nhà Tây thăm, với danh nghĩa là bố Quốc tới Bắc Kinh muốn đến thăm gia đình thông gia, nhân tiện chính thức nói lời xin lỗi với nhà thông gia về chuyện Quốc nửa đêm gọi điện tới làm phiền. Hai người quyết định mai sẽ đi, đi vào buổi tối, vì buổi tối có thể gọi Thành cùng đi. Một là, nếu Thành cùng đi có thể nhờ đổi công việc khác cũng tự nhiên hơn. Hai là, buổi tối cả nhà họ đều có nhà, sáng thì chỉ có bố Tây ở nhà, mà ông ấy thì chả quan tâm tới việc gì hết.

Hôm đó, sáng Quốc đi làm, còn bố ở nhà chuẩn bị mọi thứ, đi thăm người ta cũng không thể đi tay không mà. Nhưng, nếu vậy biết biếu họ cái gì đây? Nói ra thì cũng chỉ là những thứ “cây nhà lá vườn” là có thể mang đến, nhưng lần n